Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tần Hải yên lặng lắng nghe, không định tiếp lời.

“Haiz!”, tỉnh trưởng Lý khom lưng ngồi xuống ghế dựa, cúi đầu đốt một điếu thuốc Trung Hoa mà Tần Hải tặng, biểu cảm có chút tiếc nuối nói tiếp: “Việc này nếu như là người khác thì có thể nhảy cấp từ nhân viên cấp ba lên cấp một, tương ứng với cấp bậc thì nhận chức tổ trưởng nhỏ cũng không thành vấn đề. Nhưng đối với cậu mà nói thì có chút khó khăn, cậu vừa mới đến, tư liệu nhập vào hệ thống còn chưa đủ hai mươi tư giờ… nếu tôi mà cố đề bạt câu lên thì rất có thể sẽ có lời ra tiếng vào”.

Lão Miêu nghe thấy câu này, đột ngột nói đỡ cho Tần Hải một câu: “Công lao này không phải nói cho là cho, mà là dùng mạng sống để dành lấy được. Là ai đã đuổi kịp Tùng Hạ? Ai đã đánh chết hắn? Ai đã cứu con tin trở về? Những điều này rõ ràng như thế mà ông còn sợ lời ra tiếng vào gì? Nghe người ta nói nhảm thì có mà ỉa cũng không xong, còn làm tỉnh trưởng thế nào được nữa?”

“Mẹ kiếp, anh nói chuyện với tôi dùng não chút đi”, tỉnh trưởng vốn dĩ trước nay luôn rất điềm tĩnh, hơi xấu hổ nhìn Tần Hải rồi đột ngột chửi Lão Miêu một câu.

Lão Miêu chớp chớp mắt không ừ hữ gì nữa.

“Tiểu Tần, công lao là của cậu ai cũng không cướp được. Nhưng tình hình trong cục có chút phức tạp, cậu mới đến, nếu tôi cứ cố đẩy cậu lên thì quả thực sẽ gây ra ảnh hưởng không tốt”, tỉnh trưởng Lý mặt vô cảm nhìn Tần Hải nói: “Nhưng mà ngày tháng còn dài, chúng ta cứ từ từ tính”.

“Tỉnh trưởng, ông đã giúp đỡ tôi không ít rồi, tôi tự thấy đã đủ”, Tần Hải mỉm cười: “Một việc nhỏ thôi mà”.

“Trong vòng một tháng, tôi sẽ chuyển cậu từ cảnh sát tập sự sang nhân viên cấp ba. Ngày mai tôi sẽ cho người viết báo cáo tình hình vụ án chuyển sang cho bên sở cảnh sát, đại khái là bình chọn huân chương chiến công cá nhân hạng ba thì không có vấn đề. Đợi huân chương ban hành, đến cuối năm thăng lên cấp hai cho cậu cũng hợp lẽ hơn”, tỉnh trưởng Lý đắn đo cân nhắc một hồi, chắp tay nói tiếp: “Trước mắt ấy mà, để cho cậu làm tổ trưởng thì cậu cũng không làm được, bởi vì thời gian cậu đến đây quá ngắn, chẳng có lấy một người quen thân trong đội, đột nhiên thăng lên làm tổ trưởng cũng chẳng có ai phục cậu. Như vậy đi, sau này tôi sẽ nói trước với Viên Khắc một câu, để cậu làm tổ phó. Việc nhậm chức này là do nội bộ cất nhắc, không đưa vào hệ thống cũng không có chức danh nhưng đợi khi cậu quen thuộc hơn rồi thì tôi sẽ tìm một vị trí trống để cho cậu làm chính. Ngoài ra, riêng vụ án này thưởng cho cậu 3000, cuối tháng lĩnh thưởng, rồi lại cho cậu thêm cơ hội chọn người”.

“Cảm ơn tỉnh trưởng”, Tần Hải kỳ thực đã rất hài lòng với kết quả này nên lập tức cảm tạ.

“Vậy được rồi, cứ thế đi”, tỉnh trưởng Lý phẩy tay nói: “Hai người ra ngoài đi”.

“Vâng, ông nghỉ ngơi đi”.

“Đi thôi”.

Lời vừa dứt, Tần Hải và Lão Miêu cùng nhau rời đi, mà tỉnh trưởng Lý thì uống một ngụm nước, vừa mới định đứng dậy đi về nhà thì tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Alo?”

“Tỉnh trưởng Lý, tôi muốn hỏi một chút, trong báo cáo vụ án lần này, chuyện bên phía Lão Tam sẽ viết thế nào? Cần để ý một chút đến yếu tố của đội trưởng Viên không…?”

Tỉnh trưởng Lý trầm ngâm một lúc: “Chuyện của anh ta tôi có nghe nói qua, mục đích tên này đi nhà hàng không phải là để bắt người. Thế này đi, anh nhấn mạnh một chút…”.

Trưa ngày hôm sau, trong bệnh viện.

“Bên trên nói thế nào?”, Lão Tam nằm trên giường bệnh hỏi một đồng nghiệp.

“Chi phí điều trị vết thương sẽ do cục chi trả, đồng thời sẽ làm đơn gửi lên sở cảnh sát xin cho đội của chúng ta một huân chương chiến công hạng ba. Mức thưởng tiền mặt thì riêng Tần Hải ra, mỗi nhân viên tham gia vụ án bị trọng thương được nhận năm nghìn, người không bị thương thì nhận ba nghìn”, đồng nghiệp cúi đầu không dám nhìn thẳng gã nói.

Lão Tam nghe thấy câu này thì ngẩn ra nửa ngày: “Vậy Tần Hải và Lão Miêu thì sao?”

“Bên phía Lão Miêu thì không biết”, đồng nghiệp lắc đầu đáp: “Nhưng tôi nghe nói, tỉnh trưởng Lý đã đồng ý với Tần Hải, cuối năm nhất định sẽ thăng cho anh ta lên chức nhân viên cấp hai, còn làm đơn xin huân chương hạng ba cho cá nhân anh ta. Ha ha, đồng thời bên văn phòng cũng đã thông báo về đội, muốn để anh ta lên làm tổ phó”.

Lão Tam nghe thấy câu này thì trong đầu ong ong lên: “Còn có luật lệ gì nữa không? Còn có công bằng nữa không? Tên Tần Hải này mẹ kiếp có phải là con rơi của lão Lý không vậy?! Tôi đưa nhiều người nhất, chịu đòn thì tôi cũng chịu đau nhất, một quả bom quẳng qua, ông đây còn tưởng chúng ta sau này đều phải gặp nhau trong nghĩa trang liệt sỹ rồi, nhưng cuối cùng người được lời nhất lại là một thằng nhãi trẻ trâu? Dựa vào cái gì? Dựa vào đâu mà cục lại làm đơn xin cho anh ta một cái huân chương cá nhân hạng ba mà lại xin cho chúng ta một cái huân chương tập thể hạng ba? Cậu nhìn viên đạn trên mông tôi đi, nếu không phải tôi trốn nhanh thì mẹ kiếp, viên đạn có khi bay thẳng vào trong ruột tôi rồi. Cuối cùng trong cục mới cho tôi được năm nghìn… đây là cái ý gì? Tôi chỉ hỏi cậu là có ý gì?”

“Anh hỏi tôi thì có tích sự gì”, đồng nghiệp trợn trắng mắt: “Trong đội có người nói đỡ cho anh rồi, nhưng bị tỉnh trưởng Lý nói cho một câu là cứng họng. Tùng Hạ chết trong tay ai thì người đó được hưởng công, hơn nữa không phải là Tần Hải giết người ngay tại hiện trường mà anh ta còn đuổi theo ra ngoài mới bắn chết. Còn nữa việc chúng ta đi nhà hàng làm gì bên trên cũng đã biết rõ cả rồi…”.

“Cậu đừng nói nữa”, Lão Tam chán chẳng buồn nghe nữa, mặt đầy vẻ mệt mỏi nằm trên giường lẩm bẩm: “Từ bé mẹ tôi đã nói… mạng của tôi không tốt…”.

Lão Tam rất ấm ức, gã cảm thấy Tần Hải cướp đi công lao mà gã đáng được hưởng. Nhưng kỳ thực Tần Hải cũng có chút oan uổng, bởi vì người được lợi lớn nhất trong việc này không phải anh mà là Lão Miêu, người mà tỉnh trưởng lúc trước còn chẳng buồn nhắc đến.

Nhân viên cảnh sát cấp ba nhảy thẳng lên cấp một.

Đồng thời điều chỉnh nội bộ chức vụ, lặng lẽ thăng lên chức tổ phó của đội ba, hơn nữa đơn xin nhận huân chương cá nhân hạng ba đã được duyệt ngay trong ngày.

Số người trong cục biết được việc này cũng không nhiều, nhưng chỉ cần nghe nói đến thì đều sẽ âm thầm bàn tán về mối quan hệ của Lão Miêu với tỉnh trưởng Lý, cũng bao gồm cả Tần Hải. Đồng thời không khỏi cảm thán, bán mạng làm việc cũng không bằng may mắn, số mệnh tốt thì cũng không thể so được với việc nắm bắt được thời cơ…

Làn sóng nhỏ này kết thúc ngay vào ngày thứ hai, hậu thuẫn của Lão Tam là Viên Khắc đã lên tàu trở về thành phố Tùng Giang.

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của Tamlinh247.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website Tamlinh247.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK