Mục lục
Sà Vương quấn thê - Bạch Tô (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Vậy thì anh đi đâu?” Tôi vội hỏi Liễu Long Đình.

Nhưng sau khi Liễu Long Đình nói xong, anh ta quay người bỏ đi mà không thèm để ý đến tôi.

Nhìn bóng lưng cô đơn của Liễu Long Đình, ngoài sự giễu cợt, trong lòng không khỏi có chút buồn bã. Vừa rồi trong mắt tôi Liễu Long Đình hẳn là nhìn ra được chính tôi không muốn gả cho anh ta lắm. Vì thế lại nghĩ đến Bạch Tô trước đây. Khi anh ấy bảo cưới tôi, tôi không thể nào rung động, càng yêu anh ấy càng sâu đậm. Đến cuối cùng, tôi đã rung động theo năm tháng. Nhưng lúc này, tôi không thể làm gì được những gì đã nói với anh ấy. Trên thế giới này, tôi e rằng sẽ không bao giờ có một Bạch Tô thứ hai, người sẽ yêu anh ấy nhiều như vậy.

Tôi xoay người trở về hoàng cung, bởi vì trong cơ thể tôi có pháp lực mạnh mẽ áp chế nguyên khí trong cơ thể, làm cho Liễu Long Đình cũng không thể nhận tội ta mạnh đến mức nào.

Buổi tối, anh ấy cũng không trở về. Tôi nằm trên giường và nghĩ rằng mình đã mượn được sức của U Quân. Theo chỉ số thông minh của U Quân, có lẽ anh ta không phải là một vị thần trong tù. Sau tất cả, vị thần đó và tôi đều là cùng một người. Anh ta không thể tưởng tượng được, sau này mình sẽ hạ gục Liễu Long Đình. Dựa vào chính mình.

Ở bên U Quân thì tôi đã thấy thoải mái rồi. Bây giờ tôi mới quay lại chỗ cũ được vài ngày, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra trên mặt đất. Miễn là tôi không mang cái tạo vật này đến đây, rút lui về chỗ cũ. Vậy thì 1 người chết ngày càng nhiều, đến lúc đó tôi có muốn khôi phục e là càng khó hơn. Xem ra tôi còn phải luyện phép hồi sinh này. Trước đây ma nữ đi theo tôi đã nói về nó, mặc dù ma nữ là cơ thể của tôi. Nhưng sau khi tôi chết, chúng tôi đã bị chia cắt, tôi không biết làm thế nào mà cô ta có thể luyện pháp thuật khởi tử hồi sinh này. Huống hồ, đây không phải một vấn đề đơn giản là một hoặc hai người sống lại mà là hàng chục triệu người sẽ sống lại. Trời đất, làm sao tôi có thể tìm ra lực lượng lớn mạnh như vậy để kìm hãm sức mạnh của cái trụ vật này để làm người chết sống lại?

Khi Liễu Long Đình không có ở đây, tôi cũng có thể liên lạc với Phượng Tố Thiên và Lạc Thần một cách thuận tiện. Trong giấc mơ, tôi đã đem linh hồn của mình ra khỏi cơ thể. Trở lại mặt đất, trở về nhà và vào cảnh trong mơ của Lạc, và hỏi anh ta nhân gian lúc này như thế nào rồi?

Khi Lạc nhìn thấy tôi thực sự sử dụng pháp thuật xuất linh hồn ra khỏi cơ thể, anh ta ngạc nhiên mất một lúc, nhưng anh ta đã thành thật trả lời câu hỏi của tôi Nói rằng ngày càng có nhiều người hóa yêu, mà lá gan của chúng càng ngày càng lớn. Chúng dám xông thẳng vào nhà ăn tươi nuốt sống con người.

Bây giờ Liễu Long Đình đã giam cầm tất cả các vị thần. Những người trên mặt đất không còn được bất kì vị thần nào bảo vệ. Vì vậy những yêu tinh đó vào nhà hoặc ăn thịt người mà không có bất kỳ sự ngăn cản nào nên chúng muốn làm gì thì làm.

“Lực lượng hải quân của anh có bao nhiêu?” Tôi hỏi Lạc.

“Khoảng 90 triệu hải quân có thể được chuyển đi.” Lạc trả lời tôi.

Chín mươi triệu hải quân không đủ để bảo vệ những người trên mặt đất kia, nhưng thà có còn hơn không. Vậy nên tôi tiếp tục nói với Lạc: “Đưa hết số hải quân có thể sử dụng ra đi! Bất kể giá nào, nếu có thể bảo vệ một người không bị nuốt chửng, thì phải bảo vệ. Phượng Tổ Thiên đã ngủ chưa? Tôi phải đi tìm anh ta một chuyến.”

Mặc dù đang trong mơ, nhưng giấc mơ của thần không giống với giấc mơ của chúng ta. Khi chúng ta nằm mơ, chúng ta không thể kiểm soát được mình sẽ mơ thấy gì và sự việc sẽ phát triển như thế nào. Nhưng trong giấc mơ của thần, trong mơ có thể kiểm soát bản thân và đi vào giấc mơ của bất kỳ ai. Hơn nữa cũng có những suy nghĩ của riêng họ. Lạc thấy tôi đã nói chuyện với anh ta xong, liền vội vàng đi tìm Phượng Tổ Thiên. Nhưng chưa nói gì đã bước đến gần tôi, đưa tay ra nắm lấy tay tôi, sờ lên tóc tôi và nói với tôi “Anh ta ngủ rồi, em đi tìm anh ta đi. Khi về nhất định phải cẩn thận mọi việc, trên mặt đất có chúng tôi ở đâu, sẽ dốc toàn lực ứng phó.”

Khi Lạc nói những điều này với tôi, tôi rất biết ơn anh ta và không biết phải nói gì. Mà Lạc thấy tôi mang ơn anh ta, anh ta liền giục tôi đi tìm Phượng Tố Thiên đi. Trước đây anh ta cũng từng là con vật bất tử, hơn nữa bây giờ còn là một linh thú, trật tự và quy tắc của các tiện gia trên mặt đất đã bị đám yêu tà kia quấy rối. Đám tà ma thì không buông tha cho con người trên mặt đất, pháp lực của các tiên gia nhỏ cũng không ngoại lệ. Nếu Phượng Tổ Thiên tập hợp được, chắc chắn anh ta cũng có thể tập hợp một số lượng lớn binh lính và ngựa tiên.

Nghe vậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, vì vậy tôi đi tìm Phượng Thề Thiên và chú Hoàng.

Liễu Long Đình chỉ nhắm vào những vị thần trên thiên đình hoặc những vị thần dưới đất có tổ chức chính thức, họ sẽ bị đưa đến nhà tù ở Quy Khư, mà hầu hết các vị thần nhỏ bé trên mặt đất, anh ta không quan tâm đến. Tôi muốn tập hợp những vị thần nhỏ đó và chiến đấu với họ chống lại đám tà ma xấu xa do Liễu Long Đình giải phóng khỏi Quy Khư.

Mặc kệ là thần linh hay tiện gia lớn nhỏ ra sao, nền tảng cốt lõi tu luyện của bọn họ, đều là trong lòng còn có lòng lương thiện, muốn bảo vệ người khác, chỉ cần chúng ta chịu đoàn kết lại, bảo vệ người mà chúng ta muốn bảo vệ, như vậy số người phải chết ắt sẽ giảm đi rất nhiều.

Sau khi tôi sắp xếp xong xuôi tất cả mọi việc, nguyên thân mới trở lại Quy Khư, trở lại trong thân thể của tôi, sau khi tôi lẳng lặng nằm xuống trên giường, nhìn lên đỉnh màn trên đầu mình, cảm nhận được một lực lượng khổng lồ đang đảo tới đảo lui trong cơ thể của tôi, loại cảm giác này thật tốt đẹp, phảng phất tựa như là tôi còn đang làm người, nằm ở trên một đống tiền mà trong lòng rất yên ổn.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, tôi mặc quần áo tử tế đi ra ngoài, vừa vặn lại bắt gặp Liễu Long Đình đi đến ở phía đối diện, lúc này Liễu Long Đình nhìn thấy tôi vừa vặn muốn đi ra ngoài, tâm trạng của anh ấy lúc này trông có vẻ đã tốt hơn hôm qua khá nhiều. Thấy tôi cũng muốn đi ra ngoài, anh cố ý chắp tay sau lưng chặn ngang đường tôi muốn đi, tôi bước sang phía đông, anh lại chặn hướng đông, tôi bước về phía tây, anh cũng chặn ở hướng tây.

“Anh làm cái gì vậy hả?” Tôi ngẩng đầu hỏi Liễu Long Đình một câu, lúc này Liễu Long Đình mới nhìn thẳng tôi, nhếch môi lên
nhìn tôi mà nói: “Em giận anh sao?”

“Có quỷ mới đi giận anh.” Tôi nói với Liễu Long Đình một câu, sau đó dùng lực mạnh đẩy anh ra, nói với anh ấy rằng tôi muốn đi tìm Kiều Nhi chơi rồi, hôm nay không phải muốn chuẩn bị đám cưới của chị hai sao, chúng tôi hôm nay ai cũng có chuyện để bạn rộn mà.

“Đã sai đám cung nhân đi sắp xếp cả rồi.” Liễu Long Đình trả lời tôi.
“Vậy anh còn chặn em lại rốt cuộc là muốn làm gì?” Tôi hỏi Liễu Long Đình.

Liễu Long Đình từng bước một tới trước mặt tôi, lại đang ép tôi bước trở lại vào trong phòng.

“Anh muốn, anh muốn, …”

Liễu Long Đình vẫn luôn nói chuyện liên tục, lại ép tôi lùi về phía cái giường.

Tôi vừa nhìn thấy mình đã lùi lại đến sát mép giường, liền hiểu rõ Liễu Long Đình muốn làm gì rồi, cũng không biết tối hôm qua anh đã đi nơi nào, mới vừa buổi sáng sớm trở về đã muốn lên giường rồi. Chỉ là lúc này, hôm qua U Quân cho tôi nhiều tinh khí như vậy, tôi vẫn chưa hoàn toàn dung hợp được với những gì có sẵn trong cơ thể của tôi, nếu như là lúc này quan hệ với Liễu Long Đình, anh ấy nhất định sẽ nhận ra được.

“Em không muốn, hôm nay em không tiện.” Tôi vừa nói xong lời này, liền muốn vòng qua bên kia giường mà tránh đi, nhưng lại không ngờ rằng Liễu Long Đình còn không để tôi kịp đi qua đã thẳng thừng đưa tay ôm chầm lấy ngang hông của tôi, lại ném tôi xuống chăn nệm phía sau lưng, còn nói với tôi rằng: “Cho dù hôm nay em có dì cả tới thăm đi chăng nữa, anh cũng muốn chiến đấu đẫm máu với em.”

Lời nói này của Liễu Long Đình có chút nghịch ngợm, đồng thời đang khi anh nói, thẳng thừng liền bắt đầu kéo khóa kéo của váy tôi ra, tôi vừa hấp tấp đẩy Liễu Long Đình ra, vừa túm lại váy của mình, nói rõ với anh ấy ngày mai đã là sinh nhật của chị hai cùng với U Quân rồi, làm sao anh còn ở lại chỗ này còn muốn làm chuyện như thế được, bị người ta đồn ra không sợ mất mặt sao!
“Mất mặt anh cũng không sợ, bây giờ anh liền muốn lên giường với em, để nhìn xem rốt cuộc em là Nữ Hi hay là Đổng Hương!”
Hôm qua tôi còn tưởng rằng Liễu Long Đình đang nói đùa, thế nhưng lần này, Liễu Long Đình anh ấy lại lần nữa hoài nghi thân phận của tôi, ngoại trừ chuyện tôi yêu anh ấy không phải là rất sâu đậm ra, tôi không cách nào nghĩ ra được tôi đã làm chuyện gì sai trước mặt anh, đồng thời mỗi một chuyện tôi làm, đều đặc biệt cẩn thận, anh không thể nào nhận ra được.

Liễu Long Đình vừa nói lời này xong, trong giọng nói cũng đã bắt đầu có chút dữ dằn với tôi, mà tôi lúc này cũng không cam chịu yếu thế, cũng hướng về phía Liễu Long Đình cả giận nói: “Hôm nay anh phát điên lên rồi hả? Tối hôm qua đi đâu bị ai chọc tức, mà vừa về đã nổi điên lên với em, em nói không cho thì chắc chắn là không cho!”

Liễu Long Đình nghe tôi nói lời này, vẻ 1 mặt lạnh lùng hừ lạnh một tiếng: “Chuyện này còn cần phải được em cho phép sao?”

Ngay lúc Liễu Long Đình đang muốn xông tới, trong đầu tôi đã xuất hiện một câu: Xong đời rồi.

Chỉ có điều ngay lúc này, bên ngoài truyền vào giọng nói của U Quân: “Bệ hạ, thần có việc cần bẩm báo.”

“Cút đi, ngày mai hẵng tới.” Liễu Long Đình nói chuyện không kiêng kị chút nào, tôi không biết tối hôm qua anh đã đi nơi nào, làm sao lần này đến đây, lại giống như biển thành người khác, hai mắt đỏ lên, động tác làm với tôi cũng trở nên thô bạo vô cùng.

“Tất cả con người cùng với thần linh đang bị giam trong ngục giam đều đã đồng ý đầu hàng bệ hạ, bằng lòng tuân theo mệnh lệnh của cô.”

U Quân chậm rãi nói ra lời này.

Nguồn Hotread

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK