Mục lục
Sà Vương quấn thê - Bạch Tô (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

**********

Lưu giữ trong một ngôi đền thờ

Tổng Tử sao?

Tôi đã dùng một ngôi đền chuyển thờ trẻ con để lưu giữ kí ức trong kiếp trước của mình?

Thế nhưng thực sự thì chắc Thần Núi cũng không chạy từ nơi xa đến đây chỉ để tung tin vớ vẩn với tôi. Cho nên anh ta ngẩng đầu nhìn Liễu Long Đình, Liễu Long Đình cũng không có tiếp tục tranh cãi với Thần Núi, ngược lại còn nói lời cảm ơn với Thần Núi, sau đó cúi xuống và ôm tôi vào lòng.

Thần Núi vốn là nhìn thấy Liễu Long Đình tức giận, vẻ mặt còn có chút tự đắc, nhưng hiện khi Liễu Long Đình nhìn anh ta anh ta lại lấy lại vẻ mặt bình tĩnh, làm ra vẻ không quan tâm, cũng nói sẽ không đi theo chúng ta. Sau khi bỏ lại một câu đơn giản kêu chúng tôi tự mình đi tìm hiểu, rồi quay người bước lên lưng của các tiên nữ quay trở về trời.

Lúc này Liễu Long Đình nâng cắm nhìn về phía xa xa nơi Thần Núi biến mất, khỏe mỗi nổi lên một nụ cười nhàn nhạt, tựa hồ nhìn ra thứ gì đó

“Anh đang cười cái gì vậy?” Tôi hỏi Liễu Long Đình.

Liễu Long Đình liếc tôi một cái, không quan tâm Hoàng Tam Nương có ở bên cạnh tôi hay không, anh ấy hôn lên môi tôi và nói: “Không có gì đâu. Chỉ là nhìn chúng ta đang ở bên nhau, tôi cảm thấy Thần Núi thật đáng thương.

Nhìn Thần Núi mới thay Liễu Long Đình làm Tam Lang giáo chủ được một tháng, mà lòng tin của đã tăng nhiều như vậy. Ngược lại Liễu Long Đình làm giáo chủ lâu như vậy, cũng không có tiến bộ gì, lại còn ở đây nói Thần Núi đáng thương.

Tôi liền mắng anh ấy, hiện tại chúng tôi mới thật đáng thương, tự mình đi tìm đồ vật, còn cần nhờ vào Thần Núi nói chúng tôi biết nơi có thứ chúng tôi muốn tìm. Gương trời trong tay Thần Núi sử dụng thật tốt, có nó có thể biết được thứ mình muốn tìm, nhìn thấy cả quá khứ và tương lại. Nếu biết trước như vậy ngày xưa tôi đã mượn dùng, hỏi gương trời xem kiếp trước tôi đã đi đầu và để lại những gì. Lúc đầu, tôi nghĩ Liễu Long Đình đã nói với tôi rằng tôi có thể không nhớ rõ kiếp trước của mình nhưng nhất định có để lại một số di vật. Tôi nghĩ đó là suy đoán, nhưng không ngờ lại là sự thật.

Vì thực sự có điều thứ gì đó ở phía trước, nên chúng tôi sẽ đến đến thờ mà Thần Núi nói ngay bây giờ. Nhưng khi chúng tôi rời đi, chúng tôi đã nhìn thấy một vài xác chết trên mặt đất. Người đàn ông tin vào Thần Núi, nhưng khi Thần Núi đến, anh ta đã ngất xỉu và hắn là đã bị Thần Núi giết. Người đàn ông nọ đã giết người, hơn nữa nhiều người thấy anh ta giết người như vậy tự nhiên không tránh khỏi bị trừng phạt.

Nhưng tôi và Liễu Long Đình không phải là cảnh sát. Đương nhiên, chúng tôi không quan tâm đến những xác chết trên mặt đất, chúng tôi lái xe rời đi. Nhưng khi tất cả lên xe và chuẩn bị lái đi, một đốm đen bên ngoài cửa kính xe đập thẳng vào cửa sổ bên cạnh tôi

Tôi sợ đến mức chưa kịp đến xem đây là vật gì, đã lập tức giật mình vì tiếng một tấm kính rất lớn và vào một vật thể, nó giống như một trận mưa đá lớn đập vào kính rồi phát ra một tiếng động vang trời.

Liễu Long Đình nghĩ rằng có thứ gì đó muốn tấn công mình, nên anh ta lập tức cúi xuống che cho tôi, nhưng khi chúng tôi nhìn ra cửa sổ kính một lần nữa, chúng tôi thấy đó là một con vẹt rất xấu xí nhưng rất quen thuộc đang vẫy cánh mạnh mẽ ngoài cửa sổ, nó dường như muốn đi vào Hoàng Tam Nương không biết chuyện gì đang xảy ra phía sau chúng tôi, vì vậy cô ấy quay lại và hỏi chúng tôi có chuyện gì. Ngay khi Liễu Long Đình nhìn thấy con vẹt, anh ấy ngay lập tức nhận ra con vẹt bên ngoài là Cô Hoạch. Nhưng anh ấy không nói gì với Hoàng Tam Nương và cứ để cô ấy lái xe rời đi.

Có vẻ như Liễu Long Đình không muốn để Cô Hoạch vào. Dù sao, Cô Hoạch luôn nói cho tôi biết những gì anh ấy đang nghĩ, nên anh rất khó chịu khi nhìn thấy Cô Hoạch.

Ban đầu, khi tôi ở cùng Liễu Long Đình và Hoàng Tam Nương thấy có chút buồn chán. Hoàng Tam Nương luôn cố gắng để bảo vệ Liễu Long Đình. Chỉ cần tôi nói sai điều gì với Liễu Long Đình hoặc mắng mỏ anh ấy, Hoàng Tam Nương sẽ không trách cứ gì với tôi, nhưng ánh mắt thì sẽ vẫn nhìn chằm chằm. Đối với tôi, cảm giác này giống như việc bạn trai tôi lấy mẹ anh ấy ra để dọa tôi vậy. Cảm giác này thật chán. Nên giờ Cô Hoạch của tôi đã đến, tôi có người nói chuyện, nên tôi nhanh chóng gọi điện cho Hoàng Tam Nương và bảo cô ấy chờ đợi Nói rằng vật cưng của tôi đang đến, nói rằng chính nó đã đập vào cửa kính.

Trước khi tôi đưa tay ra và để Cô Hoạch đi vào, Cô Hoạch đã thông qua khe cửa lao vào, khi lao vào thậm chỉ còn mất vài sợi lông. Sau khi lên xe, nó lập tức nhảy lên vai tôi mà không thèm quan tâm đến sắc mặt của Liễu Long Đình, cao ngạo giờ móng chim lên, ngẩng đầu đắc thắng nói với Liễu Long Đình: “Hừ, tôi biết người không vui khi nhìn thấy tôi, nhưng như thế thì sao? Chu Nhi rất thích tôi mà tôi cũng thích Chu Nhi cho nên tôi liền đến đây chơi với cô ấy mấy hôm. Thế nào ghét tôi lắm sao, thể thì đánh tôi đi, đuổi tôi đi Nào bảo bối đến đây đi, đồ nhãi ranh xấu xa đến đây đi!”

Nó đúng là không sợ chết mà! Tôi còn chưa bao giờ dám gọi Liễu Long Đình là nhãi ranh, là tiểu bảo bối vậy mà con vẹt này lại dám. Hơn nữa Cô Hoạch thực sự muốn chết, thế mà dảm bảo Liễu Long Đình nếu ghét thì đánh đuổi nó đi. Nhìn mặt Liễu Long Đình lúc này tôi thấy vừa tức giận mà vừa buồn cười.

Nhìn Liễu Long Đình lúc này đang mang vẻ mặt khó chịu mà nhìn Cô Hoạch, tôi nghĩ cuộc sống hành trình của mình sau này sẽ thú vị hơn nhiều. Nhưng Liễu Long Đình nhìn Cô Hoạch cũng không nói gì thêm, có lẽ vì không muốn quan tâm đến một con chim nên anh ta cũng khịt mũi nói bảo Cô Hoạch tránh xa anh ấy ra, nói Cô Hoạch là một con chim hoang dã, Có thể khiến anh ấy bị nhiễm cúm gia cầm.

Nói đến dịch cúm gia cầm, tôi liên cảnh giác với Cô Hoạch, rốt cuộc mấy năm gần đây dịch cúm gia cầm đặc biệt dữ dội, tôi túm lấy vai Cô Hoạch nhìn tới nhìn lui rồi hỏi xem có phải bị bệnh không? Đừng lây nhiễm cho chúng tôi nếu anh ta bị bệnh!

Vừa rồi, Cô Hoạch còn đang đắc ý, nhìn thấy tôi và Liễu Long Đình đều nghi ngờ bệnh tình của nó, nó liên giải thích cho chúng tôi làm sao nó có thể có bệnh này? Nó là một con chim chín đầu, một con thủ khổng lồ và một loài chim thuộc họ thủ thì làm sao có thể bị nhiễm cúm gia cầm được. Nó vừa nói vừa vỗ mạnh cánh bảo chúng tôi kiểm tra đi. Nếu chúng tôi còn không tin, thì có thể bảo với Liễu Long Đình đưa nó đi kiểm dịch

Nhưng Liễu Long Đình và tôi thực sự không thể gửi Cô Hoạch đi làm xét nghiệm cúm gia cầm được. Ban đầu Liễu Long Đình còn khó chịu nhìn Cô Hoạch nhưng khi thấy nó vì chuyện bệnh tật mà nhảy múa, giải thích không ngừng, còn bay đến trên đùi tôi nói chuyện thì nhất thời không nhịn được mà nở nụ cưới. Tôi đang ngồi cạnh anh ấy. Anh ấy không nhịn được duỗi tay ra ôm ta vào lòng, để ta ngồi ở trên đùi anh ta, sau đó tiếc mắt nhìn Cô Hoạch, nói với nó: “Vậy từ nay về sau đừng gây sự với ta. Đừng nói lung tung thì ta sẽ cho người ở lại.

“Được rồi, được rồi ta sẽ không nói linh tinh, Ở núi Trường Bạch lúc này thật sự quá khó chịu. Các người không biết, Thần Núi này thật không đơn giản. Hắn nói ta là dị tộc muốn bắt ta lại để giam cầm.” Anh ta còn muốn hút đi một nửa tinh khí của tôi mới đồng ý để tôi tự do. May mà lần này anh ta ra ngoài. Tôi biết anh ta nhất định muốn đi tìm hai người nên đã bí mật đi theo. Nếu không phải đi theo rồi tìm thấy hai người thì tôi sợ tôi sẽ bị Thần Núi tra tấn đến chết ở núi Trường Bạch. Vừa nói chuyện, Cô Hoạch vừa lấy hai cánh lau đi hàng nước mắt cá sấu. Được một lúc nó bắt đầu nói tiếp: “Bạch Tô, lúc nãy hai người có thấy cách bọn họ xử lí chuyện thân tiên ngoại tình với người phàm không?”

“Ừ, có chuyện gì vậy?” Tôi hỏi Cô Hoạch.

Cô Hoạch đột nhiên nhảy qua vai tôi, và sau đó dùng đôi cánh của mình ra hiệu cho Liễu Long Đình, ra hiệu cho anh ấy đến gần tôi hơn. Có vẻ như Cô Hoạch muốn nói chuyện gì đó bí mật lắm.

Nhưng Liễu Long Đình không muốn nghe những câu chuyện nhàm chán của Cô Hoạch nên không lại gần. Vì vậy mà tôi phải đưa tay kéo mặt anh ấy lại gần hơn rồi bảo Cô Hoạch mau nói, còn hỏi nó chuyện này có phải là do chính Thần Núi sắp xếp không?

“Đúng vậy, thật ra bản thân Thần Núi cũng không thay đổi bất kỳ quy định nào. Lúc đi ra ngoài, anh ta vẫn chỉ nói muốn đi chỉ cho các người đền thờ trẻ em, nhưng trên đường đi, anh ta cảm thấy không vui khi nhìn hai người ở cùng nhau, cho nên anh ta đã làm phép với những người ở đây, yêu cầu họ giết đôi oan gia kia mục đích chính là để làm cho cô và Liễu Long Đình khó chịu. Tên biển thái này, giết người không chớp mắt, ma quỷ cũng phải sợ anh ta!”

Thần Núi tỉnh tình độc ác, có thể tưởng tượng được anh ta chỉ trong một tháng quản lý tất cả các vị thần tiên trên mặt đất thì đã phải dùng đến phương pháp cực đoan gì. Nhưng hiện tại anh ta và Liễu Long Đình cũng đã thay đổi thân phận, không thể thay đổi. Nếu quay trở lại thì tất cả mọi người đều phải gánh chịu hậu quả. Nhìn Liễu Long Đình, tôi chợt thấy thương anh ấy vô cùng.

Xe vẫn chạy trên đường, tôi quay qua hỏi Cô Hoạch: “Vậy thì mày có biết lần này chúng ta đến đền thờ trẻ

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK