Mục lục
Sà Vương quấn thê - Bạch Tô (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Liễu Long Đình nói điều này với tôi, tôi hơi bối rối một lúc, nghĩ rằng Liễu Long Đình đang giận hay không hài lòng với tôi, rốt cuộc anh ấy đã đưa U Quân về nhà sống. Điều đáng buồn nhất là Liễu Long Đình, mặc dù anh ấy không còn là thần vương gì nữa, nhưng dù sao cũng là vua của toàn bộ núi Trường Bạch, quan hệ giữa chúng tôi hỗn loạn như vậy, hiện tại tôi cũng không có thân phận, địa vị, e rằng không thể ngăn được người khác nói ra nói vào.

Tuy rằng tôi muốn giả vờ coi lời nói của Liễu Long Đình như một câu nói đùa, nhưng khi môi tôi nhếch lên cười, trông tôi vô cùng lúng túng, gượng ép nói với Long Đình một câu: “Làm sao, làm sao có thể. Ánh Nguyệt là con gái của anh, làm sao con có thể giống như một gia đình với U Quân.”

Lúc này không có ngôn ngữ nào diễn tả được tâm trạng phức tạp của tôi, nói xong biểu tình trên mặt cũng không giả bộ được nữa, từ trên người Liễu Long Đình ngồi xuống, nằm ở trên giường, cả người giống như có vô số con kiến cắn khắp cơ thể của tôi. Ngồi dậy cũng không xong mà nằm xuống cũng không yên.

“Anh đang nghĩ rằng nếu như lúc trước chúng ta kiên trì một chút nữa, thay vì đẩy em cho U Quân, thì không cần quan tâm cái gì đưa em quay về, thì bây giờ chúng ta sẽ có một cái kết khác?”

Có lẽ Liễu Long Đình cũng đã nghĩ về điều đó. Hậu quả của tất cả những điều này bây giờ là cả hai chúng tôi đã lựa chọn sai lầm trước đây. Anh ấy đã từ chối tôi để cho tôi sống, và vì sự từ chối của anh ấy, tôi sẽ sinh ra sự sa đọa. Nếu như lúc trước chúng tôi đều kiên trì một chút, anh ấy đưa tôi đi trốn khắp chân trời góc bể, tôi lại giữ vững tình cảm của mình với Liễu Long Đình, sợ rằng hôm nay, chúng tôi sẽ không rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. .

Truyện đề cử: Trọng Sinh: Bù Đắp Cho Lão Công Chiếm Hữu

“Có thể, hoặc là hiện tại chúng ta hồn phi phách tán không chừng nữa.’’ Tôi trả lời Liễu Long Đình.

Sự lựa chọn đều có tốt và xấu, nhưng kết thúc tốt hay xấu, chúng tôi không biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai trước khi chúng tôi trải qua nó.

Tôi nói xong, Liễu Long Đình quay đầu lại nhìn tôi, tôi đưa mắt nhìn anh ấy, lúc này không biết anh đang suy nghĩ gì, là đang khó chịu hay đang hối hận? Có lẽ tâm trạng của anh ấy cũng giống như của tôi, bóng ma U Quân không nguôi ngoai, đối với hai chúng tôi, nó giống như một cái gai khó tìm, đâm xuyên vào máu thịt của chúng tôi, nó đâm vào chúng tôi hết lần này đến lần khác.

“Anh đã thay đổi quyết định. Dù thế nào đi nữa, sau này em chỉ có thể ở bên cạnh anh. Anh sẽ không nhường em cho ai nữa.’’

Lời nói của Liễu Long Đình rất bình thản, nhưng trong giọng điệu lại lộ ra vẻ kiên định không thể thay đổi, nói xong lời này, anh ấy xoay người đè lên thân thể của tôi, ôm lấy tôi, nhẹ giọng hỏi ở bên tai tôi: “Em đã bị U Quân động vào chỗ nào?”

Tôi suýt chút nữa đều nói ra, trong lòng tôi thậm chí còn không nhận ra được ý của Liễu Long Đình trong lời nói của anh ấy. Thấy tôi chưa trả lời, Liễu Long Đình ngẩng mặt lên nhìn mặt tôi, vuốt lòng bàn tay về phía ngực tôi, năm ngón tay dùng sức hỏi tôi: “Là chỗ này?”

Tôi gần như hét lên vì đau, nhưng bây giờ khi ánh mắt Liễu Long Đình đang lơ lửng trước mặt tôi, tôi nhìn vào mắt anh ấy bằng ánh mắt bình tĩnh và căm giận, Liễu Long Đình không cam lòng mà thôi, không cam lòng khi đồ vật của chính mình bị người khác chiếm lấy.

“Ừ.” Tôi trả lời Liễu Long Đình.

Sau khi Liễu Long Đình nghe câu trả lời của tôi, anh ấy cúi đầu và hôn về phía người tôi.

Sáng hôm sau tỉnh lại, trên người đã xuất hiện những vết bầm tím nhưng không đau, chỉ là huyết ứ tụ lại do hôn quá nhiều mà thôi, dù sao thì Liễu Long Đình cũng không biến thái như U Quân, ít nhất mặc kệ thế nào cũng không có khuynh hướng bạo lực gia đình.

Nhưng tâm trạng của Liễu Long Đình sáng nay tốt hơn hôm qua. Khi anh ấy đứng cạnh giường tôi và mặc quần áo, anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đã cử người xuống núi để mua một số quần áo trẻ em. Đợi lúc nữa chúng tôi sẽ tắm cho Ánh Nguyệt sau. Nếu quần áo không vừa, Liễu Kiều Nhi vẫn còn rất nhiều quần áo mặc khi còn nhỏ. Nếu Ánh Nguyệt thích nó, cô bé có thể cho Ánh Nguyệt mặc.

Tôi luôn nghĩ rằng Liễu Long Đình không quan tâm đến Ánh Nguyệt cho lắm, lại là một người đàn ông có vị thế, có lẽ sẽ không biết chăm sóc bọn trẻ nhiều lắm, nhưng bây giờ khi anh ấy nói với tôi điều này, tôi thấy rằng anh ấy chu đáo hơn cả tôi nữa. Tưởng chừng, sẽ có nhiều thứ không hay diễn ra trong cuộc hội ngộ này, nhưng không ngờ rằng anh lại suy nghĩ rất thấu đáo? Tôi khen ngợi anh ấy. Tôi thực sự đánh giá quá thấp anh ấy trước đây.

Thấy tôi khen ngợi, Liễu Long Đình quay mặt lại cười với tôi, kéo tôi ra khỏi chăn bông, nói với tôi: “Em coi thường anh quá rồi. Dù sao Ánh Nguyệt cũng là con của chúng ta, anh làm sao có thể không để con bé sống trong nhà họ Liễu, và đối xử tệ bạc với con bé được.”

Tuy lời nói của Liễu Long Đình không có biểu hiện tình cảm yêu thích của anh ấy đối với Ánh Nguyệt, nhưng trong lòng anh ấy hiện tại vẫn luôn nghĩ đến Ánh Nguyệt, điều này khiến tôi rất hài lòng, cho nên tôi thuận thế để Liễu Long Đình kéo vào trong lòng. Tôi nghĩ rằng ngay cả U Quân ban đầu cũng vậy, muốn lợi dụng Ánh Nguyệt để hãm hại tôi, nhưng bây giờ anh ta lại vì Ánh Nguyệt mà buông bỏ lòng thù hận với tôi, Ánh Nguyệt rất đáng yêu, tôi tin rằng Liễu Long Đình nhất định sẽ thích cô bé.

Bởi vì Ánh Nguyệt không muốn ở quá xa U Quân, phòng Ánh Nguyệt ở cạnh phòng của U Quân. Phòng của U Quân đã bị Liễu Long Đình bày kết giới, U Quân không thể tự do ra vào, có điều ngoại trừ anh ta ra, tất cả chúng tôi có thể đi lại tùy ý.

Khi tôi và Liễu Long Đình thu dọn đồ đạc và chuẩn bị đi tìm Ánh Nguyệt, tôi nghĩ rằng phòng của Ánh Nguyệt đã rất gần U Quân. Cô bé nên cảm thấy thoải mái trong lòng. Tôi không ngờ Liễu Long Đình và tôi lại bước vào phòng Ánh Nguyệt, thấy rằng chăn bông trên giường Ánh Nguyệt đã mở ra một góc, và Ánh Nguyệt đã biến mất.

Tôi đã rất khó khăn để tìm được Ánh Nguyệt, tôi không thấy Ánh Nguyệt trong phòng Ánh Nguyệt một lúc thôi thì trái tim tôi đột nhiên có chút hoảng sợ, trên mặt hiện lên vẻ lo lắng. Nhưng Liễu Long Đình bình tĩnh hơn tôi, thấy tôi hoảng sợ, anh ấy liền mắng tôi rằng Ánh Nguyệt còn quan trọng hơn anh ấy, nếu tôi không còn thấy anh ấy nữa, tôi nhất định sẽ không để bụng.

Thấy Liễu Long Đình lại tính toán đến những chuyện này, tôi đưa tay ra, lập tức đánh vào ngực anh ấy, nhưng U Quân vẫn còn ở trong nhà họ Liễu, Ánh Nguyệt không thể rời đi được. Liễu Long Đình kéo tôi lại và đi về phía phòng của U Quân, vừa vào tôi thấy U Quân cũng đã thức dậy, mặc một chiếc áo choàng trắng, ngồi ở mép giường của chính mình, vỗ nhẹ lên chiếc chăn bông hơi phồng lên trên giường, trong miệng khẽ ngâm nga: ‘‘Trăng sáng tỏ, gió yên lặng, lá che lắc lư ngoài cửa sổ, tiếng dế kêu râm ran, tựa như tiếng đàn dây…’’

Tôi đã biết U Quân lâu như vậy và đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ta hát. Giọng hát của anh ta rất thanh thoát và từ tính, phảng phất như tiếng suối róc rách bên tai quét đi mọi bụi bặm trong trái tim tôi. Trong một lúc, điều này gần như khiến người tôi kinh ngạc, lúc này nghe giọng điệu trầm thấp của U Quân, thì ra anh ta đang hát những bài đồng dao để dỗ cô bé ngủ.

Điều này quả thực là không thể tin được, suy cho cùng, trong trái tim tôi, U Quân là một kẻ ngang ngược, hèn hạ, bạo lực và không từ thủ đoạn để đạt được mục đích của mình. Tôi không ngờ rằng anh ta có thể hát.

Có thể là biết ai đó đã bước vào, và chiếc chăn mà U Quân đang gõ hơi dịch chuyển. Bàn tay nhỏ bé của Ánh Nguyệt vươn ra khỏi chăn, và rồi một đôi mắt nhỏ từ trong chăn hé ra để nhìn tôi và Liễu Long Đình.

Vẻ mặt ôn hòa của cô bé nhìn tôi và Liễu Long Đình, có lẽ U Quân đã không nói với Ánh Nguyệt về việc anh ta bị Liễu Long Đình giam giữ trong ngôi nhà này. Bây giờ tôi và Liễu Long Đình đã cung cấp cho Ánh Nguyệt và U Quân một nơi ở ổn định, ánh mắt Ánh Nguyệt nhìn tôi và Liễu Long Đình, không có vẻ gì là sợ hãi như ngày hôm qua, ngược lại có chút cảm kích. Khi chúng tôi bước vào, cô bé đã đẩy U Quân một cách mạnh mẽ, miệng nói a a a, rồi nhìn tôi và Liễu Long Đình, như thể muốn U Quân nói gì với tôi và Liễu Long Đình?

Trong khi Ánh Nguyệt đẩy anh ta, U Quân mỉm cười với Ánh Nguyệt, sau đó quay lại nhìn tôi và Liễu Long Đình, nhướng mày và nói với tôi và Liễu Long Đình: “Ánh Nguyệt nhờ tôi cảm ơn các người vì cho chúng tôi có một nơi để ở.”

Tuy rằng lời này là do U Quân nói, những gì anh ta nói thường khiến tôi cảm thấy buồn nôn, nhưng những gì anh ta nói bây giờ là do Ánh Nguyệt nói, tôi không khỏi cảm thấy sống mũi mình đau xót, quay đầu nhìn lại Liễu Long Đình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK