Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ở trong phòng ngủ, Tần Hải nheo mắt nhìn đám người lão Tam ở trước mặt, lời nói dõng dạc: “Tôi nghe hiểu rồi nhưng đây không phải việc của tôi nên tôi không làm được”.

“Cái gì? Mày có người thân làm quan chức cấp cao sao?”, lão Tam cười toe toét, giơ tay túm lấy cổ áo Tần Hải, nói: “Vừa đến đã định giương oai hả? Liệu có làm nổi không?”

“Đừng có động vào tôi”.

“Ha ha! Mày khó dây vào thế sao? Tao cứ động vào mày đấy, thì đã làm sao?”, thân người lão Tam cường tráng, tay phải nhấc lên, định giơ nắm đấm đánh lên đầu Tần Hải.

Tần Hải lùi về sau một bước, hai tay ôm chặt cánh tay lão Tam, bước chân phải sang ngang.

“Bốp, bốp”, một âm thanh chói tai vang lên. Lão Tam bị ném lên trên giường, đầu thì đập vào lan can sắt.

“Đánh nó!”, lão Tam ôm đầu hét lớn.

Tần Hải khom người, thân trên chui vào trong giường, tay trái kéo cổ lão Tam lại, chân phải nhấc lên đánh đúng vào huyệt thái dương của gã.

“Bụp”, đầu lão Tam bị đập ra sau rồi lại đập vào tường. Gã tức giận hét lớn: “Đánh chết nó cho tao, xảy ra chuyện gì thì cứ đổ hết cho tao”.

Lời nói vừa dứt thì đám người kia lập tức xông lên. Nhưng Tần Hải cũng rất linh hoạt, từ trong giường chui ra, sau đó liên tiếp lùi hai bước, hông dựa vào góc khuất giữa bệ cửa sổ và giường, thân người hơi cúi xuống.

Lão Tam đứng dậy, tiện tay lôi cây dùi cui từ trên tường xuống, vừa đi về phía Tần Hải vừa thấp giọng mắng: “Thằng ranh này, vừa mới vào phòng mà đã…”.

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một cô gái mặc đồng phục cảnh sát màu xanh hắng giọng quát: “Làm cái gì vậy?”

Mọi người nghe thấy vậy đều đồng loạt quay đầu lại.

Lão Tam ngây người ra, sau đó lau máu trên trán, lập tức cười nói: “Chị Văn”.

“Đi ở ngoài hành lang đã nghe thấy tiếng cãi cọ trong phòng rồi. Các người làm cái gì vậy, định giết người à?”, người phụ nữ này tầm ba mươi tuổi, dáng người thấp nhưng trông rất xinh xắn, mặt bầu bĩnh, mắt to, nhìn rất thu hút.

“Không có gì đâu ạ! Có người bạn mới đến nên chúng tôi nói chuyện một chút thôi”, lão Tam ấp úng đáp lại một câu.

Người phụ nữ đó quét nhìn một lượt trong phòng, ánh mắt có chút chán ghét nhìn lão Tam, mắng: “Cậu hống hách như vậy mà người ta vừa đến đã đắc tội với cậu sao?”

“Đâu có! Tôi bảo hắn xếp ca làm nhưng hắn không làm mà còn mắng người nữa”, lão Tam tiện tay đặt dùi cui xuống, giải thích.

“Các người đánh bài trong lúc làm việc, tôi bắt được mấy lần rồi đấy”, chị Văn lườm lão Tam một cái, nhắc nhở: “Nếu còn làm loạn nữa thì đừng trách tôi ghi lỗi của các cậu vào sổ”.

“Tôi biết rồi chị Văn”, lão Tam gật đầu lia lịa.

Chị Văn cũng không muốn vào phòng mà chỉ đứng ở cửa quát hỏi Tần Hải: “Cậu mới đến hả?”

“Vâng!”, Tần Hải gật đầu đáp.

“Sao không đến nhận quần áo?”

“Ban nãy tôi đi rồi nhưng không có ai ở đó”, Tần Hải đáp.

Chị Văn trừng mắt, nói: “Vớ vẩn! Tôi ở văn phòng suốt”.

Tần Hải ngây người ra, đáp: “Vậy chắc tôi không tìm thấy”.

“Đi lấy quần áo với tôi”, chị Văn nói một câu rồi xoay người rời đi.

“Vâng!”, Tần Hải lập tức gật đầu, khom người cầm hành lý của mình rồi đi ra bên ngoài, đồng thời còn vẫy tay nói với Tề Lân: “Đi cùng tôi đi!”

Lúc này Tề Lân không biết nên đối mặt với lão Tam kiểu gì. Vì vậy, khi nghe thấy lời này, anh ta cũng lập tức đi theo ra ngoài.

Trong phòng ngủ lúc này, lão Tam ngồi xoa đầu rồi nhổ ra bãi máu trên đất, nói: “Thằng ranh này được lắm, ra tay cũng mạnh đấy”.

“Anh không sao chứ anh Tam?”

Lão Tam không nói gì mà cúi đầu lấy điện thoại ra, bấm gọi một số: “Alo! Có ở văn phòng không? Không có gì, tôi chỉ muốn hỏi là, cái thằng Tần Hải mà hôm nay mới phân vào tổ của tôi, có phải có quan hệ gì với cấp trên không?... Không có sao? Có chắc chắn không? À! Vậy tôi biết rồi”.

Trong hành lang…

Chị Văn chắp tay sau lưng, hỏi Tần Hải: “Cậu có mối quan hệ với cấp trên à?”

Tần Hải ngây người ra, nói: “Đâu có”.

“Nếu không có thì thành thật một chút, môi trường ở đây phức tạp lắm đấy”, chị Văn thoạt nhìn bên ngoài lạnh lùng nhưng bên trong lại ấm áp nhắc nhở: “Bình thường ít va chạm với họ thôi, làm nhiều chút thì chỉ mệt chứ không chết được”.

“Cảm ơn chị Văn”, Tần Hải gật đầu nói.

Chị Văn không nói gì nữa mà dẫn Tần Hải đến nhà kho ở lầu 1, sau đó chọn cho anh một bộ đồ cảnh sát, một bộ cảnh phục, một còng sắt, một dùi cui. Sau đó cô ta lặng lẽ rời đi.

Trong phòng lớn ở lầu 1, Tề Lân cúi đầu nhìn đồng hồ, nói: “Lát nữa tôi phải đi chuyển vật liệu nên không thể đi cùng anh được. Lúc quay về anh nói lời nhẹ nhàng chút, đừng gây chuyện với họ. Bên trên lão Tam còn có đội trưởng Viên, anh mà đắc tội với gã thì sau này khó sống lắm”.

“Ha ha! Được rồi, tôi biết rồi”, Tần Hải cười gật đầu, nói: “Nếu tối anh không có việc gì thì cùng đi ăn cơm nhé”.

“Ừm! Nếu như không có việc gì thì tôi sẽ đến tìm anh”, Tề Lân vui vẻ đáp.

Hai người nói vài câu rồi Tần Hải xách đồ quay về phòng ngủ. Nhưng lúc này đám lão Tam đã rời đi, trong phòng chỉ còn lại hai người. Nhưng họ chỉ lạnh lùng nhìn Tần Hải một cái, sau đó tiếp tục ngồi trên giường nói chuyện.

Tần Hải quét nhìn hai người đó rồi quay về bên cạnh giường mình. Anh nhanh gọn thu dọn đồ đạc của mình, căn bản không để ý đến hai người đó.

Thoắt cái đã đến bảy giờ tối, Tần Hải thu dọn đồ đạc xong, thấy Tề Lân vẫn chưa đến tìm mình nên định một mình đi lên phố để làm quen với môi trường xung quanh rồi tiện ăn tối luôn.

Tần Hải xoay người xuống giường, từ dưới gối lấy ra một cái túi đeo lên người, sau đó rảo bước đi ra bên ngoài.

“Ôi! Xin lỗi nhé!”

Tần Hải vừa đi ra khỏi cửa thì gặp Tề Lân vội vàng chạy đến. Hai người nhìn thấy nhau thì đều giật mình, sau đó Tề Lân vội giải thích: “Ban nãy phải họp vội nên tôi đến muộn. Anh định…”.

“Tôi tưởng anh không đến nên đang định ra ngoài đi dạo rồi tiện ăn chút đồ”, Tần Hải cười nói: “Đi thôi! Ra ngoài ăn gì đó đi!”

“Tôi còn có một người bạn, vừa hay hôm nay cũng đi nói chút chuyện, chúng ta cùng đi, được không?”

“Được chứ!”, Tần Hải ngây người ra chút nhưng nhanh chóng đáp lại: “Không sao đâu! Đi cùng đi!”

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK