Mục lục
Vạn Cổ Ma Tôn - Lâm Tiêu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này lòng Mục lão tràn đầy sự khó tin.   

 

Can Văn Văn! Ông ấy đúng là lén lút trốn ra khỏi Kiếm Ma tông để đến gặåp Can Văn Văn. Chuyện tình cảm của hai người vốn dĩ người khác không biết. Vậy, vậy tại sao tiểu tử này còn theo tới đây.   

 

Còn về mánh khoé kia ông ấy cũng lười để ý, tiểu tử này chắc chắn sớm đã biết chuyện gì rồi. Nhưng, nhưng thế thì càng kỳ quái. Hôm nay ông ấy tới đây cũng chỉ là hành động nhất thời chứ không hề nói cho bất cứ ai.   

 

Tại sao lại có thể gặp được tiểu tử này ở đây, lại còn vô duyên vô cơ cùng với tiểu tử này cá cược. Sau đó lại còn bị nói hoàn toàn trúng phóc, chuyện này càng nghĩ lại càng thấy kinh khủng, càng nghĩ càng thấy rét run.   

 

“Mục lão, bây giờ ta chỉ là một người lạ, hơn nữa chuyện này cũng chả quan trọng, quan trọng là cuộc cá cược của hai chúng ta. Ngài thế mà lại thua rồi!” Lâm Tiêu cười cười.   

 

Mục lão: “……”   

 

Biểu cảm của Mục lão vô cùng khó coi. Cược thua rồi, hơn nữa còn thua một cách khó chịu nữa.   

 

“Được rồi được rồi, bây giờ ta đưa ngươi vào hoàng cung Đại Can. Nhưng mà, ta nói trước, ta chỉ cược đưa ngươi vào tìm người, sau khi tìm được người làm thế nào để đi ra thì ngươi tự mình nghĩ cách, ta không quan tâm!” Lão Mục nhăn nhó nói.   

 

Đây coi như chút tôn nghiêm cuối cùng của ông ta, không phải ngươi muốn đi vào sao, được, ta đưa ngươi vào. Còn đi ra, ta chả thèm để ý.   

 

“Không vấn đề gì!” Lâm Tiêu cười nói.   

 

Chỉ cần tìm được tiểu nha đầu, nhiệm vụ quay về lần này coi như đã hoàn thành được hơn một nửa.   

 

“Nói đi, ngươi định tìm ai!” lão Mục cực kỳ tự tin nói.   

 

Với tu vi Toàn Đan cảnh viên mãn của ông ấy, chỉ cần không đụng độ với đỉnh cấp của của vương triều Đại Can thì sẽ không ai làm khó được ông ấy.   

 

“Ta muốn tìm, trưởng công chúa của vương triều Đại Can, Can Anh Túc.” Lâm Tiêu từ từ nói.   

 

Lão Mục nghe thấy thế thì mặt đần ra.   

 

“Can Anh Túc?? Ngươi tìm tiểu ma đầu đấy làm gì!! Không, không được, đổi, ngươi đổi người khác đi!” Lão Mục lắc đầu liên tục.   

 

“Hừ!!! ngươi, ngươi là do ông trời phái tới hành hạ ta đúng không!” Mục lão bất lực nói.   

 

Ông ấy thà đi gặp Văn Văn cũng không nguyện ý gặp tiểu ma đầu kia. Phải biết rằng ông ấy đã tới Đại Can được hai ngày, hôm qua tiểu công chúa mới vừa đối địch với các thế lực, bây giờ còn đang bị giam.   

 

Hơn nữa, nơi giam giữ lại là phòng kín trong Thiên Địa Văn cung. Nơi đó nào có phải là một nơi mà người thường lén lút vào được. Kể cả ông ấy có thể tự tin ra vào hoàng cung Đại Can, cũng không thể tới Thiên Địa Văn cung được.   

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK