Mục lục
Người chồng vô dụng của nữ thần - Phan Lâm (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1464: Sư phụ

 

“Lúc trước đến Hồng Nhan Cốc cầu tình

giúp con, sư phụ biết không có khả năng

thành công, người của Hồng Nhan Cốc

không dễ nói chuyện như thế, cho dù sư phụ

không phải là người của Hồng Nhan Cốc,

nhưng có chút hiểu biết về đám người ở đây.”

 

“Nhưng cho dù như vậy, sư phụ vẫn ôm

tâm tình thử một lân đến đây, cho dù chỉ có

một phần nghìn cơ hội, sư phụ cũng muốn

thử xem, dù sao con là đồ đệ của sư phụ,

không thể ngồi yên không để ý.”

 

“Sư phụ đến đây đã chuẩn bị vẹn toàn,

nếu giải hòa thất bại, sư phụ sẽ áp dụng

phương án thứ hai, lẻn vào Hồng Nhan Cốc,

thu thập một loạt chứng cứ phạm tội của

Hồng Nhan Cốc, lấy chuyện này bức bách

Hồng Nhan Cốc”

 

“Thực ra võ công của sư phụ con không

được coi là cao, nhưng tốc độ thân pháp

không phải người của Hồng Nhan Cốc có thể

đối phó, vì thế sư phụ mang tới cái đầu có

bảy tám phần giống sư phụ, ngụy trang

thành tử vong, khiến người của Hồng Nhan

Cốc tưởng là sư phụ đã chết, thực tế là sư

phụ đã lẻn vào trong Hông Nhan Cốc, đi tìm

chứng cứ bọn họ làm chuyện tàn ác!”

 

“Sư phụ chỉ có một mình, tuyệt đối

không thể che chở con, cho nên sư phụ

quyết định câm những chứng cứ trong tay

công bố ra ngoài, phát động vô số gia tộc võ

đạo ở Việt Nam, cùng chung tay đối phó

Hồng Nhan Cốc, vật ngã bọn họi”

 

Phong Thanh Vũ chậm rãi nói, vẻ mặt

cũng trở nên nghiêm túc.

Phan Lâm hiểu ra, cũng liên tục kinh

ngạc.

 

Không nghĩ tới vậy mà Phong Thanh Vũ

nghĩ như vậy.

 

Vì bảo vệ mình, vậy mà ông ta không tiếc

bí quá hóa liều, lẻn vào trong Hồng Nhan

Cốc, chuẩn bị vật ngã Hồng Nhan Cốc...

 

Đạo hoàng thật đúng là đạo hoàng!

 

Mấy ngày nay ông ta vẫn luôn ở trong

Hồng Nhan Cốc mà không bị phát hiện...

Đúng là rât giỏi.

 

“Tiên bối, thực ra ngài không cân vì tôi

mà đắc tội Hồng Nhan Cốc, không đáng.”

Phan Lâm lắc đầu cười khổ nói.

 

“Không đáng sao? Sao không đáng? Đồ

đệ ngoan, chỉ cần con có thể bình an, cho dù

là muốn mạng của sư phụ đều được!” Phong

Thanh Vũ nghiêm túc nói.

 

“Cái... Cái gì? Vũ tiên bối, chuyện này...

Chuyện này thì không cần đâu.”

 

Phong Thanh Vũ nói như vậy, Phan Lâm

đều xấu hổ rồi.

 

“Đồ nhi ngoan, sư phụ không nói đùa với

con, sư phụ nguyện ý vì con trả giá tất cả mọi

chuyện, chết cũng không tiếc, chỉ hi vọng

đến lúc đó tâm nguyện của sư phụ, con đừng

từ chối sư phụ, giúp sư phụ hoàn thành”

 

“Tâm nguyện gì?” Phan Lâm lập tức hỏi.

 

“Đấn lúc đó sư phụ sẽ đích thân nói cho

con nghe, bây giờ phải xử lý xong chuyện

trước mắt đã.” Phong Thanh Vũ nói.

 

“Được...

 

Trong mắt Phan Lâm lộ vẻ hoang mang,

nhưng không hỏi nhiêu.

Anh nuốt đan dược, bắt đầu tĩnh tọa điều

dưỡng.

 

Hai tay đã gân như không còn sức lực,

da thịt đều đã thối rữa, xương cốt bị cắt

thành mấy khối, nếu không có kim châm cứu

phong ấn, cánh tay đều đã rơi xuống đất rồi.

 

Cơ quan của Hồng Nhan Cốc đã bị lấy lại.

 

Đệ tử của Hồng Nhan Cốc ở trong cốc

lao ra hết, nhưng không ai dám tới gân Phan

Lâm quá.

 

Mọi người xếp thành một đường thẳng,

rút kiếm mà trông, trận địa sẵn sàng đón

quân địch.

 

Cốc chủ của Hồng Nhan Cốc được tứ đại

hộ pháp và một đám tinh nhuệ của Hồng

Nhan Cốc vây quanh cũng ra khỏi cốc.

 

Đôi mắt bà ta lạnh lẽo, vẻ mặt dữ tợn,

được người ta đặt lên kiệu tới gần nơi này.

 

“Phong Thanh Vũ! Ông đây là muốn đối

địch với tôi sao?” Cốc chủ của Hồng Nhan

Cốc la lên.

 

“Bà thương tổn đồ đệ của tôi, còn muốn

giết thằng bé, chúng ta đã là địch rồi!” Phong

Thanh Vũ hừ lạnh.

 

“Hừ, Phong Thanh Vũ, ông rượu mời

không uống lại thích uống rượu phạt! Được

lắm, một khi đã như vậy, vậy thì đừng trách

tôi rôi! Tôi sẽ cho ông thấy sự lợi hại của

Hồng Nhan Cốc chúng tôi!” Cốc chủ của

Hồng Nhan Cốc la lên, lập tức đứng dậy ra

tay.

 

Đám người của Đông Hoàng Giáo cũng

không yếu hơn đệ tử của Hồng Nhan Cốc,

bọn họ đã sớm kìm nén lửa giận, bây giờ

người của Hồng Nhan Cốc chạy ra, sao bọn

họ có thể thờ ơ.

 

“Giết!”

 

“Giết!"

 

“Giết!”

 

Hai bên đều la to, chém giết lẫn nhau.



Ngoài cốc lại là huyết nhục tung tóe.

 

Lúc này Phong Thanh Vũ lấy một tờ giấy

được gấp cẩn thận ra, bên trong tràn ngập

văn tự và tranh vẽ.

 

“Đây là gì thế?” Phan Lâm hỏi.

 

“Đây là những chứng cứ mấy năm nay

Hồng Nhan Cốc phạm phải, đồ nhi ngoan,

bây giờ vi sư giao nó cho con, do con liên hệ

với mỗi tông môn thế lực lớn, xin bọn họ phát

động cao thủ, liên thủ tiêu diệt Hồng Nhan

Cốc! Chỉ có như vậy, mới có thể khiến Hồng

Nhan Cốc biển mất hoàn toàn.”

 

Phong Thanh Vũ nghiêm túc nói.

 

Phan Lâm nhận lấy tờ giấy kia, nhìn một

lát rồi im lặng gật đầu.

 

“Được rồi, đại ân đại đức của Vũ tiền bối,

Phan Lâm suốt đời khó quên.”



“Ở đây dây dưa với người của Hồng Nhan

Cốc thực sự không lý trí, đệ tử của Hồng

Nhan Cốc rất nhiều thiên tài, thực lực phi

phàm, cộng thêm nơi này là địa bàn của bọn

họ, người của bọn họ nhiều lắm, tiếp tục

đánh tiếp, trái lại sẽ bị giữ lại, con nhanh dẫn

người rút lui, sư phụ nghĩ biện pháp cản ở

phía sau!”

 

“Tiên bối...”

 

“Nhanh đi, đồ nhi ngoan!” Phong Thanh

Vũ nghiêm khắc nói.

Đôi mắt càng nghiêm túc, căn bản không

mang theo chút vui đùa.

 

Phan Lâm chân chừ một lát, im lặng gật

đầu, hạ lệnh rút lui...

----------------------------

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK