Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1479: Tôi dựa vào cái gì phải quỳ với anh

thật xấu hổ với mình

Trang Quốc Thiên Trang Tuấn Phi tức

điên lên, nổi trận lôi đình.

thật xấu hổ với mình

Trang Tuấn Kiệt đây là muốn nhục nhã

cả nhà ông ta mài!

thật xấu hổ với mình

Nhưng bọn họ không có biện pháp!

thật xấu hổ với mình

Dù sao cũng là Trang Tuấn Phi đề xuất

muốn quyết đấu với Trang Tuấn Kiệt trước!

thật xấu hổ với mình

Trang Tuấn Phi muốn dùng Trang Tuấn

Kiệt làm đá kê chân cho mình để quật khởi,

tất nhiên là không thể trách Trang Tuấn Kiệt

vô tình.

bản thất thậ sư la chi

Nhưng mà đây là chuyện giữa anh ta và

Trang Tuấn Kiệt, sao có đạo lý ép Trang

Quốc Thiên là bề trên quỳ xuống dập đầu?

bản thất thậ sư la chi

“Trang Tuấn Kiệt, anh muốn tôi quỳ với

anh không thành vấn đê! Nhưng anh đừng có

ép ba tôi! Dù gì ông ấy cũng là chú anh, anh

nhận nổi sao?” Trang Tuấn Phi nghiến răng

nói.

bản thất thậ sư la chi

“Ha ha, Trang Tuấn Phi, chuyện này là

ước định lúc trước của chúng ta, bây giờ cậu

bị đánh bại, cậu mới nói ông ấy là chú tôi,

không thấy buồn cười sao? Nhanh quỳ đi!”

Trang Tuấn Kiệt cười mỉa la lên.

bản thất thậ sư la chi

“Anh...” Trang Tuấn Phi tức tới mức toàn

thân run rẩy.

bản thất thậ sư la chi

“Tuấn Phi, mọi người đều nghe thấy

những lời cháu nói với Tuấn Kiệt, bây giờ

cháu thua thì muốn quyt nợ, chuyện này có

chút không khỏi khó mà nhận nổi đúng

không?”

 “Đúng vậy, nếu Tuấn Kiệt thua cũng sẽ

quyt nợ, vậy cháu sẽ làm thế nào?”

cuốc đời khffon như vaauk đâp

“Đây chỉ là trò đùa thôi sao?”

cuốc đời khffon như vaauk đâp

“Quá kỳ cục rồi!”

cuốc đời khffon như vaauk đâp

“Người nhà họ Trang chúng ta, từ trước

đến nay luôn nói một không hai mà!”

cuốc đời khffon như vaauk đâp

Mọi người nhao nhao chỉ trích, giọng nói

cả đám khá to, ra vẻ bất mãn.

thật by uôns tẻ hấy sauwc

“Chú tư à, cậu là bê trên nhà họ Trang

chúng ta, sao có thể không giữ lời như thế?

Nếu là như vậy, không phải sẽ dạy hư đám bề

dưới sao? Nếu muốn làm gương tốt, đừng

nên để bề dưới coi thường cậu.” Lúc này,

Trang Thái Thành cũng mở miệng nói rồi.

thật by uôns tẻ hấy sauwc

Tuy những lời này của ông ta uyển

chuyển, nhưng ý thế nào trong lòng mọi

người đều biết rõ.

Đây là đang ép ba con Trang Quốc Thiên

thỏa hiệp.

thật by uôns tẻ hấy sauwc

Trang Quốc Thiên trợn mắt há miệng,

nhìn Trang Thái Thành với vẻ khó mà tin.

thật by uônsBỏ đi mà làm người nhé mấy thằng tẻ hấy sauwc

Ông ta rất muốn nói gì đó.

Bỏ đi mà làm người nhé mấy thằng

Nhưng... Miệng há to mà không thể phát

ra một chữ.

Bỏ đi mà làm người nhé mấy thằng

Ngay cả Trang Thái Thành đều đã mở

miệng nói, việc này có thể không bỏ qua

được.

Bỏ đi mĐứa nào copy truyện là chó đẻà làm người nhé mấy thằng

Trang Quốc Thiên nắm chặt tay, trên mặt

đều là không cam lòng và khổ sở.

Đứa nào copy truyện là chó đẻ

Ông ta chưa từng ngờ tới, người sỉ nhục

mình như vậy... Chính là côt nhục ruột thịt

của mình.

Đứa nào copy truyện là chó đẻ

“Ba! Con trai bất hiếu, khiến người phải

chịu nhục lớn, nhưng mà không sao! Ba,

chúng ta rời khỏi đây cũng được, đụng đầu

cái gì? Bảo tất cả bọn họ cút đi!” Trang Tuấn

Phi vẫn không chịu đi vào khuôn khổ, tới gân

Trang Quốc Thiên, nhỏ giọng tức giận nói.

Đứa nào copy truyện là chó đẻ

“Tuy đi cho xong việc là một biện pháp,

nhưng Trang Tuấn Kiệt nói, cậu ta hy vọng

con rời khỏi đây nhất, con vừa đi, nhà họ

Trang sẽ không còn ai cạnh tranh với cậu ta

nữa, cậu ta ở nhà họ Trang muốn cái gì có

cái đó! Có nhà họ Trang bôi dưỡng, chênh

lệch giữa con và cậu ta sẽ càng lúc càng lớn!”

Đọc Truyện nhanh nhất tại Tamlinh247.com

“Nhưng mà... Ba...”

Đọc Truyện nhanh nhất tại Tamlinh247.com

“Tuấn Phi, chịu nhục! Nhẫn nại! Mới là

chuyện con cần phải làm bây giờ! Đừng vì

nhất thời kích động mà mất đi tiên đô!” Trang

Quốc Thiên nghiến răng nói.

Copy truyện từ Tam linh 247.com

Vẻ mặt Trang Tuấn Phi đau khổ, quả

đấm nắm chặt lại, móng tay đều đã đâm sâu

vào trong lòng bàn tay.

Copy truyện từ Tam linh 247.com

“Các người còn không mau quỳ ởi?”

Copy truyện từ Tam linh 247.com

Trang Tuấn Kiệt la lên.

Copy truyện từ Tam linh 247.com

Đôi mắt Trang Tuấn Phi đỏ bừng, oán

hận ngập trời.

 

Nhưng Trang Quốc Thiên vỗ bả vai anh

ta, chậm rãi quỳ xuống.

Ăn cắp từ Tam linh 247.com

“Ba!”

Ăn cắp từ Tam linh 247.com

Trang Tuấn Phi gần như sắp nổ mạnh.

 

Nhưng lúc này, anh ta không có lựa chọn.

Ăn cắp từ Tam linh 247.com

Rời khỏi nhà họ Trang, anh ta không là gì

cả.

Ăn cắp từ Tam linh 247.com

Còn ở lại nơi này, nhất định phải cúi đầu

với Trang Tuấn Kiệt.

Tôi không bieetys mính asal alfm cái quái gì

Ai bảo bọn họ thật sự bị thua? Cho dù là

Trang Tuấn Phi hay Trang Quốc Thiên.

Mà kết cục của thất bại, cũng chỉ là nhìn

sắc mặt người thắng.

Tôi không bieetys mính asal alfm cái quái gì

Trang Tuấn Phi hít sâu một hơi, hai đầu

gối cong lại, cũng chuẩn bị chậm rãi quỳ

xuống.

tại sáo bạn lái làm như vậy

Nhưng đúng lúc này, một bóng người đi

tới.

tại sáo bạn lái làm như vậy

“Tần Tuấn Minh đến rồi!”

tại sáo bđừng làm như vậy nhữ nhéạn lái làm như vậy

Tiếng gọi ầm ï vang vọng.

đừng làm như vậy nhữ nhé

Ánh mắt không ít người lập tức nhìn về

phía người này.

đừng làm như vậy nhữ nhé

“Ồ, đứa con hoang kia đến rồi kìa!”

đừng làm như vậy nhữ nhé

“Chậc chậc, phế vật này cũng có mặt

mũi trở vê sao? Mẹ nó chỉ là một giúp việc

của nhà họ Trang chúng ta, ngay cả họ Trang

cũng không xứng có được, người này lấy đâu

ra mặt mũi tới đây?”

 “Cả nhà này đúng là buồn cười.”

bạn cs đang làm đúng

Mọi người châu đầu ghé tai, không

ngừng cười nhạo.

bạn cs đang làm đúng

Trang Quốc Thiên cũng hơi kinh ngạc.

bạn cs đang làm đúng

“Em trai, em ở nước ngoài là được rồi,

sao lại chạy trở về?” Trang Tuấn Phi nghiến

răng trừng Tần Tuấn Minh.

tất cả chúng ta dai sai rồi

Nhưng mà Tần Tuấn Minh cẩn thận đánh

giá anh ta.

tất cả chúng ta dai sai rồi

“Em nhìn cái gì? Không biết anh cả em

nữa rồi hả?” Trang Tuấn Phi hừ lạnh nói.

tất cả chúng ta dai sai rồi

Tuy hai người cùng ba khác mẹ, nhưng

Trang Tuấn Phi vẫn coi Tân Tuấn Minh như

em trai.

tất cả chúng ta dai sai rồi

“Ồ... Quen rồi!”

 

Tần Tuấn Minh lấy lại tinh thần, nhìn trái

nhìn phải, sau đó thản nhiên nói: “Các người

gọi tôi tới, là có chuyện gì sao?”

tất cả chúng ta dai sai rồi

Vẻ mặt hai ba con Trang Tuấn Phi không

được tự nhiên.

tất cả chúng ta dai sai rồi

Trang Tuấn Kiệt thì cười thành tiếng, lập

tức đi tới.

bạn cs đang làm đúng

“Chậc chậc chậc, chú tư, không phải chú

để cậu ta ở nước ngoài, không cho cậu ta trở

về sao? Sao lúc này lại để cậu ta về sơn

trang Huyết Kiếm rồi hả? Trường hợp này,

chú không sợ cậu ta làm mất mặt sao?”

Trang Tuấn Kiệt híp mắt đánh giá Tân Tuấn

Minh.



“Đúng vậy, đứa con hoang này đến đây,

không phải sẽ khiến em Nhạn không chịu nổi

sao? Đến lúc đó chỉ sợ người của Phiêu Nhai

Các biết, cũng sẽ mất hứng.” Một người phụ

nữ ở bên cạnh không nhịn được nói.

 “Không sai, Trang Quốc Thiên, cậu nhanh

bảo đứa con trai này của cậu cút đi! Đừng ở

đây làm mất mặt xấu hổ rồi!”

đừng quái lại với tap

Mấy người cùng bối phận nói với Trang

Quốc Thiên.

đừng quái lại với tap

Những lời này đúng là không nế mặt.

đừng quái lại với tap

Nhưng đối với người một nhà Trang

Quốc Thiên này, mặt mũi gì đó, đã sớm là thứ

xa xỈ rồi.

 

“Đừng nóng vội cút như vậy, Tân Tuấn

Minh, nào, tới quỳ cùng ba cậu đi, dập đầu

với tôi.” Trang Tuấn Kiệt cười hì hì nói.

thật xấu hổ với mình

“Quỳ sao?”thật xấu hổ với mình

thật xấu hổ với mình

Tần Tuấn Minh nhướng mày, nhìn Trang

Quốc Thiên, lại nhìn Trang Tuấn Kiệt một lát,

hoang mang nói: “Đang êm đẹp, vì sao tôi

phải quỳ với anh?”thật xấu hổ với mình

 “À, bảo cậu quỳ thì quỳ đi, nói nhiều lời vô

nghĩa như thế làm gì?” Người bên cạnh la lên.



Trang Tuấn Kiệt cũng rất kiên nhẫn, lập

tức cười nói: “Nguyên nhân rất đơn giản, anh

trai cậu quyết đấu với tôi, nói nếu cậu ta thua,

cả nhà cậu phải quỳ với tôi, bây giờ cậu ta

thua bởi tôi, cậu cũng quỳ với tôi, không phải

rất bình thường sao?” Trang Tuấn Kiệt cười

nói.thật xấu hổ với mình

 

“Nhưng vấn đề là anh ta thua anh, không

phải tôi thua anh, anh dựa vào cái gì bảo tôi

quỳ?” Tần Tuấn Minh nói.

thật xấu hổ với mình

Những lời này vang lên, hiện trường lập

tức im lặng không tiếng động.

thật xấu hổ với mình

Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Tân

Tuấn Minh.

Bỏ đi mà làm người nhé mấy thằng

Trang Tuấn Kiệt cũng nheo mắt lại, đánh

giá Tần Tuấn Minh từ trên xuống dưới, lạnh

lùng nói:

“Cho nên ý của cậu là... Cậu cũng muốn

khiêu chiến tôi?”

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK