Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1715: Thi thể lạnh lẽo

"Sư huynh Phan Lâm! Anh đi đâu thế?"

"Sư huynh Phan Lâm! Chờ tôi với...

"Sư huynh Phan Lâm...

Trên đường đi có không ít đệ tử vội vàng la
lên, muốn ngăn Phan Lâm lại.

Nhưng Phan Lâm không thèm để ý tới bọn họ,
anh lao nhanh ra ngoài cửa cung, đi theo từng
bậc câu thành chót vót của Trường Sinh xuống
dưới.

Không một ai theo kịp tốc độ của anh.

Ước chừng chưa đến mười phút sau, Phan
Lâm đã lao qua hết các bậc cầu thang dẫn lên

Trường Sinh Cung, an toàn tiếp đất.

Phía dưới câu thang có một gian nhà lá, nó
được dựng trên một tảng đá rất lớn.

Xa xa nhìn lại, trông cực kỳ trống trải và buồn
tẻ.

Đây là nơi ở của bà cụ Ôn.

Bà cụ Ôn đã sống ở Trường Sinh Thiên Cung
rất nhiều năm rồi, nhưng cụ thể bao nhiêu năm thì
không ai hay biết. Công việc chính của bà là bảo
vệ mấy cái bậc thang này! Mưa gió thế nào cũng
vậy, chưa từng rời đi.

Có người nói lai lịch của bà thậm chí còn cao
hơn so với mãy vị điện chủ ở đây rất nhiều. Thế
nhưng cao hơn nữa thì thế nào? Trước sau cũng
chỉ là một người giữ núi mà thôi, sao so sánh
được với mấy người trên Thiên Cung kia?

"Bà cụ Ôn! Bà cụ Ôn! Bà ở đâu rồi?"

Phan Lâm bước một bước, leo lên bệ đá,
không ngừng nhìn về phía nhà tranh mà gọi.

Thế nhưng, trong nhà tranh không có bất kỳ
ai đáp lại!

Lòng Phan Lâm nóng như lửa đốt, anh cũng
không kịp nghĩ nhiêu như vậy, lập tức muốn bước
tới trước đẩy cửa nhà tranh ra.

Nhưng tay anh còn chưa chạm được vào cửa
nhà tranh, cánh cửa đó lại đột nhiên mở ra.
Khuôn mặt trắng xám của bà cụ Ôn xuất hiện
trước cửa nhà tranh.

"Cậu muốn làm gì?" Bà cụ Ôn lạnh lùng hỏi.

"Bà cụ Ôn ơi! Bà có nhìn thấy Vũ Yên không?”
Phan Lâm vội vàng hỏi dò.

"Không nhìn thấy" Bà cụ Ôn hừ lạnh nói: "Cậu
cút nhanh đi, về Thiên Cung cố gắng chữa trị hoạt
độc trong người cậu đi! Không nên đến đây quấy

rầy bà đây, nghe chưa?!"

Nói xong, bà lập tức đóng sâm cửa nhà tranh
lại.

"Bà Ôn..."

Phan Lâm còn muốn gọi, nhưng của nhà
tranh đã đóng chặt rồi.

Lông mày anh nhíu lại, bắt đầu suy nghĩ. Nghĩ
đi nghĩ lại anh vẫn thấy không cam tâm, lại tiếp
tục gõ cửa.

Có thể lúc này bà cụ Ôn đã không có dự định
mở cửa cho anh nữa.

"Bà cụ Ôn! Nếu như bà không chịu mở cửa là
tôi xông vào đấy!" Phan Lâm cũng gấp gáp, lập
tức hô to.



Anh mơ hồ có cảm giác bà cụ Ôn biết chút gì
đó.



----------------------------



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK