Mục lục
Đại Mộng Chủ - Vong Ngữ - Truyện full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai mắt Thẩm Lạc như điện, nhanh chóng dò xét xung quanh một phen, kinh ngạc phát hiện mỗi một chuôi phong nhận màu vàng này có quỹ tích phi hành không hoàn toàn giống nhau, giao thoa lẫn nhau, lại không ảnh hưởng nhau, ở bên ngoài thân thể hắn bao phủ một tầng đao võng kín kẽ khong hở.

Bất quá, cảm thụ được trong đao võng màu vàng này truyền ra khí tức phong duệ sắc bén, thần sắc Thẩm Lạc thủy chung vẫn lạnh nhạt.

Lúc lưỡi đao sắp xé rách hắn, tay Thẩm Lạc nhẹ nhàng vung lên, trước người lập tức sáng lên một mảnh hào quang màu vàng, một cuốn sách màu vàng trống rỗng bay ra, ở trong phát tán ra vạn đạo kim quang, cuốn bốn phía một cái, liền thu nạp phong nhận vây quanh vào trong đó.

Bạch Linh thấy cảnh này, con mắt mở lớn, thầm nghĩ trong lòng, tiền bối có bảo bối này, mang nàng vào cũng không vấn đề, nàng vẫn còn muốn lại nhìn bích hoạ kia một chút.

Ý nghĩ của nàng vừa mới lên, phía trước tiếng thét đột nhiên đại tác, trong hư không vừa rồi bị thu nạp không còn, vậy mà lần nữa nổi lên vô số kim quang, số lượng thình lình càng nhiều hơn trước.

Lưỡi đao màu vàng đầy trời bao phủ xuống, cuốn sách treo ở trước người Thẩm Lạc tuôn ra kim quang màu vàng, lần nữa bị nó quét sạch trống không.

Nhân cơ hội này, thân hình Thẩm Lạc lên xuống mấy cái, nhanh chóng vọt tới phía cây khô.


Chỉ là lưỡi đao màu vàng noai đây tựa như vô cùng vô tận, phong nhận vừa moái bị hút đi, lại không gián đoạn hiển hiện ra, số lượng còn tăng gấp đôi.

Vừa mới vọt tới trước mấy bước, phong nhận màu vàng chung quanh đã tăng vọt mấy lần, chỉ dựa vào quang mang trên cuốn sách đã không cách nào một lần thu hết được.

Bất đắc dĩ, Thẩm Lạc đẩy Thiên Sách tới trước, tay kia lấy ra Trấn Hải Tấn Thiết Côn, thi triển Bát Thiên Loạn Bổng đánh ra chung quanh, tầng tầng côn ảnh dày đặc lập tức bay múa ra.

Thiên Sách màu vàng thu nhiếp đại lượng phong nhận, còn sót lại, cũng bị Trấn Hải Tấn Thiết Côn đánh nát từng cái.

Bạch Linh ở bên ngoài nhìn hoa cả mắt, càng cảm thấy hãi hùng khiếp vía.

Trên thực tế, ốc độ Thẩm Lạc đã nhanh tới cực điểm, nhưng vẫn không chịu nổi phong nhận màu vàng ở vùng thiên địa này trở nên càng dày đặc, trên người hắn cũng khó tránh khỏi hiện ra nhiều vết thương nhỏ.

Ngay từ đầu, chỉ là quần áo vỡ tan, xuất hiện rất nhiều vết rách giăng khắp nơi, càng về sau, những vết đao kia càng sâu, thời gian dần qua trên thân Thẩm Lạc đã xuất hiện từng đạo ấn ký huyết hồng nhìn thấy mà giật mình.

Chỉ ngắn ngủi mấy trượng, giờ phút này lại giống như núi đao biển lửa khó mà vượt qua, mà khiến Thẩm Lạc cảm thấy càng thêm gian nan cũng không phải là tốc độ những thứ này càng lúc càng nhanh, lưỡi đao càng ngày càng nhiều, mà là lực trói buộc vô hình ở thiên địa này càng ngày càng mạnh.



Không giống với cảm giác thân hãm vũng lầy, Thẩm Lạc cảm thấy quanh thân mình quấn quanh bảy, tám đầu Hoảng Kim Thằng, mặc dù không hấp thụ pháp lực trên người hắn, lại tựa như buộc chặt hắn với một tòa núi cao vạn trượng, khiến cho hắn mỗi bước tiến lên tựa như kéo theo một ngọn núi.

Bất quá ngắn ngủi mấy tức thời gian, toàn thân Thẩm Lạc đã xuất hiện hơn ngàn lỗ thủng, trong đó hơn một nửa đang chảy đầy máu tươi, cơ hồ nhuộm cả người hắn thành huyết nhân.

Thẩm Lạc hô hấp càng ngày càng nặng nặng, mỗi một lần hít thở, phảng phất toàn thân có từng lưỡi đao mỏng manh không gì sánh được, đang cạo xương cắt da khiến cho hắn khó mà chịu đựng.

Hắn vừa huy động Trấn Hải Tấn Thiết Côn, vừa không ngừng vận chuyển Đại Khai Bác Thuật, chữa trị thương thế.

Một bước, hai bước, ba bước. . .

Thẩm Lạc bước đi liên tục khó khăn, toàn thân đẫm máu, cơ hồ nhìn không ra hình người, Bạch Linh phía ngoài cảm thấy tê cả da đầu, không dám nhìn, vội vàng dời ánh mắt về một bên.

Qua tựa như một thế kỷ dài dằng dặc, Thẩm Lạc rốt cuộc đi tới trước hai đoạn cây khô

Tay hắn nắm Tấn Thiết Côn, ra sức vẩy một cái, đẩy những đoạn cây khô trên mặt đất kia ra, khiến cho cửa hang đen như mực phía dưới lộ ra.

Thẩm Lạc không quá do dự, chỉ dùng thần niệm dò xét một chút, quanh thân lồng lên một tầng quang mang, thả người nhảy xuống.

Chỗ động khẩu loé lên bạch quang, thân ảnh của hắn chợt biến mất không thấy gì nữa, mà đủ loại dị tượng xung quanh cũng tiêu tán theo.

Bạch Linh nhìn bên kia trống rỗng, sửng sốt một hồi, sau đó phối hợp tìm một nơi khác ngồi xuống, chờ Thẩm Lạc đi ra.

Nhưng vào lúc này, phía trên đỉnh đầu nàng bỗng nhiên trống rỗng vỡ ra một vết rách, một mảnh bóng râm từ đó hiển lộ ra, trong khoảnh khắc bao phủ đại địa phía dưới.

Bạch Linh cảm ứng được, ngửa đầu nhìn lên, cập mắt lập tức trừng lớn.

Chỉ thấy một đạo quang trụ đen nhánh từ trên cao bỗng nhiên rủ xuống, trực tiếp bao phủ trên thân nàng, Bạch Linh liền cảm thấy bị một cỗ cự lực như núi cao đập trúng thân thể, thân thể bỗng nhiên nằm ở trên mặt đất, không cách nào đứng dậy.

Trong quang trụ đen nhánh dần dần hiện ra một bóng người, thân hình cao lớn, người khoác áo màu đen, gương mặt gầy gò, góc cạnh rõ ràng, mũi mang theo mỏ ưng, bờ môi mỏng manh, thần sắc thập phần lạnh lùng.

"Nhân tộc tiểu tử đi cùng ngươi đâu rồi?" Một chân gã giẫm lên mặt Bạch Linh, ánh mắt lại nhìn về phía hốc cây kia.



"Đã. . . Đã vào." Bạch Linh cảm nhận được áp bách trên thân người kia, so với Thẩm Lạc còn mãnh liệt hơn, run giọng nói.

Nam tử nghe tiếng, quay người đi về hướng khu vực kia.

Bạch Linh nhìn gã từng bước một đi đến, trong lòng yên lặng cầu nguyện: "Đi vào, đi vào. . ."

Nhưng mà, ngay lúc nam tử sắp bước vào khu vực kia, gã bỗng dừng bước, cổ tay chuyển một cái, lấy ra một tiểu đao màu đen, tiện tay bắn ra.

"Vèo" một tiếng duệ vang.

Phi đao màu đen xẹt qua hư không một đạo quỹ tích, trong nháy mắt xuyên vào.

Chỉ là mới bay ra hơn một trượng, tốc độ phi đao lập tức chậm lại, giữa đất trời bốn phía bỗng dâng lên trận trận chấn động mãnh liệt, so với Thẩm Lạc đi vào lúc nãy, càng mạnh mẽ hơn mấy phần.

Mấy trăm tia sáng màu vàng giăng khắp nơi chém qua, chuôi phi đao màu đen kia lập tức ứng thanh vỡ vụn, bị cắt thành vô số mảnh vỡ.

Nhìn phi đao rớt xuống đất kia, nam tử áo khoác đen nhắm mắt lại, trên mặt hiện lên một vòng sát khí, nhìn về phía Bạch Linh, lạnh lùng hỏi:

"Ngươi nói đối mặt kim phong sắc bén như vậy, Nhân tộc tiểu tử kia tiến vào sao?"

"Hắn thật đã tiến vào, ta không lừa ngươi, hắn sử dụng . . ." Bạch Linh vội vàng gật đầu, nói rõ tình cảnh Thẩm Lạc đi vào lúc nãy cho nam tử áo khoác đen.


"A, không ngờ trên thân người này lại có bảo vật như vậy, đây cũng là niềm vui ngoài ý muốn." Nam tử nghe vậy đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lộ vẻ vui mừng.


Bạch Linh thấy thế, trong lòng biết mình nói điều không nên nói, nhưng vì bảo mệnh nàng cũng chỉ có thể như vậy.


"Yên tâm đi, ta tạm thời sẽ không giết ngươi, thay vì liều mạng thụ thương mạo hiểm đi vào, không bằng ở đây ôm cây đợi thỏ, chờ hắn đi ra, mới là lúc các ngươi thọ chung." Nam tử áo khoác đen cười "Hắc hắc" một tiếng, chậm rãi nói.


Bạch Linh không ngừng kêu khổ, thầm nghĩ trong lòng, sớm biết như vậy còn không bằng giống như trước ngơ ngơ ngác ngác sống qua ngày mới tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK