Mục lục
Ta Tu Luyện Đã 5000 Năm - Phương Vũ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cũng không tệ lắm.”

Tia sáng đỏ trong mắt Phương Vỹ Huyền nổi lên, ký hiệu trong đôi mắt xoay tròn, đột nhiên thay đổi phương hướng.

Cái ly và muỗng canh đã biến mất trên không trung lại hợp thành từ những hạt vừa phân tán, rơi xuống mặt bàn.

Lúc sau, Phương Vỹ Huyền khép hai mắt lại.

Đến lúc mở mắt ra lần nữa, hai mắt anh đã khôi phục lại dáng vẻ bình thường.

“Lúc không cần thì vẫn nên ít dùng đôi mắt này lại mới được. Nó khiến tất cả mọi thứ đều trở nên nhàm chán.” Phương Vỹ Huyền lắc lắc đầu lẩm bẩm.



Ngày hôm sau, ngày hai mươi lăm tháng sáu.

Hôm nay là một ngày cực kỳ căng thẳng đối với tất cả học sinh cấp ba ở Hoa Hạ.

Ngày này là ngày công bố thành tích thi vào đại học.

Thành quả của quá trình ba năm học tập chăm chỉ, hôm nay có thể nhìn thấy rồi.

Thành phố Giang Hải, nhà họ Đường.

Sáng sớm Đường Thanh Hiền đã rời giường, ngồi trước máy tính, chuẩn bị để đăng nhập vào trang web xem thành tích thi đại học của bản thân.

Theo như thường lệ thì điểm thi đại học sẽ được công bố vào lúc mười giờ sáng.

Đường Thanh Hiền căng thẳng đến nỗi bàn tay cũng run rẩy.

Đường Chí Hòa vừa lúc nghỉ về nhà, lúc này đang ngồi bên cạnh cô ta nói: “Tiểu Hiền, không cần căng thẳng vậy đâu. Theo như kinh nghiệm năm đó của anh thì điểm thi thường sẽ cao hơn tâm lý mong muốn rất nhiều.”


Đường Thanh Hiền cắn môi nói: “Em cũng không muốn căng thẳng, nhưng căng thẳng nó tự đến đấy chứ. Em chỉ sợ không đủ điểm vào Đại học Nam Đô, vậy thì xong đời.”

“Năm nay điểm đầu vào của Đại học Nam Đô hẳn là trên dưới sáu trăm sáu mươi. Chỉ cần em phát huy như bình thường thì hẳn là không phải vấn đề gì quá lớn.”

“Môn toán ở kỳ thi đại học khó quá, một nửa đề phần sau em đều đoán mò…” Đường Thanh Hiền nói.

“Đã thi xong lâu rồi, kết quả cũng đã định, chờ thành tích nữa là được.” Đường Chí Hòa an ủi nói.

Thời gian trôi qua từng giây một, cách mười giờ càng ngày càng gần.

Vô số học sinh cũng giống như Đường Thanh Hiền, đang ngồi trước máy tính chờ xem điểm thi đại học của bản thân.

Thời gian nhanh chóng đến.

Đường Thanh Hiền lập tức nhập mã số dự thi và số chứng minh thư của mình vào xem điểm.

Một giây khi trang mạng hiện ra, Đường Thanh Hiền nhắm chặt mắt lại không dám nhìn.

“Ha ha, anh đã bảo không thành vấn đề rồi mà.” Đường Chí Hòa vừa vỗ vỗ bả vai cô vừa cười nói.

Lúc này Đường Thanh Hiền mới dám mở mắt ra nhìn về phía thành tích của bản thân.


682 điểm.

Thành tích này không ít hơn nhiều so với mong muốn của Đường Thanh Hiền.

Lòng của Đường Thanh Hiền lại thả lỏng trong nháy mắt.

Điểm này nếu muốn ghi danh vào Đại học Nam Đô thì không thành vấn đề.

Sau khi thở phào một hơi, Đường Thanh Hiền lại nghĩ đến một người.

Không biết người kia thi thế nào nhỉ?

Đường Thanh Hiền nghĩ nghĩ rồi cầm điện thoại ra gọi cho Phương Vỹ Huyền.



Phương Vỹ Huyền vừa mới rời giường, đang chuẩn bị xuống lầu mua bữa sáng.

Di động vang lên, anh nhanh chóng bấm nhận.

“Phương Vỹ Huyền, thi thế nào rồi? Điểm số có vừa lòng không?” Trong điện thoại, Đường Thanh Hiền gấp gáp hỏi.

“Nói cái gì vậy…” Phương Vỹ Huyền nghi ngờ hỏi.

“Điểm thi đại học ấy! Hôm nay là ngày có điểm thi đại học mà, chẳng lẽ cậu không biết sao?” Đường Thanh Hiền ngạc nhiên nói.
“Ồ, tôi quên mất.” Phương Vỹ Huyền thản nhiên đáp.

Anh đã trải qua rất nhiều lần thi đại học rồi nên chẳng thèm để ý nữa.

Chỉ có điều khác biệt duy nhất là trong lần thi vào đại học này anh có hơi mệt mỏi, cứ muốn làm xong nhanh để nghỉ ngơi, hoặc là tiếp tục nghiên cứu Áp Linh trận.

Điều này khiến anh không kiềm chế được tốc độ khi làm bài, gần như đã làm hết tất cả các đề có thể làm được.

Đây cũng là một loại hành vi theo bản năng. Sau khi Phương Vỹ Huyền thi xong mới đột nhiên nhớ tới.

Chẳng qua cũng không sao.

“Vậy bây giờ còn không nhanh tra điểm đi?” Đường Thanh Hiền nói.

“Có gì hay mà tra, chẳng phải đến lúc đó trường học cũng thông báo sao?” Phương Vỹ Huyền đáp.

“Đây là điểm thi đại học đó… Sao cậu chẳng căng thẳng chút nào vậy? Tôi, tôi tra giúp cậu! Cậu đọc mã số dự thi cho tôi.” Đường Thanh Hiền nói.
“Được rồi, tôi gửi tin nhắn cho cô.” Phương Vỹ Huyền nói.



Đường Thanh Hiền nhanh chóng nhận được tin nhắn của Phương Vỹ Huyền.

Cô ta lập tức nhập mã số dự thi của Phương Vỹ Huyền vào trang web, sau đó nhấn nút tìm kiếm.

“Không tìm được kết quả.”

Đường Thanh Hiền sửng sốt, lại lần nữa nhập mã số dự thi vào, sau đó tìm kiếm lần nữa.

“Không tìm được kết quả.”

“Tại sao lại như vậy? Hẳn là mã số dự thi này đúng mà, nếu không thì nó phải hiện là sai mã số dự thi mới phải.” Đường Thanh Hiền nghi ngờ nói.

“Có thể là vì có nhiều người tìm kiếm cùng lúc nên nghẽn hệ thống đấy. Chờ lát nữa tìm lại là được.” Đường Chí Hòa bên cạnh nói.

Mười phút nữa trôi qua, Đường Thanh Hiền tìm lại lần nữa, vẫn là kết quả như thế.

Nửa tiếng sau, Đường Thanh Hiền lại tìm, vẫn không thành công.
Sau nhiều lần tìm kiếm, Đường Thanh Hiền xác nhận rằng không phải vấn đề do hệ thống quá tải.

Cô ta đã hỏi rất nhiều bạn học rồi. Mọi người đều tra được thành tích của bản thân.

Chỉ có thành tích của Phương Vỹ Huyền là không thể tra ra, chuyện này cũng rất kỳ lạ.

Buổi chiều, Đường Thanh Hiền nhận được thông báo của chủ nhiệm lớp Tôn Quốc Dũng.

“Thành tích thi đại học lần này khá là khả quan. Ngày mai trường hợp mở một đại hội khen ngợi. Là một trong những học sinh đạt điểm cao nhất, em nhất định phải trở về đây. Đến lúc đó còn phát giấy khen nữa.” Giọng điệu Tôn Quốc Dũng vui sướиɠ nói.

Đường Thanh Hiền đồng ý rồi lại hỏi: “Thầy tôn, em muốn hỏi một câu ạ. Thầy có tra được thành tích của Phương Vỹ Huyền không?”

“Quả thật là không có. Cả khối chỉ có mỗi điểm của một mình cậu ta là không thể tra được, thật kỳ lạ.” Tôn Quốc Dũng nói.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy ạ?” Đường Thanh Hiền hỏi.

“Thầy cũng không rõ lắm. Chẳng qua bản thân Phương Vỹ Huyền cũng không để ý chuyện này thì phải mà? Nếu là học sinh khác phát hiện mình không tra ra được thành tích thì đã hỏi thầy từ lâu rồi. Nhưng Phương Vỹ Huyền thì sao? Còn để bạn học khác hỏi giúp nữa sao? Thầy thấy cậu ta không muốn học đại học thì có! Thế nên không cần phải để ý đến cậu ta đâu. Vậy nhé, thầy còn phải đi thông báo với các học sinh khác nữa.” Tôn Quốc Dũng nói xong thì cúp điện thoại.

Vẻ mặt Đường Thanh Hiền trở nên nghiêm trọng.

Nếu kết quả thi đại học của Phương Vỹ Huyền vẫn không tra ra thì chẳng phải anh không thể nào ghi danh trường đại học được sao?

“Thật ra còn có một tình huống khác… Đó là thành tích thi đại học của Phương Vỹ Huyền chỉ có không điểm. Trong trường hợp đó thì sẽ không thể tra được điểm… Đây là do năm đó thầy của anh nói với anh, hình như mấy năm trước có thí sinh nào đó rơi vào tình huống như vậy…” Đường Chí Hòa do dự nói.
Không điểm thi đại học ư?

Đường Thanh Hiền nhớ tới dáng vẻ lười biếng của Phương Vỹ Huyền.

Hay là do viết sai tên, hoặc là điền sai mã số dự thi nên được không điểm?

“Không thể nào…” Đường Thanh Hiền dại ra.



Ngày hôm nay Phương Vỹ Huyền nhận được rất nhiều cuộc gọi đến từ đám người Đường Thanh Hiền, Lưu mập mạp, Vương Duyên Tú.

Nội dung cuộc gọi đơn giản là đều hỏi anh về chuyện liên quan đến thành tích thi đại học.

Không tra được điểm ư?

Nghe thấy tình huống này, Phương Vỹ Huyền cũng hơi sửng sốt, chẳng qua anh cũng không quá để ý.

Không thể ghi danh vào trường đại học thì không học đại học vậy.

Chờ thêm một thời gian nữa anh lại đổi chỗ khác tiếp tục học.

Mặc dù hành vi này có hơi đáng xấu hổ nhưng Phương Vỹ Huyền cũng hết cách rồi. Ai bảo anh trường sinh bất lão, vĩnh viễn có một khuôn mặt trẻ tuổi làm gì chứ?


Sáng sớm hôm sau, rất nhiều học sinh tốt nghiệp cấp ba về lại trường trung học Giang Hải.

Cửa trường học có đặt một bảng thông báo rất lớn.

Lúc này trên thông báo là tên của mười nghìn học sinh đứng đầu khu vực Giang Nam trong kỳ thi tuyển sinh đại học này.

Rất nhiều học sinh đứng trước bảng thông báo, ngẩng đầu nhìn tên phía trên.

Phần lớn học sinh đều nhìn lên cái tên phía trên cùng. Người này chính là người đạt hạng nhất toàn trường trong kỳ thi tuyển sinh đại học lần này.

Hà Văn Bắc đến từ lớp chọn!

721 điểm, đứng nhất toàn trường, đứng thứ ba toàn Giang Nam!

Thám hoa!

“Quả nhiên là Hà Văn Bắc… Người này chính là học thần đấy!”

“Đứng thứ ba toàn Giang Nam… quá là mạnh mẽ rồi đó?”

“Đứng thứ ba ở cả Giang Nam, chắc chắn cậu ta là Trạng Nguyên ở thành phố Giang Hải rồi!”
Học sinh đang vây phía trước bảng thông báo đều nghị luận.

“Tôi đã nói hạng nhất chắc chắn là Hà Văn Bắc rồi mà, thế mà còn có mấy người tin tưởng Phương Vỹ Huyền kia. Thằng nhóc đó chẳng phải chỉ là một lần thi thử không tồi thôi sao? Thi vào đại học mới là chỗ thực lực chân chính. Nhìn mà xem, bây giờ tên của Phương Vỹ Huyền ở đâu nào?”

Lúc này, một nam sinh lớn tiếng nói, giọng nói rất lớn.

Cậu ta chính là nam sinh đã nói nếu Phương Vỹ Huyền không thể giải được bài Olympic toán học trên bảng đen thì ăn cứt đi.

Ngày đó Phương Vỹ Huyền đã giải được bài toán kia, khiến cả khối khϊếp sợ vô cùng.

Mà cậu ta và một gã khác thì như bị vả vào mặt, xấu hổ vô cùng.

Từ sau lần đó, cậu ta vẫn ghi hận trong lòng.

Bây giờ thấy trên bài thông báo không có tên của Phương Vỹ Huyền, trong lòng cậu ta vui không thể tả.
Kiêu ngạo à?

Làm được bài Olympic toán học thì sao nào? Chẳng phải cũng không thi được sao?

Người ta là Hà Văn Bắc, đó mới là học bá chân chính!

“Tôi đã nói rồi mà, lần thi thử đó là Phương Vỹ Huyền làm bừa thôi. Cậu ta có thực lực cái mẹ gì!”

“Đúng vậy, bây giờ vừa có thành tích thi đại học, cậu ta chẳng thể che giấu nữa rồi. Lúc trước cậu ta làm bừa nên mới có thành tích tốt như vậy chứ gì!”


“Loại cặn bã này thế mà còn có thể vào lớp chọn của chúng ta, thật không biết ban lãnh đạo trường học nghĩ gì…”


Xung quanh có rất nhiều học sinh lên tiếng hùa theo. Phần lớn bọn họ là học sinh của lớp chọn, đã khó chịu với Phương Vỹ Huyền từ lâu rồi.


Bây giờ đã có thành tích thi đại học, mọi chuyện đã rõ mười mươi, tất nhiên bọn họ không sợ bị vả mặt nữa.

“Các cậu đang nói cái gì cơ? Phương Vỹ Huyền chỉ là không thể tra ra thành tích mà thôi, sao các cậu biết cậu ta chắc chắn là thi không tốt vậy?” Lúc này, Đường Thanh Hiền đi đến phía sau đám học sinh rồi nói.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK