Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 389: Không cho phép bắt kỳ ai bắt nạt.

Tay cô cầm vô lăng có chút siết chặt.

Nói đến Lục Hạo Thành, cô liền nghĩ đến một chuyện khác.

Đợi sau khi chuyện của Đào Mộng Di giải quyết xong, cô sẽ tự đi điều tra, ít nhất có thể giải quyết được nghỉ hoặc trong lòng, thì cô mới yên tâm.

Từ phía Đào Mộng Di, cũng không moi được lời nào, bây giờ cô không yên tâm, thì cũng không có cách nào khác.

Sau khi chuyện của Đào Mộng Di giải quyết xong, cô sẽ tiếp tục điều tra.

Nếu có cơ hội, cô cũng sẽ đến gặp Đào Mộng Di.

Có những chuyện khi nói ra, trong lòng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Lam Tử Kỳ nhìn mẹ cô không trả lời, bỗng nhiên cảm thấy nhàm chán, hai tay cô bé ôm lấy đầu gối, nhìn vào dòng xe ở phía trước.

“Mẹ, sao mẹ không nói gì cả? Mẹ không thích chú Lục sao?”

Cô bé không thể nhịn được hỏi.

Lam Hân mỉm cười bất lực: “Kỳ Kỳ, thích được chia thành nhiều loại, con muốn mẹ mình là loại gì?”

Lam Tử Kỳ nghe xong, lại có hứng thú, đôi mắt cười quỷ dị, cô bé dựa lên phía trước, thì thầm bên tai Lam Hân: “Mẹ, đương nhiên là kiểu thích của các cặp vợ chồng rồi, chú Lục rất giàu có, với lại cũng rất quan tâm mẹ.”

Không biết tại sao, cô bé chỉ muốn chú Lục làm cha cô ấy.

Với lại cảm giác này rất mạnh mẽ!

Lam Hân nghe xong, khắp người bỗng ngây ra một lúc, rồi chẳng nói gì.

Cô biết rằng Kỳ Kỳ và tiểu Tuấn trên miệng bọn trẻ không nói gì, nhưng trong đáy lòng rất háo hức có một người cha.

Cô trầm mặc: “Kỳ Kỳ, quay lại ngồi ngay ngắn, đầu gối của con vẫn còn vét thương, nếu bị đụng vào thì sẽ đau lại đấy.”

Lam Tử Kỳ thấy mẹ mình chuyển chủ đề, lập tức nhàm chán, miệng nhỏ lẫm bẩm không ngừng.

Lam Hân mỉm cười và không nói gì cả.

Cô liếc nhìn con gái mình qua gương chiếu hậu, trái tim cô bỗng quặn lại!

Lục Hạo Thành trở về nhà, nhìn thấy đèn đang sáng ở trong nhà.

Anh nghỉ hoặc nhếch nhẹ hàng lông mày, Mộc Tử Hoành về nhà sớm hơn anh sao?

Anh nhấn mật khẩu, thay giày ở lối vào, ngẳng đầu thì nhìn thấy Âu Cảnh Nghiêu ngồi trong phòng khách, anh ấy cúi đầu xuống, như thể đang có tâm sự.

Anh có chút bất ngờ, hỏi: “Âu Cảnh Nghiêu, chàng trai ấm áp ki ` am rẽ cố Am nghe lời mẹ như cậu sao muộn rôi mà vân còn ở nhà tôi vậy?

Âu Cảnh Nghiêu nỏi tiếng là nghe theo lời mẹ, tuyệt đối sẽ không để mẹ lo lắng về mọi thứ.

Nên anh có chút ngạc nhiên khi đã muộn thế mà anh ấy vẫn chưa trở về.

Âu Cảnh Nghiêu ngắng đầu lạnh lùng nhìn anh.

Lục Hạo Thành cũng lạnh lùng đi ngang qua.

Hai người nhìn nhau, cả hai đều biết tâm trạng của đối phương không tốt.

Lục Hạo Thành chôn vùi cơ thể mình sâu trong ghế sofa, hơi nghiêng đầu lên nhìn, ánh mắt lạnh lùng cô đơn đó, ngày càng lạnh lùng quyền rũ.

Âu Cảnh Nghiêu từ từ ngước lên hỏi: “tâm trạng không tốt à2”

Lục Hạo Thành không trả lời câu hỏi đó: “Mọi chuyện đã xử lý xong rồi sao?”

“Ừm!” Âu Cảnh Nghiêu lạnh lùng ừm một tiếng.

Lục Hạo Thành bỗng cười tà mị nhìn Âu Cảnh Nghiêu, hỏi: “Âu Cảnh Nghiêu, cậu hiếm khi đến nhà tôi một lần, nói xem xem, có hứng thú với chuyện gì rồi?”

— Âu Cảnh Nghiêu nhìn anh nháy nháy mắt, đáy mắt từ từ lộ ra chút hứng thú, đồng thời giống như các ngôi sao lấp lánh.

Anh ấy nở nụ cười hiếm hoi: “Lục Hạo Thành, tối nay người đó lại giúp chúng ta, địa chỉ vẫn là ở nước ngoài, nhưng lại không giống như địa chỉ của lần trước!”

Lục Hạo Thành nghe xong, từ từ nheo mắt lại, giọng điệu nghiêm túc: “cậu vẫn không thể điều tra ra địa chỉ của đối phương sao?”

“Không điều tra ra, mỗi lần đều là địa chỉ khác nhau, với lại tốc độ của hắn quá nhanh đến mức không quá hai phút.” Âu Cảnh Nghiêu luôn tò mò người này rốt cuộc là ai?

“Theo như cậu nói, người này không phải là tiểu Tuấn.” Anh luôn muốn tìm hiểu rõ chuyện này!

Âu Cảnh Nghiêu hơi nheo mắt, góc miệng nở một nụ cười bí ẩn: “có liên quan tới cậu bé, tôi chắc chắn cậu bé là một hacker.”

Âu Cảnh Nghiêu anh lần này coi như đã gặp đối thủ rồi, anh cảm thấy tốc độ của mình là nhanh nhất, không ngờ rằng đối phương còn nhanh hơn anh!

Lục Hạo Thành nói: “chỉ dựa vào việc cậu nhìn thấy tiểu Tuấn đang đọc sách trong nhà sách sao?”

“Không sai!” Ánh mắt Âu Cảnh Nghiêu kiên định nhìn anh.

Lục Hạo Thành không nói gì cả, mà chờ cho anh ấy tiếp tục nói.

Anh cũng từng nghi ngờ tiểu Tuấn, nhưng không có bằng chứng!

“Tôi đã kiểm tra camera giám sát, mỗi lần cậu bé đi đọc sách, ^ 4 F . À “+ ^ Á * ^ .

cậu ây sẽ đọc sách vê hacker, em gái cậu ây thì toàn xem sách về hội họa.

Cách đây một thời gian, có một cuộc triển lãm ở Phàn thành, bạn của cha tôi đã mua một bức tranh mực tại triển lãm, giá cả là 290..

tệ, chính là do cô bé đó vẽ ra.”

Âu Cảnh Nghiêu dùng một hơi để nói xong những lời này.

Lục Hạo Thành bỗng nhiên bị sốc đến ngồi thẳng người, nghiêm túc hỏi: “Âu Cảnh Nghiêu, cậu chắc chắn là không nhằm chứ, người vẽ tranh bằng mực, thực sự là Kỳ Kỳ mà tối nay chúng ta cứu sao?” Lục Hạo Thành phấn khích không ngừng, trước đây anh không hề biết Kỳ Kỳ có triển lãm tranh, nếu anh biết thì nhất định sẽ đi.

Âu Cảnh Nghiêu thấy Lục Hạo Thành phần khích như thể con gái của mình vậy, liền mỉa mai nói: “Lục Hạo Thành, lại chẳng phải là con gái anh, anh vui mừng như vậy làm cái gì? Nhưng, nếu anh có thể cưới Lam Hân về, thì đó là con gái của anh rồi.”

Lục Hạo Thành không hài lòng nhìn anh ấy, đó chính là con gái của anh đấy biết không hả?

Sau này cho cậu ta biết, để cậu ta ghen tị đến chết luôn!

Anh đắc ý nhếch mày nói: “Âu Cảnh Nghiêu, cậu nhìn đi, tôi chắc chắn sẽ kết hôn với Lam Lam, đến lúc đó cậu đừng có ghen tị nha?”

Âu Cảnh Nghiêu cười lạnh, và nhìn kỹ hơn, nụ cười của anh mang đầy sự cay đắng.

Anh ấy nói nhẹ nhàng: “đối xử tốt với cô ấy!”

Lục Hạo Thành nghe xong lời này bỗng nhiên hiểu ra lý do tại sao mấy hôm nay anh ấy đi quán bar rồi.

Anh vỗ nhẹ vào vai anh ấy, “Âu Cảnh Nghiêu, cậu cũng sớm kết hôn mới được!”

Âu Cảnh Nghiêu bỗng nhiên cúi đầu, không nhìn Lục Hạo Thành, đáp trả: “đợi có người thích hợp hãng nói!”

“Ừm!” Lục Hạo Thành biết tính khí của anh ấy, Âu Cảnh Nghiêu không có kỹ năng tán gái, chỉ có thể chờ đợi cho cô gái đó tự động dâng đến cửa mà thôi!

Anh mím môi nhìn Âu Cảnh Nghiêu, “Âu Cảnh Nghiêu, thật ra tôi rất muốn biết, rốt cuộc cô gái như thế nào mới có thể gây ấn tượng với cậu!”

Âu Cảnh Nghiêu ngẳng đầu nhìn anh, dưới cùng của ánh mắt bỗng nhiên cuồn cuộn luồn cảm xúc phức tạp, anh ấy học anh, không trả lời: “tôi đến đây, chỉ là muốn nói với anh về chuyện đêm nay, bây giờ nói xong rồi, tôi nên về nhà rồi.”

Âu Cảnh Nghiêu nói xong liền đứng dậy.

Lục Hạo Thành nhìn thấy, ngăn anh áy lại: “Cảnh Nghiêu, cậu đừng đi, cậu đi rồi, thì tôi chỉ có một mình.”

Bước chân Âu Cảnh Nghiêu khựng lại, quay đầu nhìn anh, rồi lặng lẽ ngồi xuống.

Đôi mắt rõ ràng của anh ấy nhìn anh và không nói gì cả.

Lục Hạo Thành cũng không nói gì mà chỉ ngồi lặng lẽ.

Cả hai cứ ngồi lặng lẽ như vậy mà không nói gì.

Tính cách của hai người họ giống nhau, lúc này cũng chẳng cảm thấy có gì đó không tự tại cả.

Khoảng vài phút sau, Âu Cảnh Nghiêu mới nói: “sau khi thu mua Khương gia, anh dự tính sẽ làm gì?”

Lục Hạo Thành hít một hơi thật sâu, anh thu mua Khương gia, là vì Lam Lam.

Người trong lòng Lục Hạo Thành anh, không cho phép bất cứ ai ức hiếp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK