Mục lục
Sà Vương quấn thê - Bạch Tô (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi U Quân nói những lời này, lòng tôi chợt giật thót. Tôi đã nghĩ rằng U Quân có thể phát hiện ra thân phận của tôi, nhưng không ngờ lại đến sớm đến vậy.

Nhưng lúc này tôi cũng không hoảng, lập tức trấn tĩnh lại, hừ một tiếng rồi nói với U Quân: “Anh muốn chết hả? Tôi ngủ chung giường với anh khi nào chứ?”

Nói xong, tôi hất tay đẩy U Quân ra rồi trực tiếp ngồi xuống ghế sô pha, cầm tách trà đặt trên bàn cà phê, liếc nhìn vài cái, tôi cảm thấy có chút lo lắng về vấn đề vệ sinh của khách sạn nên lại đặt xuống.

Thấy tôi đẩy anh ta ra, U Quân không hề tức giận mà bước đến chỗ tôi. Tuy nhiên, anh ta không tiếp tục với chủ đề vừa rồi nữa, thay vào đó anh ta nói với tôi: “Tôi cũng không muốn lãng phí thời gian nữa. Tối nay chúng ta sẽ nghỉ ngơi, ngày mai hãy tăng tốc, lấy Hỗn Độn Chung về và dâng lên cho Bàn Cổ.”

Nếu tôi đoán không lầm, việc hôm nay U Quân đã bảo tôi chậm rãi đi bộ là vì anh ta đang muốn làm rõ thân phận của tôi. Nhưng anh ta không lộ liễu mà thận trọng kiểm tra tôi. Hiện tại anh ta không sợ rằng tôi sẽ giết anh ta nữa, chính anh ta cũng nói rằng mình không sợ chết. Vậy lý do gì khiến anh ta làm như vậy?

Bởi vì trong phòng chỉ có một chiếc giường, nên lúc tôi đi ngủ, U Quân cởi quần áo lên giường, còn tôi thì dựa vào ghế sofa, pha một cốc cà phê và chuẩn bị tiếp tục dựa như vậy qua đêm. Dù sao thì tôi vẫn phải đề phòng U Quân mọi lúc mọi nơi.

U Quân nằm trên giường, quay sang bên tôi, nhìn tôi nằm nghiêng trên ghế sofa, cũng không bảo tôi lên giường. Anh ta chống tay đỡ lấy đầu, nhìn tôi như một vị hoàng đế thời xưa đang ngắm nhìn vị phi tần xinh đẹp như hoa của mình vậy.

Vốn dĩ tôi không định nói chuyện với U Quân, nhưng anh ta nhìn tôi như vậy khiến tôi không thoải mái. Tôi thản nhiên hỏi anh ta: “Anh nhìn tôi làm gì? Anh đang nghĩ cách trả thù tôi, hay nghĩ xem sẽ tính kế tôi như thế nào?”

Nói rồi, tôi miết ngón tay trắng nõn vào cốc cà phê trên bàn cà phê, ngước mắt lên liếc nhìn U Quân, làm cho dáng vẻ của mình giống hệt như Liễu Long Đình.

“Trong lòng anh thật sự cho rằng tôi chỉ muốn tính kế và trả thù anh thôi sao?”

“Nếu không thì còn chuyện gì nữa?” Tôi hỏi lại U Quân.

U Quân suy nghĩ một lúc, nằm ngửa ra sau rồi nói với tôi: “Thật ra, có một chuyện mà tôi vẫn luôn không hiểu, nhưng không ai nói cho tôi biết. Hôm nay có thể ở cùng một chỗ với anh, tôi cũng muốn nói cho anh nghe.”

“Anh muốn nói gì thì nói đi, tôi đã ở đây rồi, muốn nghe hay không cũng phải nghe.” Tôi đáp lời U Quân.

Nghe tôi nói vậy, U Quân im lặng một lúc rồi nói: “Nhớ tới mấy vạn năm trước, chúng ta cũng là anh em kết nghĩa. Anh và tôi đều là những con yêu quái vĩ đại vào thời thế giới còn sơ khai. Mặc dù cả hai đều là yêu quái nhưng số tôi lại không may mắn như anh. Khi vẫn còn đang được thai nghén dưới ánh sáng mặt trời, anh đã có được Hỗn Độn Chung của Hồng Quân Lão Tổ. Dù tôi mới là người hạ thế trước, nhưng cũng không thể so sánh với anh. Ngay cả khi luân hồi chuyển thế, tôi sinh ra trong một đầm lầy đầy bùn và chướng khí. Còn anh thì sao, dù gì thì cũng ở trong một tiên gia. Đây chẳng lẽ là định mệnh? Hay đây là một trò chơi nào đó, mà chúng ta chỉ là hai quân cờ trong đó?”

Cách mà U Quân từng nói chuyện với tôi và cách mà anh ta nói với Liễu Long Đình hiện tại hoàn toàn không cùng một cấp bậc. Cũng may là bây giờ tôi có trí nhớ của kiếp trước, nếu không sẽ không có cách nào tiếp thu được lời nói của U Quân. U Quân nói rằng anh ta và Liễu Long Đình đều là một quân cờ, vậy người chơi cờ phải mạnh tới đâu mới có thể điều khiển được ván cờ lớn như vậy.

“Là cờ cũng được, không phải cũng chả sao. Cho dù là một bàn cờ hay một trò chơi thì chúng ta đều là những quân cờ. Quân cờ mà biết mình là quân cờ cũng không thể thay đổi vận mệnh, chỉ có thể thuận theo ý của người chơi.” Tôi dửng dưng đáp.

“Lần trước anh không trả lời tôi như vậy.”

Thật là…

Tôi cứng họng, có chút bối rối: “Vậy lần trước tôi trả lời anh như thế nào.”

“Anh nói rằng ngay cả khi chúng ta sống trong một trò chơi, cũng phải cố gắng đẩy những thứ mà chúng ta yêu thương ra khỏi trò chơi ấy.”

Tôi không biết Liễu Long Đình và U Quân đã nói những gì trước đây, nhưng theo lời kể của U Quân lúc này, Liễu Long Đình không phải hễ gặp anh ta là bắt đầu dao kiếm chém giết. Ít nhất thì hai người còn có thời gian thoải mái mà phân tích sự ra đời cùng kết cục của mình. Mặc dù tôi đã mơ hồ đoán được người họ muốn đẩy ra khỏi trò chơi này, nhưng tôi không thể nói ra được. Cho dù là chỉ một trò chơi, thì hiện tại trò chơi này vẫn chưa hề kết thúc.

“Tôi đi nghỉ đây.”

Tôi không trả lời U Quân mà nằm thẳng trên ghế rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thế giới dù rộng lớn đến đâu, vũ trụ dù vô biên đến nhường nào, thì trong thế giới của tôi cũng chỉ có Liễu Long Đình và những người tôi yêu thương mà thôi.

Cả đêm đó, U Quân không hề tấn công tôi, hay làm bất cứ điều gì bất lợi cho tôi như tôi đã nói ngày hôm qua, mọi thứ vẫn bình lặng.

Khi chúng tôi tắm rửa và trả phòng, một vài cô gái ở quầy lễ tân cứ nhìn chằm chằm vào tôi và U Quân, vừa nhìn, họ vừa đứng ở đằng xa thì thầm và cười trộm. Theo kinh nghiệm sống ở nhân gian của tôi, thì những cô gái này chắc đang nghĩ rằng tôi và U Quân là gay, hai người đàn ông trưởng thành ở chung một phòng, trông còn đẹp trai nữa, không phải đồng tính thì là gì?

Cơ thể và danh dự vốn có của tôi đã bị U Quân làm cho ô uế. Bây giờ tôi đang ở trong cơ thể của Liễu Long Đình. Tình yêu của tôi dành cho Liễu Long Đình còn quan trọng hơn yêu bản thân mình, ngay cả trước mặt những người tôi không quen biết, tôi cũng không muốn Liễu Long Đình có quan hệ gì với U Quân. Vậy nên, tôi cố tình đứng tách U Quân hai bước, tỏ vẻ bình tĩnh và phớt lờ bất cứ lời nào của U Quân.

Nhưng đúng lúc này, cô gái ở quầy lễ tân đột nhiên nói với tôi: “Anh đẹp trai ơi, cổ áo của anh bị lệch kìa.”

Tôi nhìn xuống, có thể là do lúc sáng tôi mặc đồ, cổ áo gấp không đúng cách. Đúng lúc tôi giơ tay muốn gấp lại, thì U Quân đã nhìn thấy, một tay cầm thẻ, tay kia thuận tiện giúp tôi chỉnh lại cổ áo.

Đây vốn chỉ là một hành động tùy tiện, nhưng mấy cô gái ở quầy lễ tân lại lập tức che miệng lại và hét lên. Tôi chợt cảm thấy xấu hổ, vươn tay đẩy tay U Quân ra rồi một mình bước ra ngoài. Lúc đi ra ngoài, tôi còn nghe thấy một vài cô gái hỏi U Quân rằng tôi có phải là bạn trai của anh ta hay không.

U Quân nghe thấy mấy cô gái vừa cười vừa hỏi mình như vậy thì tâm trạng không tồi, liền mỉm cười, bảo họ đoán thử xem. Sau đó, không cầm tiền mà quay người đi theo tôi ra ngoài.

Khi chúng tôi đi bộ đến một nơi hoang vắng, tôi triệu hồi thần liễn mà Phượng Tố Thiên đã cưỡi hồi trước rồi cùng với U Quân bước lên, bay về phía đông của biển Hoa Đông.

Hôm qua tôi không nói với U Quân rằng tôi sẽ tìm Thần Tú ở biển Hoa Đông, tôi sợ U Quân làm chuyện xấu, nhưng tôi không nói với U Quân, hôm qua U Quân cũng không hỏi tôi. Bây giờ chúng tôi đang bay trên biển xanh, U Quân dường như đã nhận ra đường đi, bèn hỏi tôi: “Anh đưa tôi đến phía đông của biển Hoa Đông phải không?”

“Rồi sao? Anh không muốn đi à?”

“Đi đâu không quan trọng, tôi chỉ quan tâm anh có thể lấy Hỗn Độn Chung để dâng lên Bàn Cổ hay không thôi. Nếu tôi đoán đúng thì hiện giờ anh đang đi tìm Thần Tú, đúng chứ? Thần Tú chỉ là một người phụ nữ, tôi muốn xem cô ta có thể giúp gì cho anh.”

U Quân nói với giọng điệu đầy khinh thường, ngay cả khi anh ta đoán được tôi đang tìm Thần Tú, thì anh ta cũng không tin rằng tôi và Thần Tú liên kết lại có thể đối phó được với anh ta.

Tôi mặc kệ U Quân, nhưng khi đi tới lối vào địa ngục ở phía đông biển Hoa Đông, tôi cũng có chút lo lắng. Nếu Thần Tú không ở phía đông biển Hoa Đông, thì chẳng phải tôi đến đây tốn công vô ích à? Hơn nữa, Thần Tú là thần rồng, thấy đuôi không thấy đầu, thường xuyên trà trộn trong nhân gian. Tôi đến tìm cô ấy đột ngột như vậy, không biết là hại cô ấy, hay làm đúng ý cô ấy nữa.

Tuy nhiên, nỗi lo này đã hoàn toàn bị xua tan khi tôi đến phía đông biển Hoa Đông. Lúc này, Hoa Đông nhộn nhịp hơn trước rất nhiều, bởi vì càng nhiều người trên mặt đất chết đi thì địa ngục càng đông vui. Khi chúng tôi bước đến cổng vào địa ngục do Thần Tú phụ trách thì âm binh canh gác hai bên đều quỳ một gối xuống trước mặt tôi, người đứng đầu nói: “Thần Tú Diêm Vương đã giao cho tôi dẫn đầu tướng sĩ âm binh đứng ở đây để đón tiếp Liễu thiếu gia, mời Liễu thiếu gia cùng chúng tôi đi gặp Diêm Vương!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK