• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2: Bị đưa đi
 
             Bà chủ mắng xong rồi đi vào quán cơm nhà mình, Lâm Hải cầm dây điện quạt gió, chuẩn bị quay đầu đi cắm nhờ ổ điện chợ bên cạnh. Nhưng anh vừa quay đầu, phập một tiếng, cơ thể đụng vào Đại Tráng bước đi siêu vẹo, hoàn toàn không đi thẳng.  

             “Con mẹ nó, mù à?”, cơ thể Đại Tráng loạng choạng lùi lại hai bước, sau đó nhìn thẳng, mắng chửi thô bỉ.  

             “Xin lỗi”, Lâm Hải nhìn anh ta một cái, sau đó bước ra định đi tiếp về phía trước.  

             “Hầy, mẹ mày, đợi một lát!”, Đại Tráng nhét tay trái vào túi quần, kẹp cái cặp, nghiêng cổ, tay phải đẩy Lâm Hải, sau đó nói tiếp: “Tao từng đưa hàng cho mày hai lần, mày đều không cần, mày có ý gì hả?”  

             Lâm Hải nhìn Đại Tráng, cau chặt mày nói: “Anh uống nhiều rồi, về sớm đi!”  

             “Tao uống nhiều cái đầu mày! Tao hỏi mày, hàng, mày cần không?”, Đại Tráng híp con mắt vô tri, đưa tay phải đẩy Lâm Hải lần nữa.  

             Đại Tráng giúp người ta bán ‘thịt dê’ trong chợ, anh ta từng tìm Lâm Hải hai lần, và bảo Lâm Hải bán thịt dê của anh ta. Nhưng vì thịt của anh ta không liên quan tới thịt dê, toàn là “động vật nhỏ” hợp thành, cho nên, Lâm Hải không muốn.  

             Nhưng chuyện gì cũng không quá ba lần, Đại Tráng đưa hàng hai lần liên tiếp, Lâm Hải đều không nể mặt, vì vậy, trong lòng anh ta nung nấu ý định cho Lâm Hải một bài học.  

             “Cút!”, Lâm Hải mắng một câu xong, trầm mặc ba giây, sau đó anh không nhìn Đại Tráng, bước về phía trước.  

             “Bảo tao cút? Thằng khốn, mày hơn ai hả ở đây hả?”, Đại Tráng chửi một câu với cái miệng đầy mùi rượu, sau đó cơ thể loạng choạng tiến lên trước một bước, nâng chân đạp vào bếp nướng một cái.  

             “Tang tang!”  

             Lò nướng đổ theo tiếng vang, xiên thịt dê nướng trước bên trên và than hoa rơi xuống đất, có hai mẩu than nóng đập vào sau chân của Lâm Hải.  

             “Được lắm, tao thấy mày không muốn làm nữa rồi!”, sau khi Đại Tráng đạp đổ lò nướng, chân còn dẫm lên thùng hàng mấy cái, sau đó chỉ vào Lâm Hải mắng: “Tao nói cho mày biết, tối nay, mẹ kiếp, nếu tao không thấy mày đến nhà kho của tao lấy hàng! Mày xem tao, có thể trong vòng năm phút đuổi mày ra khỏi cái chợ này không!”  

             Lâm Hải nhìn hàng dưới đất, lại nhìn Đại Tráng, vẻ mặt không cảm xúc.  

             “Vãi!”  

             Đại Tráng mắng một câu, sau đó quay người định bỏ đi.  

             “Bốp!”  

             Lâm Hải bỗng tiến lên trước một bước, tay trái tóm lấy vai của Đại Tráng, sau đó nói: “Nào, anh Tráng, anh đứng lại, bây giờ tôi tính sổ với anh, lấy hàng!”  

             “Mày là đồ con bò, không đánh không thành tài…”, Đại Tráng mơ hồ quay người.  

             “Soạt!”  

             Tay trái Lâm Hải bỗng kéo cổ áo của Đại Tráng, tay phải kéo về sau, sau đó dồn lực vào nắm đấm, dừng trên không trung 0.1 giây, sau đó xông vào đập Đại Tráng nhanh như điện giật.  

             “Bành!”  

             “Á!”  

             Đại Tráng kêu thảm một tiếng, cơ thể trực tiếp bay ra nửa mét đập xuống đất, cặp da nhân tạo kẹp dưới nách rơi xuống than hoa, trực tiếp bốc cháy.  

             Lâm Hải bước lên trước với vẻ mặt không cảm xúc, tay phải cầm một chai nước ngọt trong thùng coca dưới đất, và dùng ngón tay cái bật bay nắp chai chưa mở, sau đó đổ coca bên trong xuống.  

             Khi Lâm Hải đi đến phía trước Đại Tráng, chai coca đã trống rỗng!  

             “Mẹ mày, cặp của tao đâu?”, Đại Tráng bị Lâm Hải đánh cho lú lẫn, thò tay sờ soạng dưới đất, muốn lấy con dao găm trong cặp.  

             “Bốp!”  

             Lâm Hải cúi người tóm tóc của Đại Tráng, sau đó chĩa đáy chai vào anh ta, vẻ mặt vô cảm nói: “Nào, há miệng, để tôi dạy anh nói tiếng người!”  

             “Tao…!”, Đại Tráng ngẩng đầu nhìn.  

             “Phập!”  

             Lâm Hải không đợi anh ta mắng lời tục tĩu, bàn tay thô to dúi cái chai, chai coca trực tiếp trút vào miệng của Đại Tráng, và văng ra vô số mãnh vỡ thủy tinh ngay tại chỗ!  

             “Á!”, hai tay Đại Tráng ôm miệng, lại phát ra tiếng kêu thảm lần nữa.  

             “Anh Tráng, đã biết nói tiếng người chưa?”, hai tay Lâm Hải vốn không động đậy, đứng bên cạnh Đại Tráng, chỉ dùng chân trái đá liên tiếp vào đầu Đại Tráng.  

             “Hải, anh làm gì vậy”, Trương Tiểu Lạc nghe thấy tiếng động bên ngoài, lập tức chạy ra, muốn đưa tay kéo hai người ra.  

             “Không có gì, hai chúng tôi nói chuyện bình thường có vấn đề, đổi cách nói chuyện!”, Lâm Hải không cảm xúc xua tay, nhưng động tác chân vẫn không ngừng lại.  

             “Dừng tay hết cho tôi!”  

             Một tiếng quát thanh thúy vang lên từ xa, Lâm Hải vừa ngẩng đầu, nhìn thấy hai người mặc đồng phục cảnh sát chạy đến, người dẫn đầu là cảnh sát nữ.  

             Sau khi Lâm Hải nhìn thấy họ, lập tức dừng chân.  

             “Có chuyện gì? Ban ngày ban mặt, coi đây là võ đài à?”, cảnh sát nam bên cạnh cảnh sát nữ chạy đến, sau đó cau mày nhìn tình hình hiện trường, lập tức hỏi.  

             “Cảnh sát Vương! Tên đầu bò này quá ác, coi tôi là quả bóng để đá! Anh xem miệng tôi, răng lệch lên mũi rồi…!”, Đại Tráng ôm miệng, không tỉnh táo ngồi dưới đất nói.  

             “Là anh đánh hả?”, cảnh sát nữ giật lông mày hỏi Lâm Hải.  

             “Anh ta đá lò nướng của tôi trước!”, Lâm Hải ngẩng đầu nhìn cảnh sát nữ, giọng nhàn nhạt trả lời.  

             “Đi thôi, đổi nơi khác, cho anh tỉnh rượu!”, cảnh sát nam chỉ vào Đại Tráng nói, sau đó tiếp tục nói với Lâm Hải: “Anh cũng đi theo!”  

             Ba phút sau, Đại Tráng và Lâm Hải cùng bị đưa đi.  

             

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK