Mục lục
Đại Mộng Chủ - Vong Ngữ - Truyện full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: Độc Lữ Hành

Đầu lâu ba người Trần chưởng quỹ lúc trước bị Phong Thủy mang đi, trải qua một phen đánh nhau giờ đã tìm trở về, Thẩm Lạc đào ba phần mộ trước khách sạn, an táng bọn họ cùng nhau.

Trong đêm, Thẩm Lạc khẽ vuốt một chút Lâm Lang Hoàn trên cổ tay.

Chỉ thấy thân vòng loé lên bích quang, liền có vài vật nhao nhao xuất hiện trên mặt bàn trước người Thẩm Lạc, trong đó bao gồm Quỷ Khiếu Hoàn của hắn, thanh kim đao kia, Ngũ Nhạc Chân Hình Ấn, bình long huyết, hộp gỗ hình chữ nhật cùng khối hộp đá của hắn.

Thẩm Lạc tưởng rằng hộp đá cũng là pháp khí trữ vật, chỉ là cấp thấp mà thôi, vốn không tính thu nó vào trong đó. Kết quả bởi vì thu lấy vật phẩm còn chưa thuần thục, không cẩn thận nên cũng thu nó vào trong đó.

Hắn nghĩ kiện bảo vật thứ hai này bởi vì hắn nhất thời sơ sẩy mà bị hủy hoại, kết quả lại làm hắn thập phần ngoài ý muốn, hộp đá vậy mà không nửa điểm tổn thương, liền bị thu vào trong đó.


Thẩm Lạc mở ra hộp gỗ Ngao Hoằng tặng, bên trong lập tức có tinh quang chiết xạ ra, hắn chỉ nhìn một chút, liền kinh ngạc đến ngây người tại chỗ, tuy đã biết bên trong là tiên ngọc, nhưng không ngờ số lượng nhiều như thế.

Hắn vội vàng đếm kỹ một lần, cả người lần nữa ngẩn người tại chỗ.

"Hai trăm khối tiên ngọc... Long cung thái tử này xuất thủ cũng quá rộng rãi à?" Thẩm Lạc không khỏi sợ hãi than.

Trước đây tại Kiến Nghiệp thành, có thể nói hắn thiên tân vạn khổ mới để dành được bất quá tám mươi tiên ngọc, nếu không có Hoàng Tuyền Trúc giá trị kia ngẫu nhiên đổi được không ít tiên ngọc, chính mình tại quỷ thị kia sợ là sẽ không trôi chảy như vậy, thậm chí sau này có thể đột phá thành công hay không còn chưa biết.

Lúc trước trên người mình có hơn hai mươi tiên ngọc, muốn mua vật phẩm hay lá bùa gì cũng có chút giật gấu vá vai, bây giờ lập tức được hai trăm tiên ngọc, tất nhiên là mừng rỡ, mặc kệ là sau này vẽ bùa hay là mua đan dược tu luyện, đều có thêm lực lượng.

Mặc kệ lúc trước hắn xuất phát từ mục đích gì, chỉ riêng trước mắt được hồi báo, trở về cứu người là quyết định quá sáng suốt.

Hắn xem đi xem lại tiên ngọc, đếm lại số, thật vất vả mới nén xuống kích động trong lòng, vung tay lên thu đa phần đồ vật vào trong, cuối cùng chỉ để lại bình sứ bạch ngọc chứa long huyết kia.

"Kéo dài thọ nguyên, coi như nhờ vào ngươi." Thẩm Lạc thầm nghĩ trong lòng.



Nói xong, hắn nhắm mắt điều tức một lát, ngón tay chỉ về phía bình sứ vẩy lên một cái, chỗ miệng bình liền có một đạo xích kim quang mang sáng lên, một giọt long huyết dưới khống thủy lực dẫn dắt từ bên trong bay ra, bay về phía miệng Thẩm Lạc.

Tâm hắn hơi động, há miệng hút vào, giọt long huyết kia liền bay vào trong miệng của hắn, cổ họng khẽ động nuốt xuống.

Long huyết vào cổ họng, Thẩm Lạc cảm thấy cổ họng đầu tiên như bị phỏng, ngay sau đó liền có một dòng nước nóng lan tràn trong lồng ngực hắn, theo ngực bụng bách mạch một mực chảy xuôi xuống, không ngừng lại, mà tụ tập đến phía đan điền.

Chỉ là long huyết biến thành nhiệt lưu trải qua ngực bụng bách mạch, mỗi một tấc kinh lạc đều giống như được ngâm qua linh dịch nồng đậm, lập tức giống như là rót vào sinh cơ tươi sống, thư sướng không gì sánh được.

Nhưng mà, đợi đến tinh hoa long huyết hợp vào đan điền, pháp lực trong đan điền vốn bình ổn an tĩnh, lập tức giống như một đầu Thuỷ Long cực không an phận xông vào, trong hồ nước tùy ý du động, quấy đến nước ao dập dờn hỗn loạn không thôi.

Thẩm Lạc cảm thấy trong đan điền nóng rực, sau khi tiến vào Tích Cốc kỳ pháp lực hoá lỏng, giờ phút này tựa như sôi trào, mãnh liệt xông ra đan điền, như một đầu Giao Long ra biển, đánh tới phía Nhâm mạch cùng Đái mạch.

Trong lòng của hắn xiết chặt, vội vàng vận chuyển công pháp vô danh, khống chế dòng pháp lực kia xông lên Nhâm mạch, ra đan điền, nhập khí hải, trên đường đi xông qua Thiên Trung, ra Ngọc Đường, tiếp tục xông lên mặt, thẳng tới Bách Hội.

Pháp lực tiến vào Bách Hội, tựa hồ dư kình không đủ, đứng đó xoáy nửa vời tại Bách Hội.

Tâm niệm Thẩm Lạc vừa động, lần nữa vẩy tay một cái, trong bình ngọc lại có một giọt long huyết bắn ra, chảy vào trong miệng hắn.

Lúc trước loại cảm giác linh khí thấm vào kia, lần nữa từ ngực bụng xuất hiện, một dòng nước nóng lần nữa xông vào đan điền, lập tức như lúc trước được hắn dẫn vào Nhâm mạch, xông lên đến trong huyệt Bách Hội.

Lần này, pháp lực vốn xoay quanh không tiến rốt cuộc tiến thêm một bước phóng tới khiếu huyệt Đốc mạch sau đầu, qua Não Hộ cùng Ách Môn, thẳng đến Đại Chuy.

Chỉ là lần này, nguồn lực lượng này tiêu hao càng nhanh, chỉ tới Đại Chuy liền đình trệ, xoay quanh không tiến.

Thẩm Lạc thấy thế, quyết tâm liều mạng, bàn tay vẩy hư không một cái, trong bình sứ còn lại tất cả long huyết tuôn ra, chảy vào trong miệng của hắn, thuận theo yết hầu một mạch trượt vào trong bụng.

"Ông..."



Thẩm Lạc cảm thấy trong đầu rung lên một trận, một cỗ nhiệt lưu nóng hổi không gì sánh được trong nháy mắt lan tràn qua toàn thân hắn. Hắn có thể tinh tường cảm nhận được tay chân tứ chi mình, thậm chí chỗ sâu nơi sợi tóc trên đỉnh đầu, đều bị một loại giống như điện giật quét sạch, thoải mái đến cực điểm, đến mức hắn chịu đựng không nổi phát ra một tiếng hét dài.

Nhưng ngay sau đó, nguồn lực lượng kia cũng tụ hợp vào đan điền, lấy một loại giống như giếng phun anh dũng xông ra, chỉ một thoáng khiếu huyện trên Đốc mạch một cái tiếp một cái bị quán thông, lúc trước ngưng tụ ra ba đầu pháp mạch, cũng theo đó phát ra ánh sáng màu lam sáng tỏ.

Giữa đất trời bốn phía hình như vang lên tiếng gió, từng sợi thiên địa linh khí từ bốn bề bát phương tụ tập đến, quay quanh Thẩm Lạc tạo thành một vòng xoáy linh khí hình phễu, không ngừng cuốn lấy linh khí tụ hợp vào trong cơ thể của hắn.

Thẩm Lạc cảm thấy quanh thân vừa trướng lại nóng, có chút khó chịu lại có chút khoái ý không hiểu, hắn bảo vệ chặt thần thức, toàn lực vận chuyển công pháp vô danh, để tốc độ thiên địa linh khí tụ hợp vào thể nội cùng thể nội vận hóa không ngừng tăng tốc.

Quần áo toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi, bên ngoài thân có từng sợi hơi trắng bốc ra, cả người như ngồi trong mây mù.

...

Thời gian như từng giọt từng giọt nước trôi qua, đảo mắt đã ba ngày sau.

Trong phòng Thẩm Lạc truyền ra một tiếng thét dài thoải mái, một bóng người từ trong cửa sổ bắn nhanh ra, thân hình mơ hồ rơi vào hố trời trong núi rừng, ở trong rừng nhanh chóng lao nhanh một trận, vọt thẳng vào trong Nguyệt Nha hồ.

Trong hồ nước phun trào bọt nước, một bóng người từ đó xông lên, hiển lộ ra thân hình trần trụi, chính là Thẩm Lạc.

Hắn đưa tay chỉ trùng thiên một cái, cơ hồ không thay đổi bao nhiêu pháp lực, chẳng qua là có lòng niệm dẫn dắt, sóng nước dưới thân hắn bắt đầu rung động "Rầm rầm", như sôi trào lên, bốc lên bong bóng.


Một cột nước tráng kiện phóng lên tận trời, kéo theo thân hình Thẩm Lạc bay thẳng cao trăm trượng vào không, cơ hồ muốn ngang bằng hố trời.


Hắn đứng trên đầu sóng, trông về hướng khách sạn phía xa, liền thấy một bóng người đang nhẹ nhàng vọt nhanh trong rừng cổ mộc, rất nhanh chạy tới phụ cận, chính là Tạ Vũ Hân.


"Thẩm đạo hữu để cho người ta ngạc nhiên không thôi, mới ngắn ngủi ba ngày, vậy mà từ Tích Cốc sơ kỳ tiến cấp tới trung kỳ, thật đáng mừng." Tạ Vũ Hân đánh giá Thẩm Lạc một chút, ôm quyền chúc mừng.


"Không phải là bản sự ta lớn, mà là Ngao Hoằng để lại cho ta long huyết có uy lực quá mạnh, vừa vặn ta sở tu thủy pháp tương hợp, không chỉ làm tu vi ta tăng thêm một bước, còn khiến khống thuỷ thuật của ta tăng cường. Ta đoán ngày sau việc tu hành thủy pháp, cũng có ích lợi không nhỏ." Thẩm Lạc cũng thập phần mừng rỡ, nói như thế.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK