Sau tiếng nổ, Tần Hải lắc lắc đầu, miệng toàn mùi rượu hỏi lão Miêu: “Anh không sao chứ?”
“Cũng may đám lão Tam đến, nếu không thì… Chúng ta toi thật rồi. Anh đừng nói chứ, lão Tam cũng là chiến sĩ gan dạ đấy…”, lão Miêu vẫn chưa hoàn hồn, lau mồ hôi nói.
Tần Hải thấy lão Miêu không sao thì lập tức giơ tay đẩy anh ta ra, nghiêng đầu nhìn xung quanh rồi thấp giọng nói với một đồng nghiệp ở cách đó không xa: “Đưa súng cho tôi”.
Đối phương nấp ở sau chiếc bàn gỗ, khuôn mặt kinh hãi nhìn Tần Hải, ánh mắt có chút đờ đẫn.
“Đưa súng cho tôi”, Tần Hải lại thấp giọng quát.
Đối phương định thần lại, không nghĩ nhiều mà ném súng lại, sau đó tiếp tục ngồi ở dưới bàn mà không dám nhúc nhích.
Súng là loại A2911 nhưng kiểu dáng là kiểu M1911, chỉ có điều đã được cải tiến, lượng đạn nhiều, có đủ chín viên, là súng chuyên dụng của lực lượng cảnh vệ tuyến 1. Trước đó Tần Hải chưa từng tiếp xúc với loại này, chỉ nhìn thấy trên tạp chí thôi. Nhưng kết cấu của súng và cảm giác tay thì đều giống nhau. Anh cầm lại rồi quét nhìn hai cái, sau đó mới theo quán tính tháo ra để kiểm tra rồi lại di chuyển chốt, động tác thực hiện rất nhanh gọn và thành thục.
Tần Hải nắm súng trong tay rồi đứng dậy, bước lên hai bước, tay trái làm bệ súng, một tay nắm chặt súng rồi bóp cò.
“Bằng, bằng, bằng”, ba tiếng súng vang lên. Phía sau tên trung niên ném lựu đạn ban nãy giờ đây nổ tung rồi ngã ngay tại chỗ.
Đúng vậy! Tần Hải không chọn cách sát thương mà là giết chết luôn. Bởi vì đối phương đều có súng cả, hơn nữa lại ra tay độc ác. Nếu như anh để lại đường lui cho chúng thì có khả năng những người khác sẽ bị thương vong.
Sau khi nổ ba phát súng, Tần Hải căn bản không nhìn về hướng khác mà lại khom người.
“Bằng, bằng, bằng…”, quả nhiên một loạt đạn bắn ra, những mảnh tường vỡ văng ra. Tần Hải nghe thấy tiếng rồi nghiêng người về trước, sau đó nhanh như chớp bắn hai phát súng ra bên ngoài nhưng đạn lại bắn lên không trung. Cộng với việc đối phương có hai tên phản ứng cũng nhanh và có tố chất. Vì vậy, một kẻ yểm hộ, còn một kẻ đá cửa sổ rồi chui vào bên trong.
Họ không đi lối cửa bởi vì họ cũng không biết bên ngoài có người của cảnh sát vây bắt không, còn đi lối cửa sổ là quyết định đột ngột thôi.
Tần Hải thấy hai tên đó bỏ chạy thì cũng không đuổi mà cầm súng thuận cầu thang mà chạy lên tầng hai.
Trong phòng lớn, lão Tam ngồi trên đất, tay trái ôm mông, ánh mắt thì đờ đẫn nhìn Tần Hải giết người không chớp mắt.
“Wao! Tiểu Hải lợi hại như vậy sao?”, lão Miêu kinh ngạc đứng dậy rồi hét lớn với đám lão Tam: “Đuổi theo đi! Giúp tiểu Hải, anh ta là người của mình đấy”.
Lão Tam liếc nhìn lão Miêu một cái, phổi như muốn nổ tung. Gã cảm thấy thất vọng sao mình lại có liên quan đến tên Lý Phú Quý này. Chỉ cần gặp phải tên này thì không bao giờ có chuyện gì tốt đẹp.
…
Ở tầng hai, Tần Hải chạy ra lối cửa sau, cúi đầu nhìn xuống cửa sổ, qua ô cửa kính thì nhìn thấy tên trung niên béo lùn kia đã dắt cô gái qua đường rồi chui vào một ngõ hẻm có toàn tòa nhà cũ ở phía đối diện.
Suy nghĩ một lát, Tần Hải cắn răng chửi thề: “Mẹ kiếp! Không có ai tiếp ứng? Chỉ còn lại một mình thì vẫn phải liều một phen”.
“Rầm!”, Tần Hải mở cửa sổ ra, đón làn gió lạnh thổi đến, sau đó anh nhảy tùm xuống.
Sau khi tiếp đất, anh phát huy tốc độ vốn có của mình. Chưa đầy ba giây, anh đã đi xuyên qua đường lớn rồi một mình đi vào ngõ hẻm, cầm súng nâng cao ba phân rồi bóp cò.
“Bằng, bằng”, hai tiếng súng vang lên liên tiếp.
Cách đó không xa, tên trung niên béo lùn nghe thấy tiếng súng thì lập tức kéo cô gái kia nấp ở bên tường rồi đứng chau mày trong bóng tối.
“Người anh em trong khu đợi quy hoạch?”, Tần Hải hét lớn một tiếng.
Tên trung niên béo lùn cúi đầu kiểm tra súng rồi đáp cụt lủn bằng giọng Hoa Hạ: “Đúng vậy! Đường ở bên ngoài toàn người chết đói nên vào trong thành phố kiếm miếng cơm vậy. Các anh theo dõi chúng tôi ở đâu?”
“Không phải theo dõi mà gặp phải thôi”, Tần Hải nói thật.
“Có thể nương tay chút không? Trong túi của tôi có tấm séc, chỉ cần anh nói một tiếng thì có thể lấy”, tên trung niên béo lùn liếm môi, nói.
Tần Hải chớp mắt, nói: “Bên ngoài rất lạnh, tôi hiểu điều đó. Nhưng tôi mặc trên người bộ quần áo này, gặp chuyện bất bình tôi không thể không lo, tôi không cần séc, mà chỉ cần ông để người lại”.
Tên trung niên béo lùn có chút do dự, nói: “Trong túi của tôi còn có tiền, tôi đưa người đi, còn tấm séc và tiền tôi để hết lại cho anh”.
“Tôi không cần”, Tần Hải quả quyết nói.
“… Được rồi, tôi để người lại”, tên trung niên béo lùn do dự một lát, giơ tay đẩy cô gái đó, nói: “Cô đi về trước, đi chậm thôi, ba giây sau thì đi nhanh lên chút. Nếu không nghe lời thì tôi sẽ bắn chết cô”.
Tần Hải liếm môi rồi thò đầu nhìn vào trong hẻm, nói: “Lại đây!”
Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!
Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !