Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Buổi chiều sau khi vào làm, trong văn phòng chưa đầy 50 mét vuông của tổ ba, chín thanh niên mặc đồng phục đứng nghiêm thành hàng.

Viên Khắc cười nhìn mọi người, nói: “Tôi chỉ nói đơn giản vài câu thôi nha. Mặc dù Tần Hải vừa đến nhưng đã bắn hạ được Tùng Hạ và thành công phá được vụ án bắt cóc lần này. Vì vậy, sau khi cục cảnh sát và tổ đội nghiên cứu nghiêm túc thì đã đưa ra quyết định, tạm thời sẽ điều Tần Hải đến làm tổ trưởng tổ ba”.

Mọi người liếc mắt nhìn nhau một lúc lâu rồi mới vỗ tay nhiệt liệt hoan nghênh.

“Cá nhân Tần Hải lập được công hạng ba nên đã được báo lên trên, cấp bậc cũng sẽ được tăng, vì vậy trong lòng mọi người đừng có những ý nghĩ khác. Trước đây tôi từng nói, chỉ cần ai làm được việc thì tôi nhất định sẽ cất nhắc, điểm này ai cũng như ai”, Viên Khắc nói xong thì giơ tay ra kéo Tần Hải, nói: “Cậu làm quen với mọi người đi”.

Tần Hải nghe thấy vậy thì đi lên trước, anh mặc đồng phục cảnh sát màu xanh chỉnh tề, trên vai đeo huy hiệu hai vạch, kính lễ rồi hô lớn: “Tôi tên là Tần Hải! Sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn”.

Tề Lân đứng trong nhóm người mà đờ đẫn nhìn Tần Hải, trong lòng có nỗi khổ khó nói thành lời.

Mười mấy tiếng trước, anh ta là người đón Tần Hải vào trong đội. Nhưng chưa đầy hai ngày mà người ta đã trở thành lãnh đạo của mình. Cảm giác này… Khiến người ta cảm thấy có chút khó chịu.

“Tôi nhắc lại một lần nữa, mọi người mặc trên người đồng phục này thì phải tuân thủ quy tắc ở đây. Mặc dù Tần Hải mới đến nhưng nếu ai bắt nạt hay nói linh tinh để ảnh hưởng đến công việc thì đừng trách tôi trở mặt”, Viên Khắc cười dặn dò mọi người một câu rồi mới quay đầu nhìn Tần Hải, nói: “Được rồi! Mọi người nói chuyện với nhau đi”.

“Vâng”, Tần Hải gật đầu nói: “Cảm ơn anh, đội trưởng Viên”.

“Đã nói là đừng khách khí rồi mà”, Viên Khắc nói xong rồi rời đi.

Trong văn phòng, Tần Hải chớp mắt nhìn mọi người, tiện tay từ trong túi lấy ra một hộp thuốc mà bình thường anh cũng không nỡ hút, cười nói: "Tôi trùng hợp gặp vụ án lần này rồi may mắn được lên làm đội trưởng. Nhưng kinh nghiệm cá nhân thì chắc chắn còn kém mọi người nên những vụ án sau này vẫn phải nhờ mọi người giúp đỡ. Nào nào, mọi người thả lỏng người một chút, hút điếu thuốc đi”.

Tần Hải nói lời này chủ yếu là mở màn đầy khách khí, vốn định lôi kéo quan hệ với mọi người một chút. Nhưng thật không ngờ, một người thanh niên đứng ở phía ngoài cùng bên trái có vẻ nhiều tuổi hơn giơ tay nhận lấy thuốc trong tay Tần Hải, thành thục xé giấy bọc ra, nói: “Ha ha! Người anh em có điều kiện thế, hút hẳn loại này cơ đấy?”

Tần Hải ngây người ra, sau đó cười đáp: “Một người bạn thân tặng cho thôi”.

Người nói câu này với Tần Hải tên là Chu Vĩ, là người cũ ở tổ ba, đã nhậm chức được bốn năm năm rồi. Do phong cách làm việc của hắn ngang ngạnh lỗ mãng nên mãi vẫn không được thăng chức. Nhưng nếu như Tần Hải không đến thì có thể trong đội sẽ bầu hắn làm tổ trưởng. Dù sao hắn cũng làm ở đây lâu rồi, mối quan hệ với Viên Khắc cũng tốt.

Chu Vĩ rút ra một điếu rồi châm lửa hít một hơi, lúc này mới đưa hộp thuốc cho những người khác.

“Mọi người ngồi cả đi”, Tần Hải nói một tiếng.

“Bốp!”

Đúng lúc này, Chu Vĩ đột nhiên giơ tay ra vỗ lên cánh tay của Tần Hải, cười lớn nói: “Hút cái này vẫn phê hơn, hút có cảm giác hơn hẳn. Người anh em cũng thoáng đấy, không kẹt, ha ha”.

Câu này thì không có vấn đề nhưng Chu Vĩ vỗ lên cánh tay Tần Hải lại vỗ đúng vào vết thương của anh. Hôm đó đấu súng với Tùng Hạ, cánh tay anh bị đạn xượt qua nên giờ vẫn chưa lành hẳn.

“Bụp”, Tần Hải cảm thấy đau nên chau mày lùi về sau một bước, nghiêng đầu nhìn Chu Vĩ một cái.

“Anh Vĩ! Trên người tổ trưởng có vết thương”, lúc này Tề Lân đã thay đổi cách xưng hô với Tần Hải, gọi anh là tổ trưởng một cách tự nhiên.

“Hả? Sao vậy?”, Chu Vĩ nhìn Tần Hải, hỏi: “Bị thương ở đâu?”

Tần Hải quét nhìn Chu Vĩ một cái, cười nói: “Lúc bắt Tùng Hạ nên bị đạn xượt qua”.

“Xượt qua á? Không sao chứ? Đi bệnh viện bôi thuốc là khỏi thôi mà”, Chu Vĩ toe toét nói: “Cũng đừng tiêm làm gì, vết thương này không chết được đâu, chứ giờ mà tiêm một mũi là nửa tháng lương đi tong đó”.

Tần Hải nghe thấy lời này thì chỉ nheo mắt nhìn Chu Vĩ, cũng không nói gì mà chỉ bảo mọi người cùng ngồi xuống.

Mười người ở tổ ba đều ngồi xuống, sau đó mọi người cùng nhau nói chuyện.

Trong lần đầu nói chuyện, Tần Hải đã hiểu được đại khái tình hình của tổ ba.

Tổ này có tổng cộng mười người, bao gồm cả Tần Hải mới được điều chuyển đến đây, trong đó có ba người là người Thái, một người là người châu Phi và sáu người trong nước. Nhưng đặc khu số 9 trước đây nằm ở phía đông bắc nên tiếng Hoa Hạ là tiếng quan thoại, hơn nữa thời gian họ ở đây cũng dài nên họ đều nói tiếng Hoa Hạ rất lưu loát mà nói kèm chút giọng đông bắc.

Sau khi giao lưu một chút, mọi người bắt đầu nghiên cứu tài liệu về vụ buôn bán thuốc lậu.

Đến chiều tối, Tần Hải vừa ở tầng dưới kiểm tra hai chiếc xe cũ nát chuyên dụng của tổ ba rồi xoay người đi vào văn phòng thì phát hiện trong này không còn ai cả, chỉ còn lại Tề Lân và người châu Phi.

“Người đâu hết cả rồi?”, Tần Hải hỏi.

“Anh Chu dẫn đi ra ngoài giải quyết chút việc rồi”, Tề Lân đáp.

Tần Hải chau mày, nói: “Đã nói là nghiên cứu vụ án xong tối còn phải họp nữa, sao đột nhiên hắn lại dẫn người ra ngoài giải quyết việc? Có vụ án gì sao?”

“Không! Hình như anh ta dẫn người đi ra ngoài để giải quyết chút việc riêng”.

“… Vẫn chưa đến giờ tan làm mà không thèm nói năng gì đã dẫn người đi rồi sao?”, Tần Hải mặt không biểu cảm nói.

Tề Lân trầm ngâm một lúc lâu mà cũng không nói tiếp.

Tần Hải chau mày ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn điện thoại cố định, ngón tay gõ xuống mặt bàn.

Chu Vĩ có ý gì đây?

Muốn diễn vai của mình sao?

Ngày đầu dẫn dắt tổ ba mà Tần Hải đã phải đón nhận thử thách rồi.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK