Mục lục
Lâm Mộc Báo Thù (Lâm Thiếu báo thù) - Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trước khi xuống núi, Lâm Mộc cảm thấy mình đã rèn luyện được một trái tim sắt đá nhưng lần đầu tiên đối mặt với loại chuyện này, cho dù không phải tự anh ra tay giết người thì nội tâm của Lâm Mộc vẫn rất ám ảnh.  

 

“Lâm Mộc, bình tĩnh lại! Nếu đã lựa chọn bước vào con đường nguy hiểm này, vậy thì việc đối mặt với chuyện sinh – tử là không thể tránh khỏi! Đừng hoảng sợ như một thằng vô dụng nữa Lâm Mộc!” – Lâm Mộc tự nhủ với chính mình.  

 

Sau khi hít một hơi thật sâu, Lâm Mộc trấn tĩnh lại, gọi điện thoại cho Bằng Gia đến xử lý sạch sẽ cái xác này, tuy tên áo đen kia tự sát nhưng dẫu sao đó cũng là mạng người.  

 

Trong lúc chờ Bằng Gia đến, Lâm Mộc suy ngẫm, anh vừa trở về Kim Châu được mấy ngày, là ai, ai sai người đến ám sát anh?  

 

Chẳng lẽ là Chu Khôn?  

 

Lâm Mộc nghĩ kĩ lại, nhìn chung xác suất là Chu Khôn không cao? Thuộc hạ trung thành như vậy, anh ta làm sao có được!  

 

Chẳng lẽ là Tôn Trình, bạn trai của Trần Uyển Nhi?  

 

Anh ta đã từng gọi điện uy hiếp anh, hơn nữa Tôn gia tuyệt đối có năng lực đào tạo những sát thủ chuyên nghiệp như vậy.  

 

Điều này khiến Lâm Mộc càng nghi ngờ, chính Tôn Trình là người đứng sau.  

 

Chưa tới hai mươi phút, Bằng Gia đã mang những người thân cận của ông ta vội vàng chạy đến hiện trường.  

 

“Thiếu gia Lâm Mộc.” – Bằng Gia nở nụ cười nhiệt tình.  

 

“Bằng Gia đến lượt ông giúp đỡ tôi chuyện này, ông giải quyết chỗ này cho tốt, không thành vấn đề chứ?” Lâm Mộc chỉ chỉ sát thủ đang nằm dưới đất.  

 

“Được, giao cho tôi!” – Bằng Gia liếc nhìn dưới đất, liền sảng khoái đồng ý, không hỏi gì thêm nữa.  

 

“Vậy tôi đi trước.” Lâm Mộc dứt lời liền chuẩn bị rời đi.  

 

“Chờ một chút thiếu gia Lâm Mộc!” – Bằng Gia đột nhiên gọi Lâm Mộc.  

 

“Còn có chuyện gì sao?” Lâm Mộc xoay người.  

 

“Thiếu gia Lâm Mộc, tôi có chuyện, muốn…muốn nhờ cậu hỗ trợ.” – Bằng Gia lúng túng cười một tiếng.  

 

“Bằng Gia, ông vào chuyện chính đi.” – Lâm Mộc nói.  

 

“Ba ngày sau, tôi cùng Cốc Huyền của lão Lư có một trận tỷ thí, hai bên sẽ quyết đấu trên võ đài, cậu Lâm Mộc chính là thiên sư, họ Bằng tôi muốn nhờ cậu giúp đỡ một chút để có thể giành thắng lợi trong trận đấu.” – Bằng gia nói.  

 

“Muốn tôi giúp người của ông sao?” – Lâm Mộc nhìn Bằng gia.  

 

“Thiếu gia Lâm Mộc, cậu cũng biết tôi có mời Hoa La Hán tới, đến lúc đó có Hoa La Hán xuất thủ, tôi chỉ sợ có gì ngoài ý muốn xảy ra. Vì trận đấu này rất quan trọng với tôi, xin cậu hãy ra tay giúp đỡ.” – Bằng Gia nói.  

 

“Được, tôi có thể giúp ông lần này.” Lâm Mộc tỏ vẻ suy tư, sau đó thì đồng ý.  

 

“Bằng Gia, thương thế của con trai ông thế nào rồi? Ông không còn hận tôi chứ?” Lâm Mộc nhìn ông ta.  

 

“Khá tốt! Bác sĩ nói có hy vọng bình phục, là do thằng nhóc nhà tôi có mắt như không đắc tội cậu, tôi nào dám ghi hận thiếu gia Lâm.” – Bằng Gia cười gượng.  



Lâm Mộc tiếp tục nói: “Đúng rồi Bằng Gia, một tuần sau, tôi cũng có chuyện muốn nhờ vả ông.” 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK