Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tần Hải mặc dù đã nếm được chút quả ngọt trong vụ Tùng Hạ, cũng nhận được sự biểu dương của tỉnh trưởng Lý nhưng địa vị của bản thân anh trong đội vẫn chưa được tăng lên, ngược lại cả đội một có bốn mươi lăm người thì hầu hết mọi người đều coi anh như không khí. Ngoại trừ Tề Lân, Lão Miêu cùng với một số đồng nghiệp không có chức vụ gì chịu thân thiết với anh một chút, còn lại những cán bộ cốt lõi trong đội thì đều làm mặt lạnh với anh.

Nếu như chỉ có người bên ngoài đối xử với Tần Hải như vậy thì anh cũng có thể chịu được, nhưng đến cả những người đồng nghiệp cùng phòng ký túc, ngày ngày chạm mặt với anh cũng chơi trò bạo lực tinh thần. Đám người này mặc dù không gây khó dễ cho anh nhưng cũng không thèm nói chuyện với anh. Tần Hải vừa mới bước vào trong phòng, mọi người hoặc là lập tức im lặng hoặc là đều đi hết ra ngoài, mà anh vừa mới đi ra ngoài thì bọn họ lại lập tức quay về, người cần đánh bài thì đánh bài cần nói chuyện thì tiếp tục nói chuyện.

Tất cả mọi người đối xử với Tần Hải như vậy chẳng qua là bởi vì anh đã làm mích lòng Lão Tam, sự tồn tại của anh như một cái gai, hơn nữa vừa mới vào đội đã dành được công lao cho nên khó tránh được có một số người đố kỵ.

Nếu như là người khác, có lẽ sẽ hối hận vì đã làm mích lòng Lão Tam nhưng với Tần Hải mà nói thì anh chẳng có cảm giác gì, bởi vì vốn dĩ tính cách của anh hơi lạnh lùng, không phải ai cũng có thể thân thiết được với anh. Lại thêm anh cũng không cho rằng dùng cách nịnh hót, bợ đỡ người khác là có thể hoà nhập được vào cái môi trường này, trong lòng anh chỉ cảm thấy, con người sống trong một môi trường như vậy, nếu như quá yếu đuối nhu nhược thì sẽ chỉ khiến cho người khác có tâm lý bắt nạt và lợi dụng mình mà thôi. Lão Tam có thể đàn áp anh một lần, vậy thì sẽ có một trăm lần, hôm nay nếu anh phải chịu đứng ca ba ngày liền mà không dám hé răng phản kháng thì nói không chừng lần sau Lão Tam sẽ bắt anh phải đứng liền bốn ngày ca. Rồi tiếp nữa thì rất có thể đến việc cọ nhà vệ sinh ký túc, giặt quần áo cho người khác cũng sẽ đẩy cho anh làm, mà Tần Hải thì tuyệt đối là không chịu đựng được.

Đối mặt với bạo lực tinh thần từ đồng nghiệp, trong lòng Tần Hải mặc dù cảm thấy chả sao nhưng nếu còn tiếp tục sống trong ký túc như vậy thì cũng có chút miễn cưỡng. Dù gì mọi người đều sống chung dưới một mái nhà, nếu ai cũng coi thường nhau, ngày ngày lại lạnh mặt nhìn nhau thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng.

Vụ án của Tùng Hạ giúp cho Tần Hải nhận được ba nghìn tệ tiền thưởng, mà số tiền bỗng nhiên có được này không nằm trong dự trù chi tiêu của anh cho nên khi tiền vừa mới đưa xuống thì anh quyết định đi ra ngoài tự thuê một căn phòng nhỏ. Nếu mọi người đã không hợp nhau thì tốt nhất không nhìn thấy nhau là sẽ bớt khó chịu. Nhưng mà Tần Hải không hiểu rõ nơi này cho nên đành phải nhờ Lão Miêu, bảo anh ta giúp anh tìm một căn phòng. Điều kiện là giá không quá đắt, trong nhà có đèn điện, người có thể ở được là được.

Lão Miêu cảm thấy Tần Hải này tính cách đủ cứng rắn lại hào sảng, hai người khá hợp nhau cho nên nhận lời ngay lập tức.

Ngày hôm sau.

Tần Hải vừa mới bước chân vào văn phòng đang định tìm người bàn giao, đúng lúc vào giờ làm thì bên ngoài văn phòng bỗng có người hét gọi: “Tần Hải, đội trưởng Viên gọi anh đi căng tin”.

Tần Hải nghe vậy thì quay đầu lại nhìn, đang định dò hỏi một chút người truyền lời thì lại phát hiện người đó đã bỏ đi mất rồi, hầu như không có ý định tiếp tục nói chuyện với anh.

“Ha ha”, Tần Hải cười, xách áo khoác ngoài lên rồi đi thẳng ra khỏi văn phòng.

Bên trong căng tin của sở.

Tần Hải sau khi hỏi thăm nhân viên làm việc ở đó, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đội trưởng Viên đang ngồi ở chỗ gần cửa sổ.

Đội trưởng Viên đại khái cao khoảng một mét bảy tám bảy chín, vóc dáng hơi gầy nhưng làn da lại trắng nõn, trông rất là đẹp trai. Lại thêm đôi mắt hoa đào, khoé mắt trong hơi cong xuống làm tổng thể khuôn mắt cong cong như vầng trăng khuyết, đuôi mắt lại hơi xếch lên gây cho người đối diện cảm giác như đang cười, lần đầu gặp mặt đã để lại ấn tượng tốt cho người khác.

“Xin chào, đội trưởng Viên phải không? Tôi là Tần Hải”.

“Ha ha, xin chào, xin chào”, Viên Khắc mỉm cười đứng dậy bắt tay Tần Hải: “Vốn dĩ mấy ngày trước khi cậu mới vào đội thì tôi nên đi đón cậu mới đúng, nhưng không may đúng lúc tôi lại không ở Tùng Giang, hôm nay mới vừa về đến nơi”.

“Tôi nghe nói rồi, biết anh đi họp ở Phụng Bắc”.

“Mọi thứ đã ổn định chưa?”, Viên Khắc đưa tay mời Tần Hải ngồi xuống.

“Ừm, những thủ tục cần thiết đều đã làm xong rồi”, Tần Hải ngồi xuống phía đối diện Viên Khắc.

“Vậy thì tốt”, Viên Khắc đích thân rót trà cho Tần Hải, cười mỉm nói: “Ha ha, tôi đã được nghe về vụ án bắt cóc rồi, cậu ấy à, mang danh dự về cho đội một rồi”.

“Chẳng qua là đúng lúc gặp phải thôi, có chút may mắn trong đó”, Tần Hải nhệch miệng cười.

“Sáng sớm nay vừa mới tới văn phòng tôi đã gặp tỉnh trưởng Lý nói chuyện, ông ấy cũng kể hết tình hình của cậu cho tôi nghe”, Viên Khắc chắp tay, vào đề một cách rất tự nhiên: “Vốn dĩ có thể bắt được tên trộm cướp như Tùng Hạ thì nhân viên phá án chính chắc chắn sẽ được ghi danh, các chức vụ từ cảnh sát trưởng trở xuống thì ít nhất cũng phải được thăng một bậc. Cho nên ý của tỉnh trưởng Lý là muốn để cho cậu lên thẳng chức tổ trưởng, nhảy cóc hai cấp. Nhưng cậu mới đến còn chưa đủ một ngày đã gặp được vụ án này, ít nhiều có vẻ trùng hợp quá, nếu như cố gắng đề bạt thì khó mà tránh được khiến nhiều người rèm pha. Cho nên tôi và tỉnh trưởng Lý có suy nghĩ một chút, quyết định để cho cậu đợi thêm một thời gian nữa, đừng sốt ruột, ngày tháng của chúng ta còn dài”.

“Vâng, tỉnh trưởng Lý đã nói với tôi vấn đề này, ha ha, tôi cũng không vội”, Tần Hải thuận theo ý của đối phương mà đáp lời: “Vừa mới tới mà, vẫn nên quen dần với môi trường thì hơn”.

“Không sao, nếu là của cậu thì tôi chắc chắn sẽ tranh thủ cho cậu”.

“…”.

Trong lúc hai người hàn huyên, nhân viên làm việc trong căng tin bê hai đĩa đồ ăn nóng và hai đĩa trộn đến, không chỉ có thịt bò còn có rau xanh đắt đỏ. Điều này khiến cho Tần Hải cảm thấy Viên Khắc làm việc rất phóng khoáng, ít nhất nhìn vào đã thấy sáng sủa.

“Trong thời gian làm việc không được uống bia, chúng ta ăn tạm một bữa vậy”, Viên Khắc lại rót nước cho Tần Hải.

“Thế này đã rất tốt rồi”.

“Đừng ngồi nhìn, đồ ăn còn nóng mau ăn thôi”.

“Được”.

Vừa nói hai người bắt đầu động đũa, mà Viên Khắc cũng dùng khoé mắt của mình đánh giá Tần Hải. Anh ta phát hiện chàng trai xuất thân từ khu đợi quy hoạch này không hề nhút nhát, lúc ăn cơm dù không đến nỗi như hổ đói nhưng cũng hầu như không có vẻ e dè nào.

“Tiểu Tần à, cậu sang tổ ba của đội đi”, Viên Khắc yên lặng một hồi đột nhiên mở miệng nói một câu: “Tổ trưởng của tổ này vì không làm tròn trách nhiệm, tham ô, bị nội bộ xử lý rồi, bây giờ còn chưa có người quản lý, vừa hay cậu qua làm vị trí Quyền tổ trưởng”.

Tần Hải ngẩn ra: “Cái này không được chứ hả, tỉnh trưởng Lý nói là để tôi làm tổ phó mà?!”

“Quyền tổ trưởng kỳ thực chính là cấp bậc tổ phó, hơn nữa vốn dĩ ý của tỉnh trưởng Lý là cất nhắc cậu lên nhân viên cấp hai, đợi chức danh của cậu ban hành thì chúng ta bỏ chữ Quyền đi”, Viên Khắc cười đáp lời: “Việc nội bộ của đội, dễ giải quyết”.

“Vậy thì cảm ơn đội trưởng Viên đã dìu dắt”.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK