Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2081: Diệt phái

Nhận được tin tức, tông chủ phái Cùng Châu vội dẫn theo các trưởng lão chạy đến sảnh chính.

“Ai đó? Dám làm càn ở phái Cùng Châu? Muốn chết lầm hay sao?"

Đại trưởng lão hùng hổ lớn tiếng mắng mỏ, nhìn thấy để tử mất mạng nằm trên đất thì càng tức giận đến trường đỏ cả mặt, lớn. tiếng mắng: “Kẻ nào làm!”

“Tôi!”

Người đàn ông tóc đỏ đốt một điếu thuốc, nhạt giọng hỏi: “Có vấn đề gì không?”

"Mày muốn chết à!”.

Đại trưởng lão tức giận vô cùng, muốn tự mình ra tay đánh người. “Dừng tay lại cho tôi!” Tông chủ Cùng Châu quát lên, ngăn đại trưởng lão lại. “Tông chủ.”

“Bớt làm loạn! Lui xuống!”

Đại trưởng lão nghe thế chỉ đành nhìn xuống lửa giận, lùi về sau nửa bước.

Tông chủ Cùng Châu tiến lên, quét mắt nhìn người đàn ông tóc đỏ, nhàn nhạt nói: “Tôi nghe nói nhà họ Nguyễn có một thiên tài, trời sinh tóc đỏ, tình tính nóng nảy như lửa, thiên phú dị bẩm, sau khi rời khỏi nhà họ Nguyễn đã bái thầy cầu học, là cậu sao?”

“Là tôi” Người đàn ông hút một hơi thuốc lá, nhàn nhạt nói: “Nói cho tôi biết, em tôi là do ai giết?”

“Hả? Cậu đến đây là vì chuyện này sao? Không phải tôi đã nói rất rõ ràng qua điện thoại rồi à? Bác sĩ Lâm của Giang thành, nếu như các người muốn báo thù thì cứ đến Giang thành, nhưng tôi không cho rằng các người có thể báo được mối thù này đâu, vẫn là nên nhân nhượng cho qua để yên thân, cứ vậy mà chấm dứt đi, đừng có kéo nhà họ Nguyễn dính vào chuyện này.” Tông chủ Cùng Châu cười nhạt nói.

Nhưng người đàn ông kia không thèm để ý, hỏi thẳng lại: “Lúc em trai tôi chết, người của phái Tô Châu các người... không phải đang ở bên cạnh sao? Cứ trừng mắt mà nhìn em trai tôi chết đi sao?"

"Không, chúng tôi còn ra tay giúp cho Bác sĩ Lâm giết người nhà họ Nguyễn các người nữa! Dù sao thì đó là Bác sĩ Lâm mà, ngay cả mấy thế lực siêu cấp như Dược Vương Thôn, Hồng Nhan Cốc cũng không phải đối thủ, Đông Hoàng Giáo lại càng phải cúi đầu xưng thần, cậu cảm thấy chúng tôi có thể chống lại Bác sĩ Lâm sao?” Tông chủ Cùng Châu lắc đầu nói. Tiếp tục ủng hộ website T*amlinh2*47.*com nha !

“Cho nên... cái chết của em trai tôi các người cũng có trách nhiệm!”

Người đàn ông dập tắt tàn thuốc, bình tĩnh nói.

Tông chủ Cùng Châu vừa nghe liền nhíu mày: “Sao nào? Cậu đến đây hỏi tội à? Nếu là như vậy thì tôi khuyên cậu đừng nên xúc động quá thì tốt hơn, phái Cùng Châu chúng tôi có thể cúi đầu trước Bác sĩ Lâm, nhưng cũng chưa đến mức phải cúi đầu trước tên nhóc con miệng còn hội sữa như cậu!”

"Phải không? Bằng không thì... chúng ta cứ thử xem?” Người đàn ông tóc đỏ đột nhiên nói.

“Thứ?”

Tông chủ Cùng Châu giật mình.

Vút!

Lúc này, người đàn ông tóc đỏ di chuyển, cả người như hoá thành một cơn gió mà xông tới tông chủ Cùng Châu. “Không ổn!”

Tông chủ Cùng Châu thở gấp, vội vàng bước lùi về sau.



Tốc độ mạnh mẽ của đối phương đã vượt khỏi sức tưởng tượng của ông ta. Ngay cả ông ta cũng không kịp nhìn rõ. Thế nhưng người vẫn còn chưa lùi được bao xa thì đối phương đã nhích tới gần.

Sát khí kinh người.

Còn có một bầu không khí lạnh lẽo bao trùm.

Thật đáng sợ!

Tông chủ Cùng Châu vội giơ tay đánh trả.

Bịch bịch bịch!

Hai người giao nhau ba chiều.

Răng rắc!

Xương cánh tay của tông chủ Cùng Châu bị đối phương đụng đến nứt, đau đớn tột cùng khiến tông chủ Cùng Châu run rẩy cả người, từ trong miệng bật lên tiếng kêu.

sức lực thật lớn!

Người kia nắm bắt cơ hội, một tay vươn ra hai ngón, chuẩn xác mà đâm vào cổ họng của tông chủ Cùng Châu.

Tức thì, tiếng nói của ông chủ Cùng Chậu im bặt mà động tác thì cũng dừng lại. Ông ta trừng lớn mắt, không thể tin được mà nhìn vào người đàn ông tóc đỏ.

"Thế nào? Tên nhóc con miệng còn hôi sữa tôi đây có tư cách để ông cúi đầu hay không?” Người đàn ông tóc đỏ nhàn nhạt nói, sau đó rút ngón tay ra.

Phụt phụt!

Cổ tông chủ Cùng Châu phun máu, cúi gập người ôm lấy cổ lùi về sau.

Nhưng căn bản không hề cầm máu được, khí quản vỡ nát, người cũng không thở nổi, không bao lâu liền nằm rạp xuống, tắt thở mà chết.

“Tông chủ! Tông chủ!”

Sát khí kinh người.

Còn có một bầu không khí lạnh lẽo bao trùm.

Thật đáng sợ!

Tông chủ Cùng Châu vội giơ tay đánh trả.

Bịch bịch bịch!

Hai người giao nhau ba chiều.

Răng rắc!

Xương cánh tay của tông chủ Cùng Châu bị đối phương đụng đến nứt, đau đớn tột cùng khiến tông chủ Cùng Châu run rẩy cả người, từ trong miệng bật lên tiếng kêu.

sức lực thật lớn!

Người kia nắm bắt cơ hội, một tay vươn ra hai ngón, chuẩn xác mà đâm vào cổ họng của tông chủ Cùng Châu.

Tức thì, tiếng nói của ông chủ Cùng Chậu im bặt mà động tác thì cũng dừng lại. Ông ta trừng lớn mắt, không thể tin được mà nhìn vào người đàn ông tóc đỏ.

"Thế nào? Tên nhóc con miệng còn hôi sữa tôi đây có tư cách để ông cúi đầu hay không?” Người đàn ông tóc đỏ nhàn nhạt nói, sau đó rút ngón tay ra.

Phụt phụt!

Cổ tông chủ Cùng Châu phun máu, cúi gập người ôm lấy cổ lùi về sau.

Nhưng căn bản không hề cầm máu được, khí quản vỡ nát, người cũng không thở nổi, không bao lâu liền nằm rạp xuống, tắt thở mà chết.

“Tông chủ! Tông chủ!”

Toàn bộ người của phái Cùng Châu đều vây lên, gào lên đầy thê lương, nhưng lại không thể làm được gì.

"Các người giết người của nhà họ Nguyễn tôi, thấy em trai tôi chết mà không cứu, hôm nay, tôi phải cho toàn bộ phái Cùng Châu các người theo bồi táng"

Người đàn ông tóc đỏ cười dữ tợn, chuyển bước xông vào đám người, đại sát tứ phương...

----------------------------



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK