Mục lục
Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ - Chiến Lê Xuyên - Cảnh Thiên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nếu là Cảnh Thiên của trước đây, e rằng đã bị ánh mắt bất ngờ này dọa đến mức sợ hãi hét lên rồi, nhưng Cảnh Thiên của bây giờ thì đã khác.Cô nở một nụ cười rất thân thiện với Chiến Lê Xuyên: "Dậy rồi à? Anh còn chưa ăn tối đúng không? Có đói không?"
Nghe thấy tiếng động bên trong, hai vệ sĩ đang canh gác ở phòng khách bê ngoài lập tức xông vào.

Khi nhìn thấy Cảnh Thiên, vẻ mặt của hai người họ rõ ràng là rất ngạc nhiên.
"Xin lỗi cậu chủ, chúng tôi không ngờ mợ chủ sẽ đi thẳng vào."
Biết rõ rằng phòng của Cảnh Thiên liền với phòng của Chiến Lê Xuyên, nhưng ba tuần qua, mợ chủ này chưa từng một mình bước vào chỗ ở của cậu chủ lần nào.

Cho nên hai vệ sĩ mới buông lỏng cảnh giác với sân thượng, chỉ canh ở ngoài phòng khách, đề phòng Khương Vũ Hi luôn dùng đủ lý do để vào làm phiền cậu chủ nghỉ ngơi.
Nhưng không ngờ rằng, người không mời tự đến ngày hôm nay lại là mợ chủ.

Chiến Lê Xuyên nhìn chằm chằm Cảnh Thiên, trong lòng biết chắc chắn người phụ nữ này được lợi ích gì đó ở chỗ ông nội nên mới coi anh là nhiệm vụ, để tạo cảm giác tồn tại mà thôi.

Vốn dĩ anh không thèm trả lời, nhưng khi nhìn vào ánh mắt tươi cười của đối phương, anh phát hiện cảm xúc đối lập, chán ghét, né tránh lần trước trong mắt đối phương đã hoàn toàn khác.
Lần này, trong mắt cô tràn đầy thiên ý, đôi mắt hoa đào xinh đẹp trong veo nhìn anh không có sự dung tục của trước kia nữa, lại khiến sự xinh đẹp từ tận trong xương tủy phát huy đến cực điểm.
Rõ ràng là cùng một người, cùng nở một nụ cười như vậy, nhưng lại diễn tả sự khác nhau giữa vẻ đẹp cao thấp và cấp cao một cách tinh tế và rõ ràng.
Không hổ là một diễn viên.

Bản lĩnh cầm bao nhiêu tiền làm bấy nhiêu việc đúng là lợi hại.
Nhìn thấy nụ cười tràn đầy sức sống như ánh nắng mùa xuân của cô, Chiến Lê Duyên có sự kích động muốn tận tay xé nát cái khuôn mặt giả tạo này đi.
Cuộc sống tương lai của anh đã không còn ánh sáng nữa, cho nên không cần một nụ cười rạng rỡ như vậy, càng không cần một nụ cười rạng rỡ giả tạo.
Đối mặt với câu hỏi của Cảnh Thiên, Chiến Lê Xuyên chậm rãi trả lời: "Không đói."
Giọng nói êm ái vang lên trong căn phòng ngủ rộng lớn.
Có lẽ là đã lâu không nói chuyện, giọng nói của anh trầm thấp khàn khàn, mang theo một chút lười nhác uể oải, nhưng cũng ẩn chứa sức nặng như thể con sông Nile cổ đại, mang theo sự kỳ ảo và lắng đọng, rõ ràng là gần trong gang tấc nhưng lại cho người ta cảm giác xa tít chân trời, lúc ẩn lúc hiện không chân thực.
Hai vệ sĩ trợn tròn mắt khi nghe thấy câu nói của Chiến Lê Xuyên.
Đây là câu đầu tiên trong mấy ngày nay của cậu chủ.

Làm sao có thể không khiến họ vui mừng chứ chứ?

Tuy nhiên, những lời tiếp theo lại khiến bầu không khí tích cực lạnh đến mức đóng băng ngay lập tức.
Chiến Lê Xuyên nói không nhanh không chậm: "Cô không biết người bị liệt nửa người trên không có cảm giác đói à?"
Ánh mắt Chiến Lê Xuyên giống như một lưỡi dao sắc bén, không chỉ khiến người khác bị thương mà còn làm chính mình bị thương nữa.
Đôi mắt anh giống như một chiếc gương chiếu yêu vậy, có thể ngay lập tức khiến biểu cảm hoàn hảo do Cảnh Thiên tạo ra phải biến mất.
Sau khi nghe thấy lời nói của Chiến Lê Xuyên, Cảnh Thiên không hề cảm thấy mất tự nhiên, nụ cười trên môi vẫn tươi rói.

Đôi mắt quyến rũ và đầy mê hoặc của cô lấp lánh, giọng nói của cô rất nhẹ nhàng nhưng lại mang sự yên bình mê hoặc lòng người.
"Ai nói rằng những người bị liệt nửa người trên không cảm thấy đói? Anh chỉ bị tổn thương tủy sống thôi, nó chỉ ảnh hưởng đến dây thần kinh trong cơ thể anh, tức là dây thần kinh điều kiện cơ xương của anh thôi.

Dây thần kinh giao cảm của anh vẫn bình thường, dây thần kinh giao cảm kiểm soát nhu cầu đường tiêu hóa của anh.

Vì vậy, ngay cả khi bị liệt nữa người trên thì anh vẫn sẽ cảm thấy đói."

"Nếu như anh đói mà không ăn thì quá trình trao đổi chất sẽ tiêu hao cơ bắp và chuyển hóa chúng thành năng lượng cơ bản.

Điều này khiến cơ và xương trong toàn bộ cơ thể của anh bị teo lại nhanh chóng.

Vì vậy việc ăn uống rất quan trọng."
Chiến Lê Xuyên: "..."
Anh không nhìn thấy biểu cảm bối rối như trong tưởng tượng, người phụ nữ này vẫn giữ nụ rạng rỡ chói mắt đến mức khiến người ta giật mình.
Chiến Lê Xuyên lại nhắm mắt lại, đột nhiên không muốn nói nữa..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK