Mục lục
Cô vợ đánh tráo – Thẩm Kiều – Dạ Mạc Thâm (Truyện full tác giả: Nón Dễ Thương)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 386: Giao dịch thành công

Ha ha, anh ta thật là bị chọc giận điên rồi.

“Chờ một chút đi, cho tôi thêm năm phút nữa đi.”

Lâm Tinh Hỏa đáng thương hướng Trần Phi đưa ra yêu cầu, Trần Phi gương mặt lạnh lùng cũng không muốn đề ý đến cô ta.

Hàn Mộc Tử ho nhẹ một tiếng, sau đó nói:“Cô Lâm, ban đầu các cô hôm nay hẹn mười lăm phút, hiện tại mười lăm phút cũng nhanh đến, nếu không……Cô Lâm đi làm việc trước với Trần đại diện đi?”

Nghe nói, Lâm Tỉnh Hỏa trừng to mắt:“Mộc Tử……”

“Như thế này, chúng ta thêm trên Wechat đi, có thời gian trò chuyện tiếp được không?“Hàn Mộc Tử thật là không nghĩ tới thuộc tính mê muội của Lâm Tinh Hỏa lại nặng như vậy, chỉ có thể lấy điện thoại di động ra mở Wechat lắc lắc điện thoại di động với Lâm Tinh Hỏa.

Lâm Tinh Hỏa dùng sức gật đầu, lấy điện thoại di động ra mở Wechat cùng Hàn Mộc Tử thêm bạn lẫn nhau.

Sau khi thêm xong cô ta còn đề ra một cái yêu cầu nho nhỏ:“Nếu không……Chúng ta chụp chung một bức ảnh nha?”

Cuối cùng sau khi hai người chụp ảnh chung với nhau xong Lâm Tinh Hỏa mới đắc ý mà nâng điện thoại:“Chờ tôi nha, đến lúc đó tôi lại cùng cô nhắn tin.”

“Ừm.”

Lâm Tinh Hỏa lúc này mới hài lòng đứng dậy cùng Trần Phi rời đi.

Trong lúc đó, Hàn Mộc Tử còn nhận được ánh mắt cảm kích đến từ Trần Phi.

Cô bất đắc dĩ cười cười, sau đó đưa bọn họ xuống dưới lầu.

Đợi các sau khi bọn họ rời đi, Tiểu Nhan đứng ở bên cạnh của cô:“Thật sự là vượt qua ngoài dự liệu của tôi, Lâm Tỉnh Hỏa này so với tưởng tượng của tôi không hề giống nhau.”

Nghe nói như thế, Hàn Mộc Tử môi đỏ hơi câu lên một chút:“Tôi giống như cô.”

“Đúng không? Tính cách rất tốt, chính là……Có chút dính người. Cô ta lại là tiểu mê muội với cô……”

“Rất kì diệu.”

“Mộc tử, chúng ta có danh sách, nhanh đi chia sẻ cho mọi người đi, để bọn họ biết, Mộc Tử của chúng ta không phải là dạng người không có năng lực kia!”

“Là phải chia sẻ cho mọi người, chỉ có điều không phải như cô nghĩ, mà là đem gánh vác công việc giao cho bọn họ.”

Nói đến đây, Hàn Mộc Tử một bên quay người đi trở về, hai người vừa đi vừa nói chuyện:“Cô thông báo một chút, nửa tiếng sau mở cuộc họp.”

Tiều Nhan gật đầu: “Được, ta lập tức đi thông báo cho bọn họ.”

Hàn Mộc Tử trở về văn phòng, Tiểu Nhan liền đi đến phòng nhân viên dưới lầu thông báo cho bọn họ về cuộc họp.

Vừa nghe đến họp, sắc mặt Trương Ngọc lập tức trở nên khó coi.

“Tại sao lại muốn họp vậy? Lúc này mới đi làm được có bao nhiêu ngày chứ, suốt ngày họp, có được hay không vậy?”

Lãnh Nguyệt Nguyệt không biết chết sống ghé vào trên mặt bàn, ánh mắt lạnh như băng nhìn qua cô ấy.

Một bên Tiêu Y Y cũng khó chịu chép miệng:“Hôm qua nói nhiều như vậy, hôm nay sao lại còn muốn nói tiếp chứ? Là bởi vì thấy chúng tôi đều quá nhàn, cho nên……Cố ý kiếm chuyện cho chúng tôi làm à?”

Nói xong, cô còn nhìn Lâm Tranh bên cạnh một chút:“Lâm Tranh, anh nói có đúng hay không hả?”

Tiểu Nhan hai tay vòng ở trước ngực, cười lạnh thành tiếng:“Cho dù là cố ý kiếm chuyện cho các người làm vậy thì thế nào hả? Các người đều đang là nhân viên của công ty, các người phải nghe theo chủ của mình chứ!”

“Chậc.”

Trương Ngọc khó chịu cắt một câu, nhưng vẫn là thu dọn đồ đạc đứng dậy.

Tiểu Nhan nhìn thấy tất cả mọi người đang thu thập chuẩn bị họp, vẫn là thỏa mãn ngoắc ngoắc bờ môi:“Nhớ kỹ nửa tiếng sau, không phải hiện tại.”

Nói xong cô ấy xoay người rời đi.

Hàn Mộ Tử ngước mắt, ánh mắt trầm tĩnh rơi vào trên mặt của cô ta.

“Vậy cô cảm thấy thế nào?”

“Bản phác thảo, tối thiểu còn cần nửa tháng nha.“Trương Ngọc nhìn đám người một chút, sau đó khó chịu mở miệng nói ra:“Ba ngày làm sao có thể vẽ ra được chứ?”

Nghe nói như vậy, Hàn Mộc Tử nhịn không được kéo môi.

“Vậy cô nói cho tôi, bản phác thảo vẽ nửa tháng, thời gian sửa bản thảo cô còn đòi thêm bao nhiêu nữa? Sau khi vẽ xong bản phác thảo, còn phải đợi chế tạo, cô cảm thấy khách hàng có kiên nhẫn chờ sao?”

NIÒIS..

“Thời gian đưa ra tôi đã viết rõ bên trong tư liệu, mọi người tự mình nhìn đi.”

Đám người mở ra văn kiện nhìn thoáng qua, buổi trình diễn thời trang là nửa tháng về sau,15 ngày, vậy đã nói rõ bọn họ muốn trong 15 ngày vẽ ra bản thảo, sửa bản thảo, bao gồm cả chế tác.

“Hà, thời gian có ít như vậy gấp gáp quá.”Lý Tuấn Phong sau khi xem xong đem tư liệu đóng lại, nhẹ nói.

Một bên Trương Ngọc nghe lập tức không hài lòng:“Không phải ít như vậy gấp gáp quá, là vô cùng gấp gáp được không? Mười lăm ngày đều không đủ sửa bản thảo!”

“Một đoàn đội nhiều người như vậy, thời gian nửa tháng còn chưa đủ?“Hàn Mộc Tử nhíu mày, ánh mắt đảo qua đám người đang ngồi:“Các vị trước kia đều là nhà thiết kế, chẳng lẽ đến lý lẽ của nhà thiết kế cũng không hiểu sao? Chúng ta phải làm chính là thỏa mãn yêu cầu của khách hàng, đây chính là đón nhận đơn hàng khác các nhà thiết kế các vị, nếu như cô đối với tác phẩm của mình có lòng tin, cô hoàn toàn có thề dựa theo sở thích của mình đi thiết kế một chút phục sức, sau đó lại đi bán lại.”

“Nhưng chúng ta hiện tại không giống, hiện tại chúng ta là toàn bộ công ty, toàn bộ đoàn đội. Người ta tìm, chúng ta liền phải phối hợp thời gian với yêu cầu của đối phương.

Hàn Mộc Tử thanh âm trầm tĩnh, lại rất có lực.

“Đây chỉ là một sản phẩm, các người nhiều người như vậy có thể cùng cùng nhau làm chung, ba ngày về sau 10h sáng ở đây họp, tôi hi vọng đến lúc đó nhìn thấy ở trong tay các cô đều có thứ tôi muốn, tan họp đi.”

Nói xong, Hàn Mộc Tử liền bắt đầu cúi đầu thu dọn đồ đạc.

Lãnh Nguyệt Nguyệt không thoải mái cầm đồ đứng lên, sau đó quay đầu liền hướng bên ngoài đi.

Tiểu Nhan nhìn qua bóng lưng của cô ta:“Lãnh Nguyệt Nguyệt này giống như có chút yên tĩnh nha.”

“Chẳng lẽ mua chuộc lòng người thật sự có hiệu quả? Thế nhưng bộ dáng của cô ta nhìn cũng không giống là bị thu mua nha?” Thế là Tiểu Nhan liền kỳ quái nhìn Hàn Mộc Tử một chút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK