Xuyên qua khu vực này thì hắn phát hiện ra được, bản thân tựa như đang quan sát sách sử và bức tranh cổ, hắn không thuộc về mảnh thời không này.
Không biết đã tiến lên bao nhiêu dặm chợt Thạch Hạo sinh cảm giác, hắn nhìn thấy dị tượng trên vòm trời kia, có một luồng gợn sóng đang bị cố định cắt ngang giữa càn khôn.
Đó là sức mạnh thời gian, là pháp tắc thời gian vô thượng!
Chính nó đã dẫn tới tất cả những thứ này!
Nó hữu hình, tựa như là một gợn sóng to lớn cắt đứt càn khôn và tác động vào trong ranh giới khu này, khiến hình ảnh trên mặt đất vô ngần đều ngưng đọng đứng yên, trở thành hình ảnh bất động.
Thạch Hạo chấn kinh, đây là loại sức mạnh to lớn tới mức nào?
Nhưng vì sao hắn lại không việc gì, không có chịu phải ảnh hưởng, là do trên người hắn có món gì đó có thể chống đỡ được hay là những thứ này đều là dấu ấn của lịch sử, hắn cũng chỉ thấy cảnh của ngày xưa, chỉ là hình ảnh của cổ đại?
Thạch Hạo cũng không biết, luôn cảm thấy hỗn loạn không cách nào phân biệt rõ ràng và không cách nào nhìn thấu nơi đây, chỉ có thể là một người cô độc quan sát mọi thứ.
Tiếp tục tiến lên thì hắn càng khiếp đảm hơn, ngay cả thần hồn cũng bị lay động tựa như muốn nổ tung.
Vào lúc này thì hắn dừng lại và cảm nhận được một loại uy hiếp chí mạng, hắn đã đi tới phần cuối của khu đát này, phía trước đã không còn đừng, không có thổ địa.
Kỳ quái nhất chính là, dòng sông này vẫn còn chảy, nó vượt qua hư không và tiến vào một nơi thần bí không biết nào đó.
Thạch Hạo dùng hết khả năng, mở to thiên nhãn ngóng nhìn về phần cuối của hư vô.
Hắn nhìn thấy được một gợn sóng to lớn, đó là một loại gợn sóng nào đó tựa như là pháp tắc thời gian trường tồn ở trong hư không kia.
Đồng thời, cùng với việc hai mắt hắn tựa như hai vầng thái dương nhỏ thì hắn đã thấy được một chút cảnh vật.
Ở phần cuối của hư không vô ngần ấy có một thế giới sặc sỡ sắc thái, rất mờ ảo và cũng rất thần bí không cách nào thấy rõ được, thế nhưng nó lại thật sự tồn tại.
Dòng sông này thông về hướng đó!
Nối liền với bỉ ngạn, đó là nơi nào?
Gợn sóng thời gian từ nơi nào phát ra, dọc theo con đường này hắn đã bắt gặp vài gợn rồi, kiêng cố bất động.
"Đó là..."
Khi con người của Thạch Hạo hừng hực nhất thì hắn đã nhìn thấy được chân tướng!
Đó là một thế giới nhuốm đầy máu mang theo huyết quang và phát sinh đại chiến kịch liệt, có ánh sáng Tiên đạo vọt lên, có quy tắc bất hủ đan dệt!
Nhưng, hết thảy đều đã bị cố định lại!
Thạch Hạo nhìn thấy được thủ phạm, là một cái chuông lớn nằm ở biên giới cổ giới có sắc thái sặc sỡ kia, nó nằm nơi đó, to lớn vô biên, trấn áp thập phương càn khôn, trên thân chuông ngập tràn vết máu.
Hết thảy đều đã được sáng tỏ, những gợn sóng trên đường đi kia đều do nó phát ra và giam cầm tất cả, ngay cả thời gian cũng tựa như bị ngưng kết.
Đại chiến tuyệt thế và dính dáng tới cấp độ cao không cách nào tưởng tượng ra được, không biết đã có bao nhiêu chủng tộc cùng sinh linh tham chiến.
Chiếc chuông đó to lớn phi thường đang trấn áp một giới, tiếng chuông hóa thành gợn sóng bao phủ bầu trời hồng hoang và xuyên thủng tới bên này, mà đại giới sặc sỡ kia cũng đã bị cố định lại.
Có cuộc chiến khốc liệt, có đại chiến khủng khiếp, thế nhưng đều rơi vào tĩnh mịch cả.
"Có chữ viết!:
Thạch Hạo nhìn thấy bên trên thân chuông có phù văn vô thượng, không phải là văn tự của thời đại này thế nhưng đại đạo tương thông và chiếc chuông lớn đó đang giải phóng ra quy tắc, từ đó có thể suy nghĩ ra ý nghĩa.
"Vô Thủy!"
Thạch Hạo cau mày đồng thời khiếp sợ với những hoài nghi của mình, bên trong tiếng chuông kia ẩn chứa áo nghĩa đạo tắc lại có hoa văn như thế.
Ngày xưa, có Vô Chung Tiên vương.
Vậy Vô Thủy lại là như thế nào?
Ánh mắt của hắn tập trung về trước, con ngươi như muốn nứt ra vì muốn nhìn thấu và rõ ràng hơn thế giới kia, thế nhưng quá xa xôi, tựa như không thuộc về thời đại này nên không thể phân biệt rõ ràng.
Nhưng mà, chỉ trong chớp mắt sau đó lại chẳng còn thứ gì nữa.
Thạch Hạo lắc mạnh đầu, khóe mắt rỉ máu, bắt ép bản thân quá mức nên không cách nào chịu đựng được nữa, thành ra không thể nhìn thấu được phía trước.
Hắn muốn tiếp tục dọc theo bờ sông tiến lên, thế nhưng bản thân không cách nào chịu đựng nổi nữa, hắn cảm thấy nếu đi tiếp nữa thì bản thân sẽ biến mất, sẽ tự hủy luôn mình.
"Bên kia đã xảy ra chuyện gì, có thứ gì đó?" Thạch Hạo lẩm bẩm đồng thời lau đi vết máu nơi khóe mắt.
Hắn hoài nghi, những gì bản thân thấy được có thật hay không?
Đây chỉ là dấu ấn hay là cảnh vật chân thực?
Dừng chân ở đây quá lâu khiến Thạch Hạo không tài nào chịu nổi nữa, hắn không thể không rút lui, dọc theo đường cũ trở về.
Con đường này quá gian nan, ngay cả khung xương của hắn cũng đang vang lên không ngừng, quả thật đã bị đè ép tới mức muốn nổ tung.
Đây cũng là kết quả vì được Bất Diệt kinh gia trì!
Rốt cuộc thì Thạch Hạo cũng lui lại rời khỏi cánh cửa ánh sáng, một lần nữa trở về thế giới quen thuộc.
Hắn xụi lơ bên cạnh bờ sông đồng thời lớn miệng thở dốc, hư thoát quá mức, bên trong kia đã tiêu hao sạch khí lực toàn thân, pháp lực gần như khô kiệt.
Nghỉ ngơi rất lâu thì Thạch Hạo mới ngồi dậy được rồi ngưng mắt nhìn cánh cửa này, quá đáng tiếc mà, thực lực hiện tại của hắn còn chưa đủ nên không cách nào kiên trì nổi nữa.
"Dòng sông rất dài, đầu nguồn của nó quá kỳ lạ!" Thạch Hạo lẩm bẩm, trong lòng chợt dấy lên cảm giác sợ hãi.
"Nên thỉnh giáo ai đây?" Hắn nhíu mày, người có thể thỉnh giáo ở hạ giới này cũng không mấy ai.
Chủ Cấm khu ư? Nếu đi tới nhất định dục tử dục sinh, gặp phải tội lớn, đi thì chắc chắn sẽ đi rồi đó thế nhưng gần đây Thạch Hạo không muốn lại bị dằn vặt lần nữa, mới trở về không lâu mà thôi.
"Đi Hư Thần giới!" Hắn quyết định đi hỏi Điểu gia cùng Tinh Bích đại gia.
Càng tiếp xúc thì hắn lại càng phát giác sự thần bí của hai người này hơn, vạn nhất bọn họ có thể nhớ ra một vài chuyện trong quá khứ, từ trong ma hóa hoàn toàn tỉnh táo lại thì chắc chắn sẽ phun ra được một ít bí mật lớn nào đó.
"Hả?" Thạch Hạo giật mình, ở xung quanh dòng sông này hắn không cách nào tiến vào Hư Thần giới được.
Nơi này không thuộc về tám vực hạ giới ư? Thần sắc của Thạch Hạo trở nên nghiêm túc đồng thời quay đầu nhìn về phía cánh cửa ánh sáng kia.
Cánh cửa ánh sáng tiếp giáp với tổ Côn bằng, là vì tổ Côn Bằng ở đây nên mới có dòng sông này hay là phải nói ngược lại, bởi vì cánh cửa ánh sáng này nên Côn Bằng mới xây tổ ở đây?
Thạch Hạo quyết định rời đi, không tiếp tục trì hoãn nữa.
Mãi cho tới tận khi thấy Bắc hải màu đen thì hắn mới có thể lần nữa tiến vào Hư Thần giới, quả nhiên khu vực này không hề tầm thường.
Muốn tiến vào Hư Thần giới thì nhất định phải đảm bảo bản thân thật an toàn, không bị người quấy phá.
Thạch Hạo không muốn mạo hiểm ở bên ngoài mà lựa chọn trở lại Thạch thôn, nếu không nguyên thần xuất khiếu ngay trên mặt biển kia thì trời mới biết sẽ phát sinh ra chuyện gì.
Thạch thôn vẫn thế, tựa như thế ngoại đào nguyên.
Xa xa trong vùng núi là một đám trẻ nhỏ đang tập võ đang tu hành đầy chăm chú, những đứa nhóc tới từ Biên hoang cũng vô cùng khắc khổ khiến cho đám nhóc trong thôn cũng không dám lười biếng.
Khi thấy Hoàng Kim sư tử nở nụ cười đầy giả tạo thì Thạch Hạo vẫn phản ứng bình thản, cảm thấy tên khốn này tới đây cũng chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
"Ta cảm thấy, ta cũng có thể tu luyện bảo thuật Chân Hoàng!" Quả nhiên, không có chuyện thì con sư tử này sẽ không đi lấy lòng hắn.
"Mày bắt được Ngũ Sắc tước rồi à, chính là con chim đã ị lên đầu mũi mày đó." Thạch Hạo chẳng chút tử tế nhắc tới vấn đề này cũng không sao, thế nhưng lại nhấn mạnh câu phía sau nữa thành ra tựa như chọc thẳng vào ống thở của Hoàng Kim sư tử, khiến nó thiếu chút nữa bốc lên cơn giận dữ.
Thời khắc này, bảo thuật Phượng Hoàng gì nữa chứ, gặp phải quỷ rồi, nó xoay người rời đi, không muốn đếm xỉa gì tới tên khốn kia nữa.
Đồng thời, trong lòng nó ngập tràn oán niệm, rất muốn bắt cho bằng được con chim nhỏ kia, nó gầm nhẹ nhào thẳng vào đại hoang để tìm cho bằng được.
Thạch Hạo tiến vào Hư Thần giới và Xích Long Cát Cô cũng hùng hục đi vào theo.
Bởi vì, những gì đã trải qua lần trước khiến nó cảm thấy quá kỳ lạ, không ngờ nơi sâu trong Hư Thần giới lại có nhà tu đồng thời cất giấu cả bảo thuật Chân Hoàng.
Hắn cảm thấy, tên sư phụ bỉ ổi này muốn đi khiêu chiến lần nữa, và không biết hôm nay sẽ mang ra thứ gì đây.
Hiển nhiên hắn đã suy nghĩ quá nhiều, Thạch Hạo chỉ muốn đi gặp hai lão kai để tìm hiểu một chuyện.
"Bên cạnh tổ Côn Bằng có một cánh cửa ánh sáng, bên trong cánh cửa ánh sáng này có một thế giới bị ngưng kết?"
Điểu gia và Tinh Bích đại gia đều lộ vẻ mù mờ, không biết là đã lãng quên hay là không biết tới, hiện tại cũng không tra ra kết quả gì.
"Hả?"
Đột nhiên Điểu gia hơi thay đổi sắc mặt, nói: "Lại tới nữa rồi!"
Tinh Bích đại gia cũng như thế, vẻ mặt cũng khác thường không thôi.
"Gì mà lại tới nữa?" Thạch Hạo hỏi.
"Có người của thượng giới hạ xuống và nện vào cửa lớn của Hư Thần giới, muốn xuống đây." Điểu gia không hề giấu giếm gì.
Việc này khiến Thạch Hạo lộ vẻ kinh ngạc thế nhưng cũng không hề giật mình gì, nói: "Vậy thì cho bọn họ xuống đi."
"Ta sợ Hư Thần giới sẽ xảy ra đại loạn, không cách nào ngăn được bọn họ." Lời này của Tinh Bích đại gia vừa ra thì lúc này mới khiến Thạch Hạo lộ vẻ khiếp sợ.
"Vì sao?"
"Bọn họ tới từ Tiên vực!"
"Cái gì, đi, đi xem thử!" Sau khi Thạch Hạo nghe thấy vậy thì cảm thấy đầy hứng thú.
Danh Sách Chương:
Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN

13 Tháng hai, 2019 08:41
Chúc mừng năm mới nhóm dịch .. cảm ơn các bạn đã dịch tiếp bộ này ^^ mong sẽ finish sớm và ko bị drop .. thank các bạn nhiều

29 Tháng một, 2019 16:00
Chúc năm mới Kỷ Hợi nhiều may mắn. Nhóm dịch xin phép nghỉ Tết, hẹn năm tới.

24 Tháng một, 2019 18:22
hay nhất với huynh ấy chứ nhất với mấy huynh à mà ý kiến

23 Tháng một, 2019 02:09
Tks bác

22 Tháng một, 2019 01:29
Đang dịch mà bác ! Chứ conver thì full lâu rồi

21 Tháng một, 2019 20:22
Mấy bác cho mình hỏi là sau chương này còn chương nào ko ạ ?? Tại thấy bản gốc đến 2k chương mà mới đọc đến chương 1310 à huhu

18 Tháng một, 2019 10:59
già thiên hay hơn, cũng cùn 1 thế giới với bộ này nhưng khác mốc tgian

08 Tháng một, 2019 09:27
Còn nhiều bộ hay hơn nữa bạn ơi

05 Tháng một, 2019 08:57
truyện này hay nhất mình từng đọc luôn á

03 Tháng một, 2019 15:45
Sau bộ này thì mình sẽ chuyển sang bộ Hắc Ám Vương Giả.
Nói thật, bộ này mình không thích, nó YY quá, không phải dạng mình thích. Chỉ vì muốn hoàn thành Full không muốn mang con bỏ chợ, nên mình cố gắng đi tới cuối đường.
Cảm ơn bạn vì thiện ý trên, nếu được, mong rằng sẽ có cơ hội hợp tác với bạn trong tương lai.

03 Tháng một, 2019 01:12
cảm ơn ronkute vì đã dịch truyện này. cho hỏi nếu xong bộ này bạn có kê hoạch nào cho bộ thánh khư ko. có thì mình ủng hộ 2 ✋

27 Tháng mười hai, 2018 07:38
Tối sẽ ra chương nhen bác, ăn lễ hơi kỹ chút :v

25 Tháng mười hai, 2018 10:44
ronkute không ra chương mới đi

24 Tháng mười hai, 2018 20:47
Hay quá :)

13 Tháng mười hai, 2018 11:55
Check FB nhen bác

12 Tháng mười hai, 2018 13:12
chào ronkute đẹp trai hoặc xinh gái. Cụ có thể gửi bài hướng dẫn dịch 1 số cấu trúc được không? Fb của tôi: www.facebook.com/asthewind491. Mình muốn ham hố 1 chút :D

11 Tháng mười hai, 2018 06:33
Mình chắc chắn sẽ đi hết bộ này, bạn cứ yên tâm.
Còn về giúp đỡ, thì chỉ cần ấn like hoặc phiếu đề cử là nguồn động lực cổ vũ tốt nhất rồi.

10 Tháng mười hai, 2018 17:53
hy vọng bác có thể tiếp tục hoàn thành bộ truyện này. chân thành cảm ơn. nếu có phương thức nào gián tiếp giúp đỡ được các bạn thì xin báo lại.

04 Tháng mười hai, 2018 13:06
Dạo này mình bận nên k lên chương được, hẹn mọi người cuối tuần nhen, ráng sẽ chục chương bù lại.

26 Tháng mười một, 2018 06:57
Không có đâu bạn, bộ này chỉ mỗi TTV dịch thôi.

25 Tháng mười một, 2018 19:40
Có ra thêm ko nhỉ mn? M thấy những web khác đã post truyện dịch đến chương 1257 rồi :(
Truyện đang hay mà tiếc quá!!

25 Tháng mười một, 2018 19:40
Có ra thêm ko nhỉ mn? M thấy những web khác đã post truyện dịch đến chương 1257 rồi :(
Truyện đang hay mà tiếc quá!!

25 Tháng mười một, 2018 09:44
Có 2 cách.
1. Bạn tặng phiếu đề cử,
2. Là bạn vào Forum, vào box Mạnh Thường Quân Các và thông báo ủng hộ.

24 Tháng mười một, 2018 14:49
Mua phiếu đề cử thôi.

24 Tháng mười một, 2018 08:35
Gửi ủng hộ bạn dịch ntn vậy?muốn ủng hộ mà k biết
BÌNH LUẬN FACEBOOK