Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1463: Đó chỉ là thế thân mà thôi

 

Lúc này Phan Lâm căn bản không có

năng lực đánh trả.

 

Hai tay của anh nhất định phải chống đỡ

tường sắt.

 

Còn dùng toàn lực chống đỡ nó.

 

Phải biết rằng cánh tay anh mới bị đứt,

hiện giờ dựa vào kim châm cứu miễn cưỡng

nối lại, có thể chống đỡ được hai bức tường

sắt khổng lồ, dùng không chỉ khí lực toàn

thân anh, còn có lực ý chí của anh nữa.

 

Hiện giờ anh hoàn toàn không có khả

năng làm bất cứ động tác dư thừa.

 

Cho dù là ai, chỉ cân đi qua, hoàn toàn có

thể một kiếm đâm chết Phan Lâm!

Nhưng mà... Phan Lâm vừa chết, tường

sắt không có người chống đỡ, sẽ tự động

khép lại.

 

Người đi vào giết chết Phan Lâm, cũng

nhất định sẽ bị bức tường sắt này kẹp thành

bánh thịt, chôn cùng người này.

 

Như vậy không khác gì chịu chết!

 

Ai muốn đi vào?

 

Cốc chủ của Hồng Nhan Cốc cũng biết

điểm này, cho nên không để tứ đại thiên

vương và tinh nhuệ của Hồng Nhan Cốc đi

vào, mà do đám đệ tử Triệu Minh Nguyệt ra

tay.

 

Lúc này Triệu Minh Nguyệt vô cùng đau

khổ.

 

Đôi mắt cô ta ngập nước, nhìn Phan Lâm

ở giữa hai bức tường sắt to, gân như là

không bước đi nổi.

 

Khi biết Kỳ Lân là bác sĩ Lâm, cô ta cảm

thấy bầu trời như sập xuống.

 

Cuối cùng vẫn là sai lầm.

 

Cô ta chỉ có thể nhận rõ hiện thực.

 

Nhưng mà bây giờ, phải cùng người này

đồng quy vu tận.

 

Đây... Là duyên sao?

 

Triệu Minh Nguyệt không biết.

 

Sau đó người phía trên đã thúc giục.

 

“Triệu Minh Nguyệt, mấy người còn thất

thân làm gì? Lên đi! Giết anh ta!”

 

“Đúng vậy, nhanh giết anh ta đit”

 

“Chẳng lẽ các cô muốn cãi lời cốc chủ?”

 

“Lúc trước ở cửa vào cấm địa, những

người cãi lệnh của cốc chủ cuối cùng có kết

cục gì, hẳn là các cô thấy được đúng không?

Không muốn chết thì nhanh ra tay đị!”

 

“Nhanh lên!”

 

Đám đệ tử khác thúc giục.

 

Áp lực của đám Triệu Minh Nguyệt tăng

lên gấp bội, nhưng bọn họ không có lựa

chọn, không đi cũng chết, cho nên run rẩy đi

tới chỗ Phan Lâm.

 

“Bác sĩ Lâm, đây là gương mặt thật của

anh sao?” Triệu Minh Nguyệt vừa tới gần,

vừa nén lệ lớn tiếng hỏi.

 

Phan Lâm gian nan ngẩng đầu nhìn cô

ta, nhưng không có khí lực nói chuyện.

 

“Không nghĩ tới cuối cùng Triệu Minh

Nguyệt tôi phải chết cùng một chỗ với anh...

Tuy anh lừa tôi, nhưng đã không quan trọng,

bác sĩ Lâm, anh đừng trách tôi!” Vành mắt

Triệu Minh Nguyệt đỏ lên, lớn tiếng nói, sau

đó hít sâu một hơi, nên bước khẽ đạp, rút

kiếm xông tới.

 

“Thân Quân!”

 

“Đi cứu Thân Quân!”

 

“Dừng tay!”

 

Đám Nguyên Tỉnh ở bên ngoài không

ngồi yên được, khàn giọng gào thét định

xông vào.

 

“Đâu đứng lại cả đi, các người cố chấp đi

cứu, chỉ là chịu chết, đi càng nhiêu người,

người chịu chết cũng càng nhiêu!” Tào Đức

Duy la lên.

 

Nhưng một số người của Đông Hoàng

Giáo mặc kệ, liên tục xông vê phía bên kia.

 

Dù sao Đông Hoàng Thân Quân là giáo

chủ của bọn họ, là tín ngưỡng của bọn họ!

 

Sao bọn họ có thể ngồi yên nhìn giáo

chủ gặp nạn?

 

Nhưng cho dù bọn họ đi vào, cũng không

có khả năng cứu được Phan Lâm ra.

 

Trái lại, cốc chủ của Hồng Nhan Cốc rất

thích thú nhìn những người này chui đầu vô

lướt!

 

Nhưng mà đúng lúc này.

 

Vùi

 

Một cơn gió đen thổi qua, chỉ trong nháy

mắt đã xông vào giữa tường sắt, sau đó lại

như một cơn gió thoát ra.

 

Râầm!

 

Tường sắt trực tiếp khép lại, phát ra tiếng

nổ như sấm chớp.

Hồng Nhan Cốc chấn động rồi.

 

Triệu Minh Nguyệt còn chưa xông vào,

đầu đã bị đập vào tường sắt, ngã xuống đất.

 

Người của Đông Hoàng Giáo đều dừng

lại.

 

“Hửm?”

 

Cốc chủ của Hồng Nhan Cốc vội vàng

nhìn giữa tường sắt.

 

Tường sắt đã khép lại.

 

Nhưng... Căn bản không có máu tươi

chảy ra.

 

Không thích hợp!

 

Nhất định là bác sĩ Lâm chưa chết!

 

Chắc chắn có liên quan tới cơn gió vừa

rôi!

 

Vẻ mặt cốc chủ của Hông Nhan Cốc âm

trâm nhìn bên ngoài cốc.

 

Chỉ thấy trên sườn núi nhỏ ngoài cốc

xuất hiện hai bóng người.

 

Trong đó một người là Phan Lâm.

 

Mà một người khác là ông cụ mặc áo

bào đen râu dài phiêu phiêu.

 

Vậy mà là Phong Thanh VũI

 

“Cái gì? Sư phụ?”

 

Phan Nhã Nam ở trong cốc nhìn thấy

bóng người kia, lập tức u mê rôi.

 

“Phong Thanh Vũ?”

 

“Sao lại thế này? Trong khoảng thời gian

trước người này tới gây chuyện, không phải

đã bị chúng ta xử quyết rôi sao?”

 

“Vì sao ông ta còn sống?”

 

Rất nhiêu người ở trong cốc cũng có vẻ

mặt kinh ngạc.

 

Đương nhiên, người kinh ngạc nhất là

Phan Lâm rồi.

 

Anh ngồi dưới đất thở dốc, mồ hôi trên

mặt như hạt đậu rơi xuống, đôi mắt nhìn

chằm chằm Phong Thanh Vũ.

 

“Chuyện này... Sao lại có chuyện này?”

Phan Lâm kinh ngạc hỏi.



“Đồ nhi ngốc của sư phụ, sư phụ con

được xưng là đạo hoàng, chẳng lẽ còn không

biết thuật đổi trắng thay đen sao? Cái đầu

được ký gửi cho con xem là giả, sao vi sư có

thể dễ dàng bị đám người của Hồng Nhan

Cốc giết chết được? Ha ha ha...” Phong

Thanh Vũ cười to.

 

“Nhưng mà... Tôi thấy đầu người nọ,

không có bất cứ dấu vết ngụy trang nào,

thuật dịch dung tôi cũng biết, cái đầu kia căn

bản không phải thuật dịch dung, sao có

thể...” Phan Lâm chần chừ một lát, nói nghi

vấn trong lòng ra, nhưng không biết biểu đạt

thể nào.

 

Phong Thanh Vũ cười ha ha.

 

“Đồ nhi ngốc, tất nhiên là đầu người nọ

không dùng thuật dịch dung, bởi vì bộ dạng

người nọ như vậy! Sư phụ không gạt con

nữa, cái đầu người kia, là cái đầu sư phụ dự

phòng!”

 

“Đâu dự phòng?” Phan Lâm ngạc nhiên.

 

Anh chưa từng nghe mấy từ như vậy.



“Không sai, là đầu người sư phụ dự

phòng, mục đích là khiến đối phương lơ là!

Sư phụ đi khắp nam bắc, giết mấy người có

bộ dạng tương tự sư phụ, lưu lại đầu của bọn

họ, ngụy trang giả chết cho sư phụ, sử dụng

lừa gạt kẻ địch, cái đầu con nhìn thấy, chỉ là

một cái sư phụ dùng mà thôi.” Phong Thanh

Vũ cười nói.

 

Tam quan của Phan Lâm hoàn toàn nảy

sinh nhận thức mới rồi.

 

Vậy mà còn có người chuẩn bị đầu dự

phòng cho mình...

 

“Vũ tiên bối, vậy vì sao ông lại làm như

vậy?” Phan Lâm lại hỏi.

 

“Tất nhiên là vì đối phó Hồng Nhan Cốc!”

Trong mắt Phong Thanh Vũ lóe lên lạnh lẽo.

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK