Mục lục
Truyện Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi Nằm Mơ Đi (full) Tiêu Thanh - Mạc Thiên Lam
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Dạ dạ dạ."

Nhân viên phục vụ vội vàng rời khỏi phòng bao.

"Nhìn một chút, anh nhìn một chút xem." Lưu Ngọc Huyền nhìn Tiêu Thanh bằng ánh mắt chê bai, nói: "Lần đầu cậu Tiêu gặp Thiên Lam đã hào phóng tiếp đãi Thiên Lam như vậy, anh cũng cùng Thiên Lam kết hôn được ba năm rồi, mua cho cô ấy một món đồ trang sức ra hồn lần nào chưa? Anh căn bản không xứng làm chồng của Thiên Lam!"

Tiêu Thanh đang muốn mở miệng. Mục Thiên Lam không chịu nổi nữa, đứng lên nói: "Nhìn dáng vẻ của người hình như không muốn gặp anh ấy. Tớ vẫn nên cùng anh ấy về nhà thì hơn, tránh làm cho các người mất hứng thú."


"Đừng mà!" Tiêu Hữu Cường vội vàng nói: "Cô Mục, tôi cũng đã thay cậu Thanh Dương làm chủ, chọn rượu và đồ ăn tốt nhất cho em. Em không thể không cho tôi mặt mũi như vậy được."

"Đúng vậy Thiên Lam, cho cậu Tiêu chút mặt mũi, ở lại ăn cơm đi." Lưu Ngọc Huyên khuyên nhủ.

"Nhưng mà..."

Mục Thiên Lam nhìn Tiêu Thanh, lời còn chưa nói hết, Lưu Ngọc Huyền đã nói: "Chúng tớ không đuổi anh ta đi, để cho anh ta cũng ở lại dùng cơm được chưa?"

"Vậy cũng tốt." Mục Thiên Lam cũng không tiện từ chối nữa, bèn nói với Tiêu Thanh: "Anh đừng nói bậy bạ, cứ nghe bọn họ nói chuyện là được, cũng để thay đổi bản thân, đừng mở miệng khoác loác có biết không?"

Tiêu Thanh đáp một tiếng, liền ngồi xuống ở bên cạnh Mục Thiên Lam.

Rất nhanh, rượu và thức ăn đã được bưng lên bàn.

"Tiêu Thanh à, một mình anh đi giao hàng ở bên ngoài hẳn là không hiểu quy tắc trên bàn rượu đúng không? Rót rượu vào ly đi, tôi dạy anh làm sao mời rượu cho lãnh đạo." Lâm Thanh Dương vừa nói, khóe miệng lộ ra nụ cười giễu cợt.

"Từ trước đến giờ đều là người khác kính rượu tôi, tôi rất ít khi kính rượu người khác, không cần anh dạy." Tiêu Thanh nhàn nhạt nói, anh còn có thể không biết Lâm Thanh Dương muốn xem anh như nô tài mà sai sử hay sao?

"Thiên Lam. Em xem." Lâm Thanh Dương bất mãn nói: "Thái độ gì đây, anh tốt bụng dạy anh ta lễ nghi, anh ta lại giả bộ với anh, tại sao chồng em lại như vậy chứ."

"Đúng vậy, thái độ quá tệ."

Mọi người đều chỉ trích Tiêu Thanh.

"Không phải đã bảo anh đừng nói bậy bạ mà học hỏi sao. Tại sao anh lại khoác lác, học một chút quy tắc trên bàn rượu thì sau này nếu như làm ăn cũng có thể dùng được mà." Mục Thiên Lam hận rèn sắt không thành thép, chỉ cảm thấy Tiêu Thanh chính là một cây leo phiền phức.

Tiêu Thanh cười với cô một tiếng: "Quy tắc nên hiểu thì anh cũng hiểu rồi. Không cần học, sau này cùng em làm ăn, tiếp đãi khách hàng, anh biết nên làm như thế nào."

"Phải không? Vậy anh thử rót rượu cho chúng tôi, xem chúng tôi làm lãnh đạo, để cho chúng tôi xem anh có vi phạm quy tắc trên bàn rượu hay không." Tiêu Hữu Cường cười nhạt.

"Đúng, thử cho chúng tôi xem thử" Lâm Thanh Dương phụ họa.

Tiêu Thanh đứng dậy nói xong, rót rượu cho hai người bọn họ.

"Ha ha!"

Lâm Thanh Dương cười to: "Thiên Lam, chồng em đúng là một con đế nhũi. Nào có ai rót cho lãnh đạo như vậy...

Anh ta còn chưa nói hết, Tiêu Thanh đã hắt một ly rượu lên trên mặt anh ta.

Lâm Thanh Dương sợ ngây người!

"Mày, con mẹ mày..."

Tiêu Hữu Cường đang muốn mắng thì Tiêu Thanh lại cầm một ly rượu khác hắt lên mặt anh ta.

Lần này tất cả mọi người đều sợ ngây người!


Bên trong phòng bao là một bầu không khí yên lặng, ai nấy đều nhìn Tiêu Thanh bằng ánh mắt không tưởng tượng nổi.


"Anh làm gì vậy!" Lưu Ngọc Huyền phát điên nói, chỉ cảm thấy bản thân muốn nổ tung, cái người shipper này làm sao dám lấy rượu hắt bạn trai cô ấy chứ!


Tiêu Thanh lạnh lùng nói: "Hai


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK