Mục lục
Đại Mộng Chủ - Vong Ngữ - Truyện full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

"Tiền bối nói cái gì mà người chuyển thế, vãn bối thực sự không rõ, trong đầu cũng không có bất luận ký ức gì liên quan, cái này..." Thẩm Lạc có chút khó khăn nói.

"Không sao, không sao. Người chuyển thế tựa như mông đồng linh khiếu chưa mở, ngươi đi theo ta, ta mang ngươi nhìn một chút vật đại vương lưu lại trước kia, có lẽ giúp ngươi tỉnh lại trí nhớ." Con khỉ già đứng lên, kéo cánh tay Thẩm Lạc, muốn dẫn hắn đi.

"Tiền bối, người đã đầu nhập Ma tộc?" Thẩm Lạc còn muốn cứu người, bước chân chần chờ, thở dài hỏi.

Động tác khỉ già cứng đờ, chậm rãi xoay đầu lại, trong mắt hiện lên vẻ bi phẫn, nói:

"Ma đầu kia bởi vì chuyện năm đó trên đường thỉnh kinh, oán hận đại vương cực sâu, lúc trước đến Hoa Quả sơn liền đại khai sát giới, bao nhiêu lão hỏa kế cùng hậu bối đều không may mắn thoát khỏi, nhao nhao chết thảm dưới đồ đao của hắn. Lão nô vốn cũng không muốn sống tạm. Nhưng lão nô tin tưởng, đại vương nhất định sẽ trở lại, tựa như năm đó Hoa Quả sơn bị Hỗn Thế Ma Vương kia chiếm cứ, chờ đại vương trở về, sẽ làm chủ cho chúng ta..."


Thẩm Lạc nghe vậy, trong lòng bất giác xúc động, chỉ lẳng lặng lắng nghe, không mở miệng cắt ngang lời đối phương.

"Cho nên lão nô không thể chết, lão nô phải đợi đến ngày đó... Nếu không đại vương trở về, sẽ cảm thấy Hoa Quả sơn này đã không còn nửa điểm khí tức lúc đầu, như vậy sẽ không tốt. Nhà này chúng ta đã bảo vệ không tốt, cũng không thể để một chút xíu khí tức cuối cùng kia cũng không còn..." Con khỉ già nói xong lời cuối cùng, thanh âm có chút nghẹn ngào.

Lông mày Thẩm Lạc hơi nhíu lên, có chút không đành lòng quay đầu lại.

"Cũng may lão nô chờ được, chờ được..." Con khỉ già nói, lại có chút vui vẻ.

"Tiền bối muốn dẫn ta đi xem thứ gì?" Thẩm Lạc mở miệng hỏi.

"Mời đi theo ta..." Con khỉ già nói, quay người đi vào chỗ sâu trong Thủy Liêm động.

Thẩm Lạc nửa tin nửa ngờ đi theo, một vượn một người một trước một sau vòng qua bảo tọa bằng đá kia, đi tới trước một vách núi bóng loáng phía sau động quật.

Chỉ thấy con khỉ già đi ra phía trước, đưa tay lau trên vách đá một hồi, vách đá vốn bóng loáng lập tức có một lớp tro bụi "Tốc tốc" rơi xuống, rất nhanh lộ ra một lỗ khảm to bằng một bàn tay lõm sâu vào.



Ánh mắt Thẩm Lạc nhìn lên, liền phát hiện đó rõ ràng là một chưởng ấn năm ngón, chỉ là bàn tay hơi ngắn, ngón tay lại dài lạ thường, đốt ngón tay đặc biệt lớn, hiển nhiên không phải tay người.

"Nơi này vốn không có cơ quan, sau khi đại vương rời đi, ta liền vụng trộm thiết hạ một cơ quan ở chỗ này, phong cấm nó." Con khỉ già vừa nói, vừa đặt bàn tay của mình vào trong lỗ khảm chưởng ấn kia.

Thẩm Lạc thấy cảnh này, chợt nhớ tới chưởng ấn to lớn vô cùng trên Phương Thốn sơn lúc trước, mới giật mình hiểu ra, nơi đó hẳn là chưởng ấn của một con cự viên.

Bàn tay con khỉ già và lỗ khảm hợp vào nhau, trên vách đá lập tức truyền đến một trận tiếng vang "Ông ông", mặt ngoài hiện ra ba động linh lực giống như gợn nước, vách đá cứng rắn tựa như đột nhiên trở nên mềm hoá.

"Tới đi." Con khỉ già hô nhỏ một tiếng.

Thẩm Lạc vội bước nhanh ra phía trước, mắt thấy con khỉ già ra hiệu hắn đưa tay vào, hơi chần chờ, liền đưa tay tới vách đá.

Nhưng bàn tay của hắn vừa mới chạm đến vách đá, lòng bàn tay liền bị một cỗ lực hút vô hình quấn lấy, ngay sau đó liền cảm giác có một cỗ đại lực đập vào mặt, cả người lảo đảo ngã vào vách đá.

Trong lòng của hắn run lên, đang muốn làm gì, lại phát hiện trong nháy mắt thân thể mình đụng vào vách đá, đúng là không chút trở ngại dung nhập vào trong đó, một đầu đụng vào, thân hình chui vào trong vách đá, biến mất không thấy.

Con khỉ già thấy thế, cũng không đi theo vào, mà chậm rãi thu cánh tay về.

Trên vách đá phun trào quang ngấn gợn nước dần dần tan biến, vách đá lần nữa cứng hóa, khôi phục nguyên trạng.

"Nếu như ngươi thật là đại vương chuyển thế, nhất định có thể dựa vào bản lãnh của mình đi ra." Con khỉ già nhìn vách đá kia, chậm rãi nói

Trong vách đá, thân hình Thẩm Lạc chúi về phía trước một bước, rất nhanh liền đứng vững.

Ánh mắt của hắn quét qua bốn phía, phát hiện phía trước là một mảnh không gian khoáng đạt, mà chính mình giờ phút này đang đứng trên một sườn đồi, phía trước chưa đến trăm trượng có thể nhìn thấy bên ngoài rìa sườn đồi là biển mây tuôn ra bốc lên không ngừng.

Thẩm Lạc thấy con khỉ già không đi theo, lông mày nhíu lại, vội quay lại xem xét.

Chỉ thấy phía sau hắn là một vách núi cao ngất thẳng đứng, phía trên điêu khắc một bức hoạ to lớn vô cùng, Thẩm Lạc đứng ở bên cạnh căn bản không thể nhìn thấy toàn cảnh, chỉ có thể chậm rãi lùi ra sau.



Một mực lùi lại đến biên giới vực, rốt cuộc Thẩm Lạc mới thấy rõ toàn bộ bích hoạ

Đó rõ ràng là một bức Chúng Sinh Lễ Phật Đồ to lớn vô cùng, sinh linh khắc phía trên không hoàn toàn là người, còn có yêu vật mặt mũi xấu xí, cùng động vật linh thức chưa mở, có con chắp tay trước ngực, có con cúi đầu lễ bái, có con dứt khoát rạp đầu xuống đất, từng con nhìn cực kỳ thành kính.

Chỉ là hình ảnh những sinh linh này tập trung ở phía bên phải, đối tượng bọn họ thăm viếng thì ở bên trái bức hoạ.

Nhưng mà, để Thẩm Lạc ngạc nhiên chính là, khu vực bức tranh bên trái lại không điêu khắc tượng thần Phật Tổ, mà đột ngột khảm nạm một khối tinh bích màu trắng bóng loáng không gì sánh được, có thể soi gương.

Lông mày Thẩm Lạc nhíu lại, lập tức thôi động thần thức dò xét tinh bích màu trắng.

"Quả nhiên, giống trước đó, thần thức căn bản không thể xuyên thấu..." Rất nhanh, hắn thu lại thần thức, thì thào nói.

Nhìn trên tinh bích giống như mặt kính kia ẩn ẩn lộ ra từng tia từng tia bạch quang, Thẩm Lạc nhận ra được, khối tinh bích này trừ thể tích lớn hơn một chút, cơ hồ giống như đúc khối tinh bích ở Quan Đạo động hắn thấy trước đó tại Phương Thốn sơn.

Hắn hơi chút suy nghĩ một chút, hai mắt bắt đầu ngưng tụ, cẩn thận nhìn chằm chằm khối tinh bích kia.

Ngay từ đầu cũng không có dị dạng, chỉ là theo tầm mắt hắn lưu lại, quang mang trên tinh bích màu trắng ngày càng mãnh liệt, rất nhanh liền chiếu đầy con ngươi Thẩm Lạc.

Hắn cảm thấy thiên địa trước mắt bắt đầu ung dung xoay tròn, hai mắt cũng theo đó trở nên mông lung, bắt đầu sinh ra một loại cảm giác đầu váng mắt hoa mãnh liệt.

Loại tình huống này Thẩm Lạc cũng không lạ, hắn chỉ thoáng cũng cố một chút thần thức, cũng không tận lực kháng cự loại cảm giác này dâng lên.


Cũng không lâu lắm, tinh bích màu trắng trở nên càng ngày càng thông thấu, thân ảnh của hắn bắt đầu phản chiếu ở bên trên, đứng đối mặt nhìn nhau.


Chỉ là đợi đã lâu, trên vách đá cũng không có bất luận biến hóa gì mới.


Lông mày Thẩm Lạc nhíu lại, có vài phần không rõ cho lắm, ẩn ẩn cảm thấy tựa hồ có chỗ nào không đúng.


Hắn nghĩ tới đây, ánh mắt lần nữa quét về phía hình ảnh phía bên phải, đảo qua trên thân từng sinh linh lễ phật kia, khi hắn dời ánh mắt đi, lần nữa nhìn về phía khối tinh bích màu trắng bên trái, trong lòng hơi động, đột nhiên nghĩ đến cái gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK