Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 78: Tại sao mẹ không vạch trần chị ta.

Khương Tĩnh Hàm chỉ muốn thấy xé tan sự giả tạo
của Khương Lam Hân nên căn bản không chú ý tới lời

nói của mình.

Đào Mộng Di nhíu nhíu mày nhìn Khương Tĩnh Hàm,

Hàm Hàm sao không giữ mồm miệng vậy chứ?

Khương Lam Hân sống mười mấy năm ở Khương gia,
gương mặt này thực sự là Khương Lam Hân không Sai.

Nhưng…

Ánh mát ý cười của Lục Hạo Thành dần lạnh xuống,
khóe môi hơi mím nhướng lên độ cong lạnh lẽo: “Xem
ra Khương thị có tâm tư gây rối tập đoàn Lục thị tôi
sao? Tôi ngược lại muốn tỉ mỉ kiểm tra xem tập đoàn

Lục thị có chó của Khương gia hay không?”

Câu nói trúng tim đen này khiến vẻ mặt Đào Mộng Di
kinh ngạc, vẻ mặt cao ngạo đắc ý nháy mắt trở lên

trắng bệch. Bà ta vội vàng cười xòa: “Lục tổng, cậu

chê cười rôi, Hàm Hàm nhât thời sôt ruột nên vội nói
ra, Lục tổng không cần chấp nhặt với Hàm Hàm, xem
ra chúng tôi thực sự nhận nhằm rồi, tôi có một đứa
con gái đã rời nhà nhiều năm, ngoại hình rất giống với
cô Khương, tôi thấy cô Khương nên nóng lòng nhớ tới

con gái, cô Khương không cần đẻ ý!”

Đào Mộng Di nói tới câu cuối, vẻ mặt càng trở nên

đau lòng.

Thực sự có mấy phần tâm niệm chân thành.

Nóng lòng nhớ con gái?

Lam Hân nhìn bộ mặt giả dối của Đào Mộng Di, nụ
cười khóe miệng rất lạnh, bà ta thực sự có thiên phú

diễn xuất, không đi đóng phim thực sự quá đáng tiếc.

Dùng con gái nuôi của mình để đổi lấy lợi ích của bản
thân, dưới nhân gian này cũng chỉ có Đào Mộng Di

mới có thể làm được.

Nụ cười Lam Hân ung dung, chỉ là ánh sáng dưới đáy

mắt lạnh không chút độ ấm, giọng điệu cô không

nhanh không chậm, từng cử chỉ hành động mềm

mỏng mà cứng rắn: “Khương phu nhân nặng lời rồi,
con người tôi gần đây rộng lượng không chấp nhặt với
người khác, hy vọng lần sau hai vị không nhận nhằm

nữa là được!”

“Khương tiểu thư, sẽ không có lần sau.” Nụ cười Đào
Mộng Di có chút gượng ép, đáy mắt lại là một mảnh

mây đen.

“Lục tổng, chúng ta đi thôi! Lam Hân nghĩ, nếu như
có thể cả đời này cũng không muốn gặp lại hai bộ mặt

giả dối này.

“Ù!” Lục Hạo Thành gật gật đầu, không thèm liếc nhìn

mẹ con bọn họ một cái, dẫn Lam Hân vào nhà hàng.

Dáng người cao to rắn rỏi, đứng bên cạnh Lam Hân

vô hình trung hình thành ý tứ bảo vệ.

Khương Tĩnh Hàm tức xịt khói đầu, hơi thở gấp gáp,
cô ta căm tức nhìn mẹ: “Mẹ, cô ta rõ ràng là Khương
Lam Hân, sao mẹ không vạch trần? Cô ta đi cùng Lục

Hạo Thành có vẻ như còn muốn đi ăn cùng nahu,

người đàn ông Lục Hạo Thành này, con tốn sức dùng

các loại thủ đoạn cũng không gặp được anh ta, nếu
như có thể gả cho anh ta, Khương gia chúng ta chắc

chắn sẽ nắm giữ giang sơn ở thành phố Giang .”

Đào Mộng Di lạnh lùng trừng cô ta, bực không có chỗ
chút, tính cách bộp chộp này của cô ta ai mà chấp
nhận được: “Chứng minh? Con bảo mẹ làm sao
chứng minh? Lục Hạo Thành cũng lên tiếng vì cô ta
rồi, nói cô ta là Lam Hân không phải Khương Lam

Hân, mẹ còn có thể làm thế nào?”

‘Mẹ, chẳng lẽ trên người cô ta không có vét bớt gì
sao?” Khương Tĩnh Hàm không bỏ cuộc, cô ta nhất

định vạch trần Khương Lam Hân.

Người phụ nữ này, sao có thể đẹp hơn cô chứ?

“Từ bé đến lớn, con cũng lười liếc mắt nhìn cô ta, sao
có thể nhớ được trên người cô ta có vết bớt cơ chứ?”
Khương Lam Hân từ trước đến giờ luôn là quả bom

hẹn giờ trong lòng cô ta.

Cô ta sợ một ngày nào đó, chị ta chợt nhớ tới chuyện

lúc nhỏ thì cô ta cứ chờ mà ngồi tù.

Đào Mộng Di có chút lo lắng Lục Hạo Thành.

Vừa nói đến người này, bà ta nhanh chóng trừng con
gái: “Hàm Hàm, thương trường như chiến trường, con
nói chuyện sao lại không giữ mồm giữ miệng như thé,
Lục Hạo Thành hô mưa gọi gió trên thương trường,
con muốn tài sản không dễ mới có được của Khương

gia chúng ta đổ sông đổ bể sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK