Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1443: Xin chỉ giáo

 

Đối mặt với sự chất vấn của thánh nữ,

Phan Lâm rơi vào im lặng.

 

Cả đại sảnh cũng rơi vào trong yên tĩnh.

 

Vô số đôi mắt nhìn chằm chằm về phía

Phan Lâm, cùng đợi câu trả lời của anh.

 

Gia Linh ¡im lặng nhìn.

 

Thánh nữ cũng không mở miệng nữa.

 

“Mang phản đồ này xuống tách ra làm

tám khối, ngoài ra băm gian tế của Hồng

Nhan Cốc ra vạn đoạn!”

 

Những lời này, rõ ràng là muốn xử tử

hình Phan Lâm và Trịnh Mai Anh đây mà.

 

“Hả?”

Triệu Minh Nguyệt đứng ở cửa vô cùng

sợ hãi, muốn biện hộ giúp Phan Lâm, nhưng

không biết nên mở miệng thể nào.

 

“Đợi một chút!”

 

Cuối cùng Phan Lâm không còn im lặng

nữa.

 

“Tôi không có hứng thú với việc người

nào sai bảo anh tới đây, tôi cũng không

muốn hỏi anh chuyện gì! Cho nên anh đừng

nói lời vô nghĩa nữa, an tâm ra đi đi.” Thánh

nữ nói.

 

“Nhưng mà thánh nữ! Tôi vô tội!"

 

“Người nào cũng nói như vậy cả.”

 

“Được rồi, có thể mời cô trả lời hai câu

hỏi của tôi không?”

 

“Tôi nói rồi, tôi không muốn nói lời vô

nghĩa với anh, tôi cũng không có thời gian

lãng phí với anh.”

 

“Thánh nữ, đừng vội vàng như vậy chứ,

tôi ở ngay đây không chạy thoát được, cô

nghe tôi hỏi xong đã” Phan Lâm nói thẳng:

“Câu hỏi thứ nhất, tôi còn có thể còn sống

trở về, cô dựa vào đâu cho rằng tôi là gian

tế? Thứ hai, khi tôi chạy trốn gặp phải đám

người Trịnh Mai Anh, tôi giúp bọn họ tránh

thoát khỏi sự đuổi giết của quái nhân kia! Có

lẽ các cô cũng thấy được vết thương trên

người đám Trịnh Mai Anh, tôi đã cứu cô ta,

tôi đã cứu cô ta, cô ta báo ân cho nên không

giết tôi, chuyện này có gì sao? Tại sao lại cho

rằng cô ta phản bội Hồng Nhan Cốc chứ?”

 

Những lời này vang lên, lông mày thánh

nữ hơi cau lại.

 

“Hừ, mấy chục năm nay không ai có thể

tránh thoát khỏi sự đuổi giết của quái nhân,

mà anh lại có thể dễ dàng tránh thoát từ tay

quái nhân kia, đủ để thấy được thực lực của

anh không tâm thường, anh chỉ là một vệ sĩ

nho nhỏ, sao có thực lực cường đại như thế?

Không thấy chuyện này rất lạ sao?” Có người

đứng dậy quát.

 

“Người nào quy định vệ sĩ thì không thể

có thực lực cường đại?” Phan Lâm nhìn

chằm chằm người kia hỏi: “Là cô sao? Chẳng

lẽ tôi nhất định phải chết trên tay người kia

mới bình thường? Ai quy định như thế?”

 

“Chuyện này...”

 

Sắc mặt người nọ thay đổi, không nói

chuyện.

 

“Khua môi múa mép!” Thánh nữ lạnh

nhạt nói, trong mắt vẫn tràn ngập sát ý.

 

“Tôi chỉ có thể tự chứng minh trong sạch

của mình thôi!”

 “Những lời mà anh mới nói còn chưa thể

coi là chứng cứ đâu!”

 

“Nhưng không phải theo lời thánh nữ nói

cũng không có chứng cứ sao?” Phan Lâm

hỏi lại.

 

Lông mày thánh nữ cau lại, nhưng không

nói chuyện.

 

“Thánh nữ, cần gì phải nói lời vô nghĩa

với người này? Chúng ta kéo anh ta xuống

tách ra thành tám mảnh rồi nói sau!” Người

bên cạnh cúi thấp đầu nhỏ giọng cung kính

nói.

 

“Muốn giết anh ta, vô cùng đơn giản! Anh

ta đang bị thương, ở trong Hồng Nhan Cốc

chúng ta, còn có thể chắp cánh bay được

sao? Tôi ra lệnh một tiếng, anh ta nhất định

sẽ chết không toàn thây, nhưng mà giết anh

ta, không đáng!” Vẻ mặt thánh nữ không đổi

nói.

 

“Sao lại nói không đáng ạ? Người này

đáng chết mà.” Người bên cạnh cảm thấy

khó hiểu nói.

 

“Nhưng bên Phan Nhã Nam, chúng ta

nên cho cô ta một lời giải thích như thế nào

đây?” Thánh nữ hỏi lại.

 

“Phan Nhã Nam ư?”

 

“Tối hôm qua tôi sai người đi kiểm tra

xương của Phan Nhã Nam, cấp độ phẩm

chất thiên phú của cô ta, chỉ sợ thấp hơn Gia

Linh một cấp, đây là nhân tài hiếm có! Nếu

tôi không có bất cứ lý do gì giết người này,

Phan Nhã Nam tất sẽ ghi hận Hồng Nhan

Cốc chúng ta trong lòng! Nếu vì người này

mà khiến hạt giống ưu tú nhất lục đục nội bộ

với chúng ta, không đáng giá.”

 

“Thì ra là thế, thánh nữ đúng là tâm tư kín

đáo! Chỉ tiếc khi Phan Nhã Nam thông qua lễ

rửa tội ở ao nước thánh, vẫn còn một phần trí

nhớ đổi với người này, nếu không sao lại có

phiên phức như thế?”

 

“Phiên phức sao? Không tính là phiên

phức!”

 

Thánh nữ lạnh nhạt nói, sau đó nhìn về

phía Phan Lâm: “Anh và tôi đều không có

chứng cứ, nhưng chuyện này không có nghĩa

là không thể tự chứng minhl”

 

“Hả?” Phan Lâm nhướng mày, cảm thấy

không ổn.

 

Chỉ thấy thánh nữ vẫy tay: “Gia Linh!”

 

“Dạ thánh nữ!”

 

Gia Linh đi ra, cung kính hành lễ với

người phụ nữ trước mặt.

 

“Cô so chiêu với người này đi. Thánh nữ

nói.

 

Gia Linh và Phan Lâm đều ngẩn ra.

 

“So chiêu?”

 

“Không sai! Kỳ Lân, tôi muốn nhìn xem

rốt cuộc là anh có thực lực gì mà có thể chạy

thoát từ trong tay quái nhân kia! Nếu anh

thắng Gia Linh, vậy chứng minh anh thật sự

có thực lực như vậy, tôi sẽ tha cho anhI

Không truy cứu chuyện này nữa.” Thánh nữ

bình tĩnh nói.

 

Bỗng nhiên Phan Lâm nheo mắt lại.

 

“Vậy nếu tôi bại bởi Gia Linh thì sao?”

Anh hỏi ngược lại.

 

“Xử tử ngay tại chỗ!” Thánh nữ nói.

 

Toàn thân không ít người có mặt ở đây

run lẩy bẩy.

 “Thánh nữ, Kỳ Lân bị thương trên người,

tôi đấu với anh ta, anh ta nhất định sẽ thua!”

Gia Linh lập tức nói.

 

“Tôi cho anh ta cơ hội rồi!” Thánh nữ lắc

đầu.

 

Phan Lâm lạnh lùng nhìn chằm chằm

thánh nữ.

 

Anh đã nhìn ra được, thánh nữ là muốn

thông qua Phan Lâm chiến đấu với Gia Linh,

nhìn xem chiêu thức Phan Lâm sử dụng có

giống người đeo mặt nạ tập kích cô ta tối

qua hay không.

 

Một khi chiêu thức mà Phan Lâm sử

dụng cho dù có chút xíu giống với người đeo

mặt nạ tối qua, thánh nữ đều lập tức hạ lệnh,

lấy tội danh gian tế tách Phan Lâm thành

tám khối!

 

Bây giờ thánh nữ cho Phan Lâm cơ hội,

nếu Phan Lâm từ chối hoặc bị giết, Phan Nhã

Nam cũng không nói được gì cô ta!

 

Đây là con đường cùng...

 

Phan Lâm hít sâu một hơi: “Xem ra tôi

không có quyền từ chối rồi!”

 

“Có, anh nhận tội là xong.”

 

“Tôi vô tội!”



“Vậy thì chiến đi!” Thánh nữ nhìn về phía

Gia Linh.

 

Gia Linh bất đắc dĩ, chỉ có thể đi về phía

giữa cung điện, đối mặt với Phan Lâm, dấy

lên ý chí chiến đấu.

 

“Đợi đã.” Phan Lâm la lên.

 

“Còn có chuyện gì?”

 

“Thánh nữ, tôi có một điều kiện!”

 

“Anh đang cò kè mặc cả với tôi sao?”

Giọng nói của thánh nữ dần lạnh hơn.

 

“Thánh nữ không dám đồng ý à?”

 

“Thu hồi phép khích tướng vụng vê của

anh đi! Nói, điêu kiện gì?”

 

“Nếu tôi thắng cô Gia Linh, mời cô tuyên

bố cô Mai Anh vô tội, cũng chữa trị hẳn hoi

cho cô ta, lại không truy cứu bất cứ trách

nhiệm gì của cô ta, cũng bao gồm đồng môn

từ cấm địa trở vê với cô ta!” Phan Lâm

nghiêm túc nói.

 

Những lời này vang lên, không ít người ở

trong cung điện ngẩn ra.

 

“Kỳ Lân! Cậu đều đã khó bảo vệ được

mình, còn quản người khác sao?” Một người

phụ nữ hơn bốn mươi tuổi ở bên cạnh cười

mỉa nói.



“Cô Mai Anh là do tôi liên lụy mới gặp tai

bay vạ gió như thế, sao tôi có thể ngồi yên

không để ý tới? Tuy trận chiến này tôi không

có phần thắng gì, nhưng nếu có thể vì cô ta

tranh thủ được chút hi vọng, cớ sao mà

không làm?” Vẻ mặt Phan Lâm nghiêm túc.

 

Rất nhiêu người của Hồng Nhan Cốc

ngây người.

 

Bọn họ đưa mắt nhìn gương mặt tuấn tú

khiến người ta giận sôi của Phan Lâm, không

hiểu sao trái tim đập nhanh hơn.

 

Lông mày của thánh nữ cau lại, cảm thấy

tên Kỳ Lân này vô cùng không đứng đắn.

 

Cô ta hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Được

rồi! Tôi đồng ý với anh, đợi anh thắng, tôi sẽ

tuyên bố đám Trịnh Mai Anh, Mai Tuyết

Hương vô tội! Nhưng điều kiện tiên quyết là,

anh phải thắng!”

 

Giọng nói vừa ngừng, cô ta lại vung tay

lên.

 

Gia Linh hiểu ý, trực tiếp tiến lên ôm

quyền:

 

“Xin chỉ giáo!”

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK