Mục lục
Sà Vương quấn thê - Bạch Tô (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

**********

Chương 420: Nghịch chuyển thể cục

“Tang Hạ giả?” Liễu Long Đình lặp lại lời tôi nói, nghiêng đầu, mắt nhìn chăm chú vào Tang Hạ đang quỳ trước mặt anh ta, nghiêm túc đánh giá vài lần. Còn Tang Hạ, sau khi cô ta nghe thấy tôi nói người đang ở đây không phải cô ta mà là người do người khác giả dạng thành, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi nhanh chóng, đầu quay ngoắt lại mắng vào mặt tôi: “Nước Thánh bị hủy, chắc chắn cô không thoát khỏi liên quan, Bệ Hạ đều bị cô hại, nếu sau này Bệ Hạ có xảy ra chuyện gì không hay, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”

Lúc Tang Hạ thốt lên những lời hung ác, vốn dĩ hồi nãy tôi còn hoài nghi cô ta nhưng không có chứng cớ gì mà bây giờ cô ta nói như vậy, lập tức đổ hết tất cả trách nhiệm lên người tôi khiến tôi không nói lên lời nào.

Mà Liễu Long Đình cũng có thể xác định được, Tang Hạ đang quỳ ở đây là chân thân, là người thật. Thấy Tang Hạ đổ hết mọi sai lầm lên người tôi nên dạy dỗ cô ta một câu, nói những chuyện này đều là do anh ta quyết định, không liên quan gì tới tôi, nếu cô ta đến để trở về Quy Khư với anh ta, bây giờ chúng tôi sẽ lên đường sớm một chút.

Sau khi Liễu Long Đình đồng ý trở lại Quy Khư, Tang Hạ mới đứng lên từ mặt đất, bất mãn liếc mắt qua nhìn tôi, còn Liễu Long Đình bảo tôi vào chờ anh ta vào nhà một lúc, anh ta đi tạm biệt Liễu Liệt Vân.

Lúc này chúng tôi đang gấp rút lên đường, nhiều đồ vật không kịp thu dọn vào rồi mang đi được. Sau khi Liễu Long Đình vào nhà, tôi và Tang Hạ cùng đứng bên ngoài cửa chờ đợi, Tang Hạ thấy Liễu Long Đình vào phòng, quay đầu lại quăng cho tôi điệu cười lạnh lùng đắc ý, hỏi tôi: “Cô nhìn thế nào mà thấy tôi không giống Tang Hạ?”

“Cô quan tâm làm gì?” Tôi tức giận trả lời Tang Hạ.

Mà Tang Hạ nghe thấy tôi trả lời cô ta bằng giọng điệu tức giận như vậy cũng khinh thường, không thèm tiếp tục so đo với tôi, ánh mắt cứ hướng thẳng vào trong phòng nhìn một cách chăm chú, đợi Liễu Liệt Vân và Liễu Long Đình đi ra từ trong nhà, trên mặt lại lộ rõ biểu cảm lo lắng.ha n g tr uy en. c om

Kiều Nhi và Long Đằng đi theo Liễu Liệt Vân cùng đi ra, Kiều Nhi biết tôi và Liễu Long Đình sắp phải đi, nói với Liễu Liệt Vân rằng cô bé cũng muốn đi cùng chúng tôi, nếu tôi mà đi, cô bé sẽ không vui.

Dù sao thì chuyến đi lần này cũng không phải đi để du lịch hay đi chơi gì nên đương nhiên là Liễu Liệt Vân sẽ không cho Kiều Nhi đi theo tôi và Liễu Long Đình, lúc tiễn chúng tôi đến cửa, miệng không ngừng nhắc chúng tôi đi đường nhớ cẩn thận một chút, sớm ngày trở về.

Có thể là do Liễu Liệt Vân cũng không biết chúng tôi định đi đâu, làm cái gì nên cũng không lo lắng quá nhiều. Thân phận của tôi và Liễu Long Đình là bí mật, Liễu Liệt Vẫn biết một chút ít, trong chuyện này, coi như là cô ấy có biết đi chăng nữa thì cũng chẳng có chỗ nào tốt, chỉ gây thêm phiền toái mà thôi! Nhìn dáng vẻ dịu dàng hiền thục của Liễu Liệt Vân, sau cái chết của Liễu Long Dương, tính cách của cô ấy đã thay đổi rất nhiều. Vào giờ phút này tôi chỉ hy vọng, hy vọng Liễu Liệt Vân, Kiều Nhi và Long Đằng sẽ không chịu phải chịu bất cứ sự liên lụy nào từ chuyện của tôi và Liễu Long Đình, sống thật tốt trên núi Trường Bạch này, chỉ vậy thôi.

Định đến là cửa vào Quy Khư, Nam Hải, Liễu Long Đình lái xe, chúng tôi lao như bay qua đó, hệt như lúc trước, dọc theo nước biển của Nam Hải đi vào Quy Khư, chẳng qua là lần này Liễu Long Đình dẫn tôi vào Quy Khư không cần niệm chú ngữ gì cả, trực tiếp vung ống tay áo của anh ta lên, trước mặt chúng tôi lập tức xuất hiện một mảng âm u, Tang Hạ đi tuốt ở đằng trước, dẫn theo chúng tôi đi vào trong nơi âm u đó, đi tới trước cửa lớn của Quy Khư.

Trên cửa chính của Quy Khư vẫn là một bức tượng điêu khắc Thần Đông Hoàng cực lớn, bức tượng điêu khắc là Liễu Long Đình của trước kia, khi ấy anh ta đã sáng tạo ra Quy Khư, hơn nữa Quy Khư còn là do anh ta đích thân dẫn đầu, cho nên, tất cả yêu tà bên trong Quy Khư đều cung phụng anh ta là thần duy nhất.

Lúc này, cửa lớn của Quy Khư đóng chặt, lúc xe của chúng tôi sắp xong qua cửa lớn, lao vào bên trong Quy Khư, Tang Hạ bỗng đứng bật dậy nói với Liễu Long Đình: “Bệ Hạ, hôm nay đi vào, tất sẽ có đại chiến, Bệ Hạ đã chuẩn bị tâm lý thật tốt chưa?”

Liễu Long Đình nghiêng đầu, cười nhìn vào Tạng Hạ đang ngồi trong cùng một chiếc xe với chúng tôi, nhướng mày hỏi lại cô ta: “Tang Hạ, quả thực là hôm nay cô có chút gì đó không đúng lắm…”

Giọng nói trầm thấp, bình tĩnh. Bảo câu anh vừa nói là câu hỏi cũng đúng nhưng không bằng nói câu này là câu trần thuật, một câu khẳng định. Bởi lẽ, bên trong câu hỏi không có chút nghi ngờ nào.

Tôi thật sự không đoán nổi rốt cuộc trong lòng Liễu Long Đình đang có tính toán gì nữa, nước thánh có thể khiến anh ta chết rồi được sống lại cũng sớm không còn nữa, anh ta vẫn còn có thể bình tĩnh như vậy. Có điều Tang Hạ vừa bị Liễu Long Đình nói thế, sắc mặt lập tức lộ ra chút xấu hổ, giải thích với Liễu Long Đình rằng do nhiều năm trôi qua, đây là lần đầu tiên cô ta có thể nói chuyện với Liễu Long Đình như vậy nên trong lòng hơi khẩn trương, nói xong, Tang Hạ đứng trước cửa ra vào thấp giọng niệm vài câu chú ngữ, một tiếng động nặng nề vang lên, cửa lớn rộng mở ngay trước mặt chúng tôi, một chùm tia sáng trắng chói lóa lộ ra theo cánh cửa Quy Khư mở, chiếu thẳng ra bên ngoài, rọi vào mắt chúng tôi. Tang Hạ dẫn chúng tôi đi vào bên trong ánh sáng trắng đó, cánh cửa hồi nãy vốn còn đang rộng mở sau lưng chúng tôi nhanh chóng phát ra một hồi tiếng động xoành xoạch, xoành xoạch của kim loại va chạm mạnh vào với nhau rồi đóng lại.

Bên trong Quy Khư vẫn tối tăm âm u, tại sao lại có một chùm tia sáng trắng chiếu ra ngoài như vậy được. Điều này khiến tôi nghĩ đi nghĩ lại trăm lần cũng không ra, giương mắt lên thẳng vào phía trước chỉ thấy bên cạnh tôi và Liễu Long Đình, không, không chỉ có bên cạnh chúng tôi mà tất cả những nơi chúng tôi có thể dùng mắt thường để thấy, tất cả đều là những thiên binh thiên tướng mặc trên người bộ áo giáp!

Trong chốc lát tôi còn tưởng mắt mình sắp bị mù đến nơi rồi, với một thời gian ngắn như vậy, tại sao lại có nhiều thiên binh thiên tướng tụ tập lại cùng một chỗ như vậy. Hơn nữa lúc Tang Hạ gọi chúng tôi tới đây chỉ nói là tới để đối phó với đám người Thần Núi và Nữ Hi. Còn mấy thiên binh thiên tướng này là sao, bọn họ tập chung lại bên trong Quy Khư từ lúc nào? Vào trong Quy Khư làm gì?

Có thể là do lúc trước tôi bị mấy thần tiên trên trời truy đuổi đến phát sợ nên khi vừa nhìn thấy nhiều thiên binh vây xung quanh tôi và Liễu Long Đình như vậy, bản năng lập tức trỗi dậy, thực sự rất muốn chạy nhanh lao ra ngoài. Nhưng chờ đến khi tôi quay người lại mới phát hiện, cửa lớn của Quy Khư phía sau chúng tôi đã bị những thiên binh kia phá hỏng từ bao giờ. Vậy cho nên, ngày hôm nay, tôi và Liễu Long Đình giống như là cá trong chậu vậy, căn bản là không có một đường lui nào hết, dường như mấy thiên binh đó vì phục kích chúng tôi mà tồn tại!

Tôi nhìn sang Liễu Long Đình đứng bên cạnh, Liễu Long Đình cũng không ngốc như tôi, dáng vẻ anh nhìn toàn bộ tràng cảnh vừa xảy ra giống như đã đoán trước được hết tất cả, việc bị trúng mai phục cũng là lẽ thường tình nằm trong dự liệu. Vậy lên anh bình tĩnh quay đầu nhìn về phía người dẫn chúng tôi vào Quy Khư, Tang Hạ.

Mà lúc tôi và Liễu Long Đình nhìn vào cô ta, trên gương mặt đáng yêu điềm đạm của Tang Hạ, khóe miệng bỗng nhếch lên thành một nụ cười dữ tợn, hơn nữa, điệu cười này càng trở nên càn rỡ khi chúng tôi nhìn vào. Khuôn mặt bắt đầu trở nên vặn vẹo, biến dạng một cách đáng sợ. Một làn khí đen tuôn ra từ lỗ mũi Tang Hạ, sau khi làn khí đen càng ngày càng trở nên dày đặc, đi ra càng ngày càng nhiều, càng mạnh mẽ, toàn thân Tang Hạ đổ rầm xuống còn đống khí đen kia lại hóa thành dáng vẻ của Thần Núi, đồ trên người Thần Núi cũng được coi như khả chỉnh tề, áo bào màu đen, tóc dài đen nhánh trên đầu được bích quan cài gọn trên đỉnh đầu, làn da trên khuôn mặt trắng nõn, nhan sắc đẹp như tranh vẽ.

“Sao nào? Không ngờ tới phải không, đây có tính là một món quà bất ngờ không nhỉ?” Lúc Thần Núi nói đến đây bắt đầu ha ha cười lớn!

Nhìn dáng vẻ này của Thần Núi tôi lại nhớ lại hồi này, tôi đã đoán ngay từ đầu là có khả năng đây không phải là Tang Hạ thật, quả đúng như vậy, chúng tôi bị tính kết Là bọn Thần Núi đã mai phục, sắp xếp thiên binh sẵn sàng đầy đủ chỉ đợi tôi và Liễu Long Đình chui vào cái bẫy mai phục này!

Nhưng bây giờ chúng tôi bị nhiều thiên binh vây xung quanh như vậy thì nên làm gì bây giờ? Muốn ra ngoài cũng không đi được nữa!

Tôi vô cùng khẩn trương, nhịn không được mà vươn tay qua kéo tay Liễu Long Đình, còn Liễu Long Đình thì nắm lấy mu bàn tay của tôi, hất cằm với Thần Núi, hỏi anh ta: “Anh làm gì Tang Hạ rồi?”

“Không làm gì cả, chỉ mượn thân thể cô ta một chút thôi, dẫn cậu tới đây rồi tiêu diệt cậu, muốn nhìn thử xem cậu sống lại thế nào.”

Liễu Long Đình nghe mấy lười này của Thần Núi thì cảm thấy rất buồn cười, cười rồi nói với Thần Núi: “Các người hủy nước thánh của tôi là muốn nhìn thấy tôi chết thế nào sao!”

Lúc đang nói chuyện, một cây kiếm dài lóe sáng lao từ đằng xa bay tới chỗ tôi và Liễu Long Đình đang đứng!

Phản ứng của Liễu Long Đình rất nhanh. nhạy, ngay lúc thanh kiếm chưa tới gần chúng tôi anh đã quay người ôm tôi vào lòng rồi vụt qua, nhanh chóng cầm thanh kiếm vào trong tay, trên chuôi kiếm tràn đầy hơi thở của Nữ Hi. Liễu Long Đình cũng không thèm quan tâm đến việc có bị lừa hay rơi vào bẫy của bọn họ hay không, anh vung tay, dùng sức quăng chiếc kiếm xuống mặt đất, anh hóa thành nguyên thân của mình, đuôi rắn khổng lồ điên cuồng phóng lớn trở nên vừa thô vừa to, còn Liễu Long Đình cũng khiêng tôi lên vai anh, trên môi nở một nụ cười lạnh lẽo, quát lên với Thần Núi và tất cả thiên binh: “Có bản lĩnh thì cùng lên đi, ở Quy Khư của tôi mà cũng dám to gan làm xằng làm bậy, tôi chắc chắn sẽ không cho máy người đường sống trở về!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK