Mục lục
Sà Vương quấn thê - Bạch Tô (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc trước, khi Bạch Tiên ở thiên đình, ông ấy đã thấy tôi quan tâm đến Ánh Nguyệt như thế nào, giờ nhìn Ánh Nguyệt thề sẽ theo U Quân sống chết, ông cũng biết rằng trò đùa mà ông ấy vừa làm có hơi quá. Vì vậy ông ấy tôi mỉm cười với Ánh Nguyệt và nói: “Ông chỉ nói đùa với con, vậy mà làm con sợ hãi như vậy, cũng làm cho mẹ con sợ hãi.’’

Nói rồi đi về phía giường của U Quân, nắm lấy tay anh ta và bắt mạch cho anh.

Tôi biết vừa rồi tôi hơi nặng tay, vì sợ Bạch Tiên sẽ nói ra vết thương của U Quân trước mặt Ánh Nguyệt, nên tôi đánh lạc hướng Ánh Nguyệt và gọi Liễu Kiều Nhi đưa cô bé lên núi mua một ít đồ ăn về, tối nay chúng tôi sẽ chiêu đãi y tiên.

Mặc dù Ánh Nguyệt rất không muốn và nắm tay U Quân không buông nhưng cô bé cũng rất biết ơn tôi đã mời Bạch Tiên đến chữa bệnh cho U Quân, tôi đã nhờ cô bé, cô bé cũng không tiện không nghe theo, cộng thêm việc Liễu Kiều Nhi thúc giục, Ánh Nguyệt đành buông tay U Quân ra và đi cùng Liễu Kiều Nhi. Khi cô bé đi ngang qua tôi, Ánh Nguyệt đã nắm lấy tay tôi, đôi mắt ngập nước mắt, ngẩng đầu lên nhìn tôi, sau đó viết trên bìa cứng nhỏ của mình: “Ba sẽ thực sự ổn chứ?”

Nhìn bộ dạng đáng thương của Ánh Nguyệt, tôi cảm thấy nhói đau trong lòng, tôi ngồi xổm xuống trước mặt cô bé, chạm vào khuôn mặt của Ánh Nguyệt, nói với cô bé: “Đương nhiên là không. Vừa rồi ba mẹ chỉ đang đấu một trận mà thôi, ba con chỉ bị chấn thương ngoài da, đó không có gì to tát. Bạch Tiên là một bác sĩ thiên tài đã được mời từ thiên đình xuống. Ông ấy vô cùng lợi hại. Đừng lo lắng, ông ấy nhất định sẽ chữa lành vết thương cho ba con.”

Mặc dù tôi đã nói rất nhiều, nhưng khi Ánh Nguyệt đi ra ngoài, cô bé cũng không thể không nhìn lại U Quân trước khi cùng Liễu Kiều Nhi rời đi.

Lúc này, tôi đã đuổi đi được hết mấy đứa nhỏ, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm, đi về phía Bạch Tiên, hỏi Bạch Tiên sức khỏe của anh ta thế nào?

Bạch Tiên vuốt chòm râu dài trên cắm, ông cụ nhìn tôi hỏi: “Anh ta chỉ còn hai phần mạng nữa thôi, chậm một chút nữa chắc sẽ chết rồi.” Ông ấy thở dài rồi lại nói với tôi: “Xưa nay, U Quân pháp lực vô biên. Bây giờ đã rơi xuống trình độ này, anh ta đúng là xứng đáng với tội ác của mình. Chỉ là hiện tại anh ta đã trở nên quá yếu ớt, điều này có chút ngoài dự đoán của tôi.’’

U Quân trở nên yếu ớt như vậy, thật ra cũng không khó hiểu, lúc trước chết đi chỉ còn lại ba mạng, một năm trước bị thiên binh của chúng tôi đánh bị thương. Hiện tại trong cơ thể anh ta chỉ có hai phần sinh mệnh, hơn nữa mấy năm nay đem Ánh Nguyệt đi trốn, cũng không có cách nào tu luyện, hơn nữa Ánh Nguyệt mỗi ngày đều cần ăn, lúc trước lại từng mắc một căn bệnh nặng, sức mạnh của anh ta giống như tiền. Anh ta cần phải phung phí mỗi ngày để tìm thứ gì đó để cho Ánh Nguyệt ăn. Vì vậy, trong vài năm qua, sức mạnh của anh ta đã cạn kiệt, đó là điều có thể lý giải được, nhưng anh ta lại can đảm như vậy, đúng như con người của anh ta, anh ta thật sự là không sợ chết, sức mạnh yếu ớt như vậy lại dám tới núi Trường Bạch, rõ ràng là muốn tự mình đi tìm cái chết.

Liễu Long Đình đi mời Bạch Tiên ở thiên đình, và nhìn thấy U Quân đột nhiên bị thương nặng như vậy. U Quân đang ẩn náu trong nhà họ Liễu. Toàn bộ núi Trường Bạch này, và chỉ có tôi mới có lý do để dám đánh U Quân một cách tàn bạo như vậy, vì lẽ đó Liễu Long Đình không hề coi thường thương tích của U Quân mà nói tiếp lời của Bạch Tiên: “Mọi thứ đều là số phận, U Quân tự mình lựa chọn, vì Ánh Nguyệt vẫn còn non trẻ, cũng xin Bạch Tiên chữa lành U Quân giúp cho chúng tôi.”

Sự rộng lượng của Liễu Long Đình lúc này khiến tôi kinh ngạc, so với trước đây, Liễu Long Đình cũng thay đổi nhiều hơn một chút, điều này khiến tôi có chút nghi ngờ là anh ấy thật sự không quan tâm, hay chỉ giả vờ thôi?

“Sở dĩ tôi có thể trở thành tiên y trên trời cũng là do hai người chiếu cố. Tôi sẽ cố gắng hết sức làm những gì mà hai người đã giao cho tôi, nhưng vết thương của U Quân quả nghiêm trọng. Tôi sợ rằng sẽ không trị được trong một hoặc hai ngày. Vậy đi, tôi sẽ ở nhà họ Liễu, điều trị cho U Quân trước một tuần, khi tình trạng bệnh cải thiện, tôi sẽ quay trở lại.”

Ông ấy ở nhà họ Liễu một tuần, tôi không phiền. Chỉ e rằng Lạc Thần sẽ tra ra, đến lúc đó Bạch Tiên sẽ bị liên lụy, địa vị tiên gia của ông ấy cũng không được đảm bảo, thu được cũng chẳng đáng là bao.

Ngay khi tôi muốn hỏi Bạch Tiên có cách nào khác không, Liễu Long Đình đã đồng ý với Bạch Tiên và nói không sao với ông ấy, sau đó quay lại nhìn tôi, và nói với tôi rằng chúng tôi không nên làm phiền để Bạch Tiên chữa bệnh, và hãy đi ra ngoài trước, chuẩn bị phòng nghỉ ngơi cho Bạch Tiên.

Chỉ cần U Quân vẫn có người cứu thì mọi chuyện đều dễ dàng hơn. Tôi nói với Bạch Tiên một vài lời, sau đó tôi đi theo Liễu Long Đình ra ngoài và đóng cửa lại.

Bây giờ toàn bộ nhà họ Liễu, bọn nhỏ cũng không có ở nhà, Hư vẫn chưa trở lại, và cả nhà yên tĩnh rất nhiều.

U Quân đã xảy ra chuyện lớn như vậy, cho dù tôi không nói với Liễu Long Đình, Liễu Long Đình cũng biết tôi làm vậy, nên đã nhắc nhở tôi: “Em quá nóng lòng rồi, Ánh Nguyệt hiện tại vẫn chưa hoàn toàn rời bỏ sự phụ thuộc vào U Quân, nếu hiện tại U Quân có chuyện gì thì sau này cũng không thể níu kéo Ánh Nguyệt về phía mình.’’

Nhìn thấy Liễu Long Đình nghĩ rằng lúc nãy tôi chịu không nổi muốn giết U Quân, tôi có chút bất mãn, quay đầu trả lời, đương nhiên tôi biết hiện tại không thể để U Quân chết, nhưng U Quân muốn làm chuyện đó với tôi ngày hôm nay, tôi mới ra tay với anh ta.

Khi tôi nói điều này, tôi cảm thấy dái tai mà tôi bị U Quân cắn chảy máu vừa rồi khiến tôi cảm thấy đau một lần nữa, đúng là tên đó hoàn toàn không bình thường, dáng vẻ quỷ quái đó của anh ta, chỉ có Liễu Liệt Vân mới yêu thích anh ta.

Bây giờ Liễu Long Đình cũng biết U Quân không còn là đối thủ của tôi, anh ta không thể đánh lại tôi một chút nào, nhưng sau khi tôi nói lời này, trong mắt Liễu Long Đình vẫn còn một tia tức giận, xoay người kéo tôi vào lòng và ôm chặt tôi, nói với tôi: “Chỉ cần đến thời điểm thích hợp, anh nhất định sẽ xé xác anh ta thành từng mảnh cho em.’’

Liễu Long Đình căm thù U Quân không kém tôi, tuy rằng anh ấy giỏi che giấu và nhìn xa hơn tôi, nhưng những gì anh ấy nghĩ trong lòng cũng giống như tôi.

Bởi vì Bạch Tiên đã điều trị cho U Quân ngày đêm để chữa lành vết thương, nên ông ấy đã trì hoãn việc điều trị giọng nói của Ánh Nguyệt. Nhìn Ánh Nguyệt chăm chỉ vào phòng mỗi ngày để giao thức ăn cho U Quân và Bạch Tiên, thấy cổ họng của Ánh Nguyệt vẫn chưa được chữa trị, điều này khiến tôi rất hối hận, tôi biết vậy sẽ ra tay nhẹ nhàng hơn với U Quân, vậy thì chúng tôi sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian cho U Quân. Thực sự lúc đó chỉ là một kích động nhất thời, nhưng tôi thậm chí còn không nghĩ đến hậu quả.

Kể từ lần cuối cùng tôi quay lại, Long Nhi đã trở lại Nam Hải, nghiêm túc làm Nam Hải Long Vương của cậu ta, và không bao giờ lên thiên đình nữa, và Lạc Thần cũng không bắt cậu ta phải chịu phạt về việc đào tẩu với tôi. Bây giờ, sau khi Long Nhi nghe nói cổ họng Ánh Nguyệt không tốt, cậu ta đã đặc biệt gửi rất nhiều dược liệu từ đáy biển, và một số đồ chơi cho trẻ em chơi. Liễu Kiều Nhi và Long Nhi có một mối quan hệ tốt, vì vậy khi cậu ta gửi những thứ này cho Kiều Nhi. Lúc đó Liễu Kiều Nhi rất vui, lại nghĩ rằng Ánh Nguyệt đã lo lắng cho thương thế của U Quân trong vài ngày này, cũng không cười lại trong mấy ngày nay. Vì để khiến Ánh Nguyệt vui vẻ, khi chúng tôi nhận món quà từ Long Nhi, Liễu Kiều Nhi đặc biệt đến gặp Ánh Nguyệt và bảo với cô bé muốn cho cô bé xem những bảo bối kỳ lạ dưới đáy biển.

Ánh Nguyệt đã đi theo U Quân chạy trốn trước đây. Làm sao có thể nhìn thấy bảo bối nào? Khi tôi mở gói quà do Long Nhi gửi, tôi thấy rất nhiều ngọc trai san hô cùng dạ minh châu làm thành những cái khoá bình an rất lộng lẫy và có rất nhiều các loại thuốc quý ở biển được đóng gói tinh vi gửi đến để xem liệu chúng có thể chữa khỏi cổ họng của Ánh Nguyệt hay không.

Đây là lần đầu tiên Ánh Nguyệt nhìn thấy những thứ tinh xảo như vậy. Liễu Kiều Nhi đã chọn một chiếc khóa bình an và đeo nó cho Ánh Nguyệt, nói rằng cô bé hy vọng rằng chiếc khóa an toàn này sẽ bảo vệ cuộc sống của Ánh Nguyệt bình an, và sau khi cô bé đã nói xong, rồi hỏi Ánh Nguyệt, chiếc khóa an toàn này có đẹp không?

Nhìn thấy cuộc đối thoại phấn khởi giữa hai cô gái nhỏ này, tôi chỉ có thể đứng bên cạnh và xem bọn nhỏ nói chuyện, hoàn toàn không xen vào được câu gì, yên lặng mở những gói hàng còn lại.

Ánh Nguyệt chưa bao giờ nhìn thấy những thứ sáng bóng này, những thứ sáng bóng và nhiều màu sắc, luôn thu hút trẻ em, vì vậy Ánh Nguyệt gật đầu và viết lên bảng vẽ nhỏ của mình: “Những thứ này chắc hẳn rất quý giá phải không?”

Liễu Kiều Nhi gật đầu nói, đương nhiên Long Nhi là Long Vương của Nam Hải, đồ gửi tới đây sao có thể không quý.

Nhưng sau khi nói xong, Liễu Kiều Nhi dường như đã nghĩ ra điều gì đó lần nữa, sau đó làm ra vẻ mặt như muốn khoe khoang với Ánh Nguyệt, và ngay lập tức mang vẻ mặt khinh thường những bảo vật quý hiếm này: “Kỳ thực, những thứ này không có quý gì cả. Đàn Phục Hi của chị Tiểu Bạch là thứ quý giá nhất, em có muốn xem không? Nếu muốn xem, chúng ta sẽ nhờ chị Tiểu Bạch cho chúng ta xem. Em nói xem thử, em có muốn hay không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK