Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1428: Cơ quan của Hồng Nhan Cốc

Triệu Minh Nguyệt lại nhìn kỹ người đàn

ông trước mặt lân nữa.

 

Cô ta phát hiện người này không chỉ tuấn

tú lịch sự, ngay cả tâm trí ý chí đều bất phàm

như thế.

 

“Không ngờ trên thế giới này còn có một

người như vậy!” Cô ta thở dài, khàn giọng

nói: “Một khi đã như vậy, vậy tôi không

khuyên anh nữa! Anh ở lại nơi này đi! Nhớ kỹ,

không được đi đâu, nếu không người nào

cũng không cứu được anh!”

 

“Được, cảm ơn cô, cô Nguyệt!” Phan Lâm

ra vẻ cảm kích nói.

 

Triệu Minh Nguyệt ngập ngừng một lát,

không nói gì thêm, xoay người rời đi.

 

Phan Lâm thấy thế, lập tức thu dọn đồ

định lặng lẽ rời đi.

 

Nhưng đúng lúc này, ngoài cửa lại có

bóng dáng lóe lên.

 

Phan Lâm ngẩn ra.

 

Mới phát hiện là đệ tử nữ khác của Hồng

Nhan Cốc.

 

“Xin hỏi anh Kỳ Lân có ở bên trong

không?”

 

Bọn họ cẩn thận gọi, cả đám như con

mèo ăn vụng.

 

Phan Lâm cười chua xót, đã biết được ý

đồ bọn họ tới đây.

 

Xem ra chỉ có thể đợi Phan Nhã Nam trở

về, anh mới có thể hành động rồi.

 

Lúc chạng vạng tối, Phan Nhã Nam tràn

ngập mệt mỏi về sân.

 

Vừa vào trong nhà, cô ta đã nằm lên trên

giường, vẻ mặt mệt mỏi.

 

“Thế nào rồi?” Phan Lâm hỏi.

 

“Tôi sắp mệt tới mức long cả khung

xương ra rồi!”

 

“Bọn họ dạy cô gì thế?”

 

“Còn có thể dạy gì được? Đương nhiên là

tẩy não rồi! Nếu chỉ là bài giảng tẩy não

thông thường, thật sự không có gì, nhưng

vấn đề là tôi phải phối hợp diễn, quá mệt mỏi

rồi! Tôi đều đã sắp điên lên” Phan Nhã Nam

đau khổ nói.

 

“Yên tâm đi, khóa trình này của cô không

duy trì lâu đâu, đợi bọn họ cảm thấy tam

quan của cô được bọn họ cải tạo gần xong

rồi, bọn họ sẽ chia nhiệm vụ tương ứng cho

cô! Khi đó cô không cần phải diễn nữa.”

 

“Tôi không muốn ở lại nơi quái quỷ này

nữa đâu, tôi cảm thấy nơi này rất tà môn.”

Phan Nhã Nam hừ lạnh nói.

 

Phan Lâm cười nói: “Bây giờ chúng ta

không đi được, cô ở lại đây giúp tôi ứng phó

đám người của Hồng Nhan Cốc.”

 

“Biết rồi, ai bảo anh dịch dung thành ra

như vậy trêu chọc ong bướm, tuy bọn họ đều

bị tẩy não, nhưng dù thế nào bọn họ cũng là

phụ nữ.” Phan Nhã Nam cao giọng nói, giọng

điệu hơi kỳ lạ.

 

Phan Lâm không nhiều lời, cải trang một

lượt, đeo mặt nạ đã chuẩn bị trước rồi rời đi,

mượn bóng đêm xuất phát tới cửa cốc.

 

Phan Lâm không dám đi sâu vào trong

Hồng Nhan Cốc, dù sao anh biết quá ít vê

Hồng Nhan Cốc, liều lĩnh đi vào, e rằng sẽ để

lộ thân phận, vẫn nên nói bóng nói gió thu

thập tin tức lại đi vào cũng không muộn.

 

Mục đích quan trọng nhất hiện giờ là

thăm dò rõ những cơ quan ở lối vào Hồng

Nhan Cốc.

 

Cơ quan có thể giết trên chục ngàn

người, không thể khinh thường...

 

Phan Lâm mượn ánh trăng đi theo con

đường nhỏ.

 

Người của Hồng Nhan Cốc rất ít đi ra

ngoài vào ban đêm, nghe nói là đều đang

điều chỉnh hơi thở hoặc tĩnh tọa luyện công ở

chỗ mình ở.

 

Những thứ Hồng Nhan Cốc học vô cùng

phức tạp, không chỉ có võ cổ đại đơn giản

như vậy, còn có dựng cơ quan, chế thuốc...

Phan Lâm đi trên con đường nhỏ, đều có

thể ngửi thấy mùi thuốc đông y tràn ngập

trong không khi.

 

Nơi này hẳn là khu vực các đệ tử chế

thuốc.

 

Anh nhìn quanh bốn phía, lập tức đi về

phía nam.

 

Khi anh đứng ở phía nam của cửa cốc,

thì thấy đổi ca, một đệ tử giao một chiếc chìa

khóa cho một đệ tử khác.

 

Đây là chìa khóa gì?

 

Hồng Nhan Cốc không có cửa mà...

 

Chẳng lẽ... Là chìa khóa của cơ quan?

 

Phan Lâm suy nghĩ trong lòng, im lặng

chờ đợi.

 

Kết thúc đổi ca, anh lập tức ở chỗ tối

châm cứu.

 

Vù vù vù...

 

Mấy đệ tử đều bị kim châm cứu định trụ.

 

Phan Lâm đi vòng qua phía sau, lấy chìa

khóa trên người đệ tử kia.

 

Mấy đệ tử bị định trụ, không nhìn thấy

phía sau, muốn há miệng kêu to nhưng

không thể kêu ra tiếng.

 

Phan Lâm nhìn chìa khóa một lúc lâu,

không biết đây là chìa khóa gì, cho nên cầm

đi, sau đó rút châm rôi rời đi.

 

Châm vừa rời khỏi cơ thể, mấy đệ tử nữ

lập tức giải trừ định thân, cả đám gào lên:

“Kẻ địch tập kích! Kẻ địch tập kích! Có kẻ

địch đánh lén!"

 

“Mọi người mau tới đây!”

Tiếng gọi ầm ï vang lên, cửa cốc lập tức

xôn xao.

 

Không ít cao thủ của Hồng Nhan Cốc

bay lên cao, xông vê phía bên này.

 

Phan Lâm lập tức ẩn thân ở trong tối, im

lặng nhìn.

 

“Sao lại thế này?”

 

Gia Linh và Ngọc Hoa cũng đến đây, lập

tức quát hỏi.

 

“Gia Linh sư tỷ, có người đánh lén chúng

em, hình như là điểm huyệt của chúng em,

lấy đi chìa khóa mở cơ quan phòng ngự rồi!”

Một đệ tử vội vàng nói.

 

“Cái gì?”

 

Gia Linh nhíu mày, nhìn một vòng xung

quanh quát khẽ: “Biết người nọ là ai không?”

 “Không rõ lắm, người này ẩn nấp sau

lưng chúng em điểm huyệt, chúng em không

nhìn rõ mặt người này, đợi chúng em quay

đầu lại, người nọ đã không thấy nữa!”

 

“Cho nên nói... Các em ngay cả đối

phương là nam hay nữ cũng không biết?”

Ngọc Hoa hỏi.

 

“Đúng vậy."

 

“Các em... Sao trong cốc chúng ta lại có

mấy người phế vật như vậy chứ?” Ngọc Hoa

tức giận muốn tát bọn họ, nhưng bị Gia Linh

ngăn lại.

 

“Bây giờ không phải lúc trách móc bọn

họ, chuyện quan trọng nhất là phải nhanh

chóng tìm chìa khóa về, nếu để người nọ lợi

dụng chìa khóa khống chế cơ quan, mọi

chuyện sẽ lớn lắm đấy!” Gia Linh quát khẽ:

“Lập tức phái người đi thông báo cho các vị

sẽ bại

trưởng lão, cùng với phái người tìm kiếm kẻ

khả nghi trong ngoài cốc! Nếu tìm được

người nào khả nghị, lập tức bắt lấy, nếu dám

phản kháng! Giết!”

 

“Dạ, sư tỷ”

 

Mọi người cùng kêu lên, nhao nhao chạy đi.

 

“Ngọc Hoa!”

 

“Sư tỷ, có gì phân phó?”

 

“Em dẫn theo mấy người canh giữ ở chỗ

mở cơ quan, đừng để người nọ tới gần cơ

quan, mở cơ quan ra!”



“Dạ!"

 

Ngọc Hoa gật đầu, lập tức dẫn bốn đệ tử

của Hồng Nhan Cốc chạy tới sườn phía tây

nam cửa cốc.

Phan Lâm ở trong chỗ tối thấy thế, cũng

vội vàng mò mẫm đi theo.

 

Chỗ tây nam có một mặt cỏ trống,

nhưng ở giữa mặt cỏ có một bệ đá cẩm

thạch, khi đám Ngọc Hoa đến nơi này, xung

quanh bệ đá đứng bốn đệ tử của Hồng Nhan

Cốc, bọn họ đều đứng quay lưng vào bệ đá,

nghiêm túc vây quanh bệ đá này.

 

Phan Lâm khẽ cau mày.

 

Xem ra chuyện này không dễ làm rồi.

 

Những người này quay lưng về phía bệ

đá vây quanh thành vòng, cho dù anh đi

hướng nào qua đó, đều bị người ta nhìn thấy.

 

Tuy anh đeo mặt nạ, nhưng dựa vào hình

thể có thể đoán được anh là đàn ông.

 

Nếu nói tới đàn ông, chỉ sợ người của

Hồng Nhan Cốc sẽ tìm tới anh “Kỳ Lân” bên

cạnh Phan Nhã Nam trước tiên.

 

Đấn lúc đó Phan Lâm không nói tới

chuyện có thể bảo vệ mình hay không, chỉ sợ

mình không thể ở lại Hồng Nhan Cốc rồi.

 

Càng nghĩ càng không tìm được đổi sách.

 

Đột nhiên Phan Lâm nghĩ tới gì đó, liếc

nhìn mỏm núi đá bên cạnh.

 

“Chỉ có thể làm vậy rồi!”



Trong lòng anh đã làm ra quyết định,

vung châm lần nữa, vung vê phía đám người

Ngọc Hoa.

 

Vù vù vù...

 

Kim châm cứu lặng yên không tiếng

động đâm vào cổ bọn họ.

 

Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người

không thể nhúc nhích.

Phan Lâm lập tức đạp lên mỏm núi đá

bên cạnh, người đạp lên mỏm núi đá bay cao

ba bốn mét, lại phát lực, trực tiếp nhảy từ

không trung tới chỗ đám Ngọc Hoa vây

quanh, rơi xuống bệ đá.

Phan Lâm liếc mắt nhìn, lúc này mừng rỡ.

Chỉ thấy giữa bệ đá có một phần nhô ra,

đúng lúc có lỗ khóa trên phần nhô ra đó...

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK