Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đám Tần Hải ngồi trong quán ăn, lão Miêu gọi ba đĩa thức ăn, một món chay, và một chai rượu trắng loại rẻ nhất.

“Không cần tiết kiệm tiền cho tôi đâu, gọi thêm hai món nữa đi”, Tần Hải khách khí nói.

“Thôi, anh vừa mới tới cũng chưa có lương, phiên phiến đi là được”, mặc dù lão Miêu nói năng bộp chộp nhưng tâm địa không xấu. Anh ta xoa bàn tay có chút lạnh rồi ngẩng đầu nhìn Tần Hải, hỏi: “Nghe nói anh đến từ khu đợi quy hoạch?”

“Đúng vậy”, Tần Hải gật đầu nói.

“Ở bên đó không dễ dàng đâu nhỉ?”

“Cũng không có gì là không dễ dàng cả”, Tần Hải cười nói tiếp: “Con người một khi thích ứng được thì ở đâu cũng như nhau à”.

“Cũng phải”.

“…”.

Ba người đều là người trẻ tuổi nên khi nói chuyện không có gì là khoảng cách. Hơn nữa lão Miêu và Tần Hải lại là người có tính cách vui vẻ, lại thích nói đùa nên mọi người nói chuyện rất hợp. Trong lúc nói chuyện thì Tần Hải phát hiện ra một chi tiết. Bất luận là ngôn ngữ hình thể hay lời nói thì Tề Lân đều có vẻ khá nhún nhường trước lão Miêu.

Sau khi cơm rượu được mang lên, Tần Hải giơ cốc lên nói: “Ngồi cùng nhau thì chính là bạn rồi. Lần đầu đến đây nên sau này chúng ta gặp gỡ nhau nhiều và quan tâm đến nhau nhiều chút nha”.

“Không có gì gọi là quan tâm chăm sóc cả. Nếu anh có nhẫn nại thì đi đâu cũng sống được, còn nếu không thì bất luận là ai chăm sóc cho anh cũng vô dụng thôi”, lão Miêu thành thật đáp một câu, sau đó cũng nâng cốc lên nói: “Nhưng gặp gỡ nhiều cũng là điều nên làm. Chỉ riêng việc anh dám đối đầu với đám lão Tam thì chúng ta đã có thể làm bạn rồi”.

“Ha ha”, Tần Hải cười nói: “Cạn ly”.

“Cạn!”

“Cạn!”, ba người giơ cốc lên rồi một hơi uống cạn.

“Nào nào! Rót thêm một chút nữa”, Tề Lân lau miệng rồi cầm chai lên tiếp tục rót rượu cho lão Miêu: “Ông bạn! Có thể giải quyết được chuyện lần trước tôi nói với cậu không?”

Lão Miêu nghe thấy vậy thì đảo mắt một cái, tay phải cầm đũa kẹp miếng thịt bò nhỏ, nói giỡn: “Cậu cũng keo kiệt quá đấy. Tiểu Hải mời cơm, còn cậu nhờ người khác giúp việc, biết tính toán quá cơ, hihi”.

Tề Lân nghe thấy vậy thì cũng không ngượng ngùng mà chỉ gãi đầu, nói: “Chẳng phải vì… Kẹt tiền sao?”

“Xời! Cậu có lúc nào không kẹt tiền đâu?”, lão Miêu vừa ăn vừa nói: “Tôi đã giúp cậu hỏi chuyện đó rồi. Nhưng hiện giờ bộ phận văn thư không thiếu người, nếu cậu muốn nhận chức đó thì phải thắp hương cầu phật đi. Nhưng cậu cũng không có tiền đút nên cứ đợi tiếp thôi”.

Tần Hải nghe thấy vậy thì ngây người ra, sau đó tò mò hỏi: “Sao phải đi làm văn thư vậy?”

“Cậu ta nhát gan!”, lão Miêu bĩu môi rồi đáp: “Năm ngoái tổ cảnh sát báo cáo lên trên, trong thời gian sáu tháng mà chỗ chúng tôi đã hi sinh tổng cộng ba mươi lăm người. Thế sự giờ hỗn loạn, cậu ta không dám ở lại trong đội nên muốn tìm công việc nhẹ nhàng chút”.

“Thì ra là như vậy”, trên mặt Tần Hải cũng không có biểu cảm kinh ngạc, bởi vì nếu so trị an ở đây với khu đợi quy hoạch thì đúng là kém hơn nhiều.

Lão Miêu nghiêng đầu nhìn Tề Lân, trong ánh mắt có chút khinh bỉ, trách mắng: “Tề Lân à! Cậu phải hiểu một đạo lý. Hiện giờ môi trường thay đổi, nếu cậu không liều thì làm sao đổi đời được? Tôi có thể giúp cậu có chân trong bộ phận văn thư, nhưng cậu không có quan hệ với cấp trên thì chẳng phải một thời gian cậu cũng sẽ bị người ta đá ra sao? Có câu gì nhỉ ‘thời thế tạo anh hùng mà’. Chúng ta không nói đâu xa, nói ngay Viên Khắc đi. Trước khi thành lập đặc khu thứ 9, cậu nói xem anh ta là người như thế nào? Nhưng thế thời loạn lạc, người ta dám liều nên giờ đây có ai dám dây vào anh ta ở khu phố xã hội đen đâu? Anh ta còn lấy sáu vợ, anh ta dựa vào ai nào? Chả dựa vào ai cả”.

“Chắc chắn là tôi không so được với anh ta rồi”, Tề Lân nhe răng cười, nói tiếp: “Tôi chỉ muốn yên bình kiếm ăn qua ngày, có thể nuôi được mẹ và em gái tôi là được”.

“Cậu cũng chỉ có chí hướng thế thôi sao?”, lão Miêu nói với giọng nghiêm khắc: “Cất nhắc cậu đến đội một là vì muốn cậu tìm được cơ hội rồi cố gắng đổi đời. Nhưng thật không ngờ, ngày ngày cậu chỉ biết giặt tất, bưng trà rót nước cho người ta… Cậu như vậy thì cũng không thể trách người ta nhàn rỗi thỉnh thoảng cho cậu cú đấm. Cậu còn không có được địa vị ngang hàng thì nói gì đến các mối quan hệ khác? Kết bạn là như vậy sao?”

Nghe đến đây, Tề Lân chỉ cúi đầu không nói gì.

“Haizz! Tính cách yếu đuối thế này mà bố cậu lại đặt cho cậu cái tên ‘Tề Lân’, còn tôi ưu tú thế này thì mẹ tôi lại đặt cho tôi cái tên ‘Lý Phú Quý’… Cậu nói xem, đây là cái đạo lý gì vậy?”, lão Miêu lắc đầu nói.

“Được rồi, không nói chuyện đó nữa, nói chuyện khác đi”, Tần Hải kết thúc chuyện này nên chuyển sang chủ đề khác.

Nói đến đây, Tề Lân không tiếp tục nói với lão Miêu về chuyện điều chuyển công việc nữa. Ba người lại uống rượu nói chuyện, thời gian cứ thế trôi qua.

Chín giờ tối, Tề Lân cúi đầu xem bản tin mới, sau đó lập tức nói: “Ở nhà có chút chuyện, tôi phải đi trước đây. Ngày mai chúng ta gặp nha”.

“Không uống chút nữa sao?”, Tần Hải hỏi.

“Thôi, tôi phải về trước”.

“Để tôi tiễn anh”.

“Không cần đâu! Tôi tự đi được”.

“Đi cẩn thận nhé”.

“Không sao đâu”.

“…”.

Mọi người nói nốt với nhau vài câu, Tề Lân cầm điện thoại rồi vội vã rời đi. Còn Tần Hải và lão Miêu vẫn tiếp tục ngồi lại đây uống rượu.

“Lão Miêu! Chúng ta có thể cùng nhau ngồi uống rượu như này thì đã là bạn rồi”, trên mặt Tần Hải đỏ bừng, nói với giọng uyển chuyển: “Sau này nói chuyện thì chú ý giữ thể diện cho Tề Lân một chút”.

“Tôi chửi cậu ta sao? Tôi muốn kích cậu ta tiến bộ đấy chứ”, lão Miêu kích động đập nhẹ tay xuống mặt bàn, nói thẳng: “Con người cậu ta, cứ quỳ mãi thì biết bao giờ mới đứng lên được. Anh hiểu không?”

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK