Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1060: Đơn thương độc mã

"Tại nhà chính của nhà họ Dương chúng
tôi có một vườn hoa tuyệt mệnh, vườn hoa
này trông tuyệt mệnh hoa, một loại hoa có
độc mà chỉ có nhà họ Dương chúng tôi có,
mà Tuyệt Mệnh Đan, chính là dùng độc của
tuyệt mệnh hoa tinh luyện thành.” Tên kia
nơm nớp lo sợ, sốt sắng nói.

"Thật sao?"

Phan Lâm mừng rỡ, lập tức hỏi: "Đã có
Tuyệt Mệnh Đanl! Vậy thì chắc chắn phải có
thuốc giải chứ?"

"Thuốc cũng có, nhưng..."

"Nhưng cái gì?" Phan Lâm hỏi lại.

Người nọ do dự một chút rồi thấp giọng

nói: "Nhưng chỉ có một viên, hơn nữa đang
nằm trong tay gia chủ của chúng tôi."

"Cái gì? Chỉ có một viên?" Phan Lâm
ngạc nhiên.

"Chủ tịch Lâm, anh là bác sĩ giỏi như vậy,
nếu như chúng ta lấy được độc của tuyệt
mệnh hoa, anh có thể phân tích ra thành
phân độc tính bên trong, sau đó luyện ra
thuốc giải được không?" Huỳnh Lam vội hỏi.

Phan Lâm lắc đầu: "Muốn luyện ra thuốc
giải cũng không phải việc khó, chỉ là thời gian
không cho phép, nếu như dùng hoa độc tiến
hành tinh luyện, chỉ sợ Ái Vân không đợi
được đến lúc tôi luyện được thuốc giải."

"Cái này... Huỳnh Lam ngậm miệng.

"Nhà họ Dương chúng tôi cũng phải bỏ
ra thời gian mười mấy năm mới tìm ra được
thuốc giải cho loại độc này, hơn nữa cho tới

bây giờ, xác suất luyện chế thành công của
nó cũng chỉ có mười phần trăm, hơn nữa chỉ
phí để luyện chế thuốc giải là rất lớn! Bác sĩ
Lâm, tuy rằng anh rất giỏi, nhưng tôi thấy nếu
anh muốn tìm ra thuốc giải trong thời gian
ngắn ngủi mười ngày nửa tháng, là chuyện
không thể nào... Dù với khả năng của anh, ít
nhất cũng phải nửa năm thì may ra." Người
kia nói.

"Vì vậy, tôi chỉ có thể đi hỏi gia chủ nhà
họ Dương các người viên thuốc giải này rôi."
Phan Lâm hít một hơi thật sâu.

"Đúng thế...

Người kia cúi thấp đầu, giọng nói cũng
nhỏ dần.

Phan Lâm liếc nhìn ông ta, cảm giác,
cảm thấy người này còn đang giấu giếm
mình cái gì đó, thích thú hỏi: "Ông có biết

viên thuốc giải duy nhất này gia chủ nhà họ
Dương để ở đâu không?"

"Tôi không biết chủ tịch Lâm, chuyện này,
làm sao tôi có thể biết được?" Người nọ vội
vàng lắc đâu.

"Thật sự không biết sao?"

Phan Lâm cầm dao găm đặt lên ngực
của ông ta, hơi dùng lực, lưỡi dao đã cắm
vào thịt.

Người nọ sợ tới mức trên mặt nhễ nhại
mồ hôi, nghĩ lúc trước đáng nhẽ ra mình nên
nói ra tất cả, cũng không muốn giấu diếm
nữa, vội run giọng nói: "Bác sĩ Lâm! Tôi
không biết vị trí cụ thể của thuốc giải ở đâu,
tôi không biết, nhưng tôi biết rõ qua hai ngày
nữa, nó chắc chắn sẽ không còn ở nhà họ
Dương chúng tôi nữa!"

Ông ta vừa nói xong, mọi người đều rất

ngạc nhiên.

"Ông có ý gì?" Phan Lâm lạnh hỏi.

"Bác sĩ Lâm, có chuyện anh không biết,
hai ngày sau, nhà họ Dương chúng tôi sẽ tổ
chức một nghỉ thức chọn rể, rất nhiều người
mượn cơ hội chọn rể này tới cửa xin thuốc,
trong đó có người là nhân vật lớn có thực lực
thân phận vô cùng trác tuyệt, viên thuốc này,
hơn phân nửa là sẽ được lấy ra ngoài vào
ngày chọn rể hôm ấy." Người nọ nơm nớp lo
Sợ nói.

Biểu cảm của Phan Lâm nghiêm túc.

"Chủ tịch Lâm, từ giờ đến lúc đó, thời
gian rất cấp bách." Huỳnh Lam trầm giọng
nói.



Phan Lâm yên lặng khẽ gật đầu, mắt
nhìn những người này, thấp giọng nói: "Trước
giam bọn họ lại, gọi mấy người trông coi,



----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK