Mục lục
Bé cưng tinh quái full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 322 Trở mặt

Tô Uyển Ương đã ở trên máy bay, vì vậy
không gọi điện thoại được.

Cận Tri Thận nhận được tin này, không hề
bất ngờ chút nào.
“Biết đích đến của cô ta ở đâu không?”
Cận Tri Thận hỏi.

“Scotland”
Ngón tay của Cận Tri Thận gõ nhẹ lên mặt
bàn, vẻ mặt tràn đầy suy tư, một lúc lâu
sau anh mới từ tốn nói: “Kiểm tra lịch sử
xuất cảnh, đích đến của cô ta không phải
Scotland”

Cố Niệm gật đầu: “Vâng, vậy tôi đi tra”
Sau khi Cố Niệm rời đi, Cận Tri Thận đứng
dậy đi đến trước cửa sổ sát đất, quan sát
hơn nửa thành phố Cẩm, đôi mắt anh lạnh
lẽo, sâu thẳm.

Với tính cách cẩn thận của Tô Uyển Ương,

chắc chản không có khả năng đi Scotland,
mà cô ta sẽ đến một quốc gia khác, hoặc
vốn dĩ không hề ra nước ngoài.

Scotland chỉ là nơi cô ta dùng để che mắt
người khác thôi.

Cô ta cho rằng chạy trốn được lúc này là
có thể trốn được cả đời ư?

Cận Tri Thận khẽ cười khẩy, anh tuyệt đối
sẽ không tha cho cô ta dễ dàng.

Ngày hôm sau, cổ phiếu của Tô thị bỗng
giảm mạnh, các ngân hàng bắt đầu thu hồi
khoản vay, ngay lập tức Tô thị đứng trước
nguy cơ thiếu hụt nguồn vốn.

Thậm chí vài dự án lớn cũng phải dừng lại.
“Rốt cuộc là có chuyện gì? Bên ngân hàng
đã hỏi rõ ràng chưa?” Ông Tô giận tím mặt,
gào lên với người ở đầu dây điện thoại bên
kia.

Bà Tô ở bên cạnh nhìn ông ta đầy lo lắng,
Sợ chồng mình kích động quá dẫn đến
huyết áp tăng cao, vậy thì kết quả khó có
thể tưởng tượng được.

Nhưng chỉ trong một đêm bỗng xảy ra
chuyện như thế, sao có thể không sốt ruột
được?

“Cái gì?” Không biết đối phương nói gì mà
giọng ông Tô bỗng lên cao chót vót: “Ngân
hàng nói như thế thật ư?!”

Ông Tô cúp điện thoại, tức giận mảng:
“Thật là vô lý, thật là vô lý!”

“Thế nào rồi?” Bà Tô vội hỏi.

“Bà có biết vì sao đột nhiên công ty lại xảy
ra loại chuyện này không?” Ông Tô hỏi.
“Tại sao?”

“Chính là vì thằng nhóc Cận Tri Thận nói
với ngân hàng là không được cho Tô thị

vay tiền nữa, bằng không Cận thị sẽ ngừng
hợp tác với các ngân hàng!”

“Ỷ thế hiếp người! Ỷ thế hiếp người!"

Ông Tô tức run người, thở hồng hộc chừng
như sắp ngất đến nơi.

Bà Tô thấy ông như thế thì sợ lắm, vội vàng
tiến lên vỗ lưng giúp ông ta, đồng thời
khuyên nhủ: “Mình bình tĩnh trước đã, có
phải là cấp dưới nhầm lẫn rồi không? Sao
Tri Thận ra tay với chúng ta được chứ?”
“Còn không phải là do đứa con gái cưng
của bài” Ông Tô quay sang gào lên với bà
ta.

Bà Tô sững sờ, ngay sau đó hoàn hồn, vừa
uất ức vừa oán trách mà nói: “Ông giận thì
giận, cáu với tôi làm gì?”

“Cũng bởi vì Uyển Ương nên Tô thị sắp
xong đời rồi đây!”

Ông Tô càng nghĩ càng cảm thấy không
thể ngồi chờ chết như thế này được, ông ta
phải đi tìm Cận Tri Thận hỏi cho ra nhẽ.
“Uyển Ương thế nào cơ?”

Bà Tô hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy
ra, nhưng ông Tô không để ý đến bà ta mà
đi thắng ra ngoài.

“Ông muốn đi đâu?” Bà Tô đuổi theo.

“Đi tìm Cận Tri Thận”

Bà Tô nghe vậy, chợt khựng lại, nhưng lại
đuổi theo ngay: “Tôi đi với ông”

Việc ba mẹ của Tô Uyển Ương tìm đến
mình hoàn toàn nằm trong dự đoán của
Cận Tri Thận.



“Cô chú, mời ngồi”





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK