Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 186: Chú nhận nhằm người rồi

Lục Hạo Thành ánh mắt suy tư, càng lúc càng trầm tư
hơn, thậm chí trong lòng anh lúc này còn chất chứa
một niềm vui khôn xiết, đến nỗi anh khó kiềm chế được.

Chẳng lẽ, Nhiên Nhiên và cậu bé là anh em sinh đôi

Tối hôm kia, anh còn cùng Lam Lam đi mua đồ dùng

trẻ em, không lẽ sắp có một đứa trẻ khác đến hay sao.

“Nhiên Nhiên, cháu nhớ chú không?” Lục Hạo Thành

dò hỏi, giọng nói run rầy.

Lam Tử Tuấn ngước mắt lên nhìn, nhận thấy giọng
nói của Lục Hạo Thành rất lạ lãm, cậu bé nhìn kĩ anh
một lượt bằng ánh mắt đầy ngờ vực, lạnh lùng rồi hạ

thấp giọng nói: “Chú nhận nhằm người rồi.”

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy thôi nhưng cũng đủ
để ngăn cách hai người họ ra hai thế giới khác nhau

hoàn toàn.

Lục Hạo Thành hơi nhíu mày, thằng bé này, đúng là

lạnh lùng mài!

Lạnh lùng hệt như anh vậy!

Nhìn dáng vẻ của cậu bé lúc này, Lục Hạo Thành
dường như hồi tưởng lại hình bóng của mình thời thơ
ấu, lạnh lùng như một con nhím, lúc nào cũng đề

phòng mọi thứ xung quanh mình.

“Cháu và Nhiên Nhiên…”

“Thưa quý khách, máy bay sắp hạ cánh, kính mời quý
khách trở về chỗ ngồi của mình và thắt dây an toàn
đầy đủ.” Một nữ tiếp viên hàng không đi tới, mỉm cười
dịu dàng, khéo léo làm gián đoạn cuộc trò chuyện của
Lục Hạo Thành.

Lục Hạo Thành và Mộc Tử Hoành liếc mắt nhìn nhau
một cái, lại tiếp tục nhìn sang vẻ lạnh lùng của Lam
Tử Tuấn, hai người vẫn không cam tâm quay về chỗ

ngồi của mình ở khoang thương gia.

Lục Hạo Thành hơi nhíu mày, thằng bé này, đúng là

lạnh lùng mài

Lạnh lùng hệt như anh vậy!

Nhìn dáng vẻ của cậu bé lúc này, Lục Hạo Thành
dường như hồi tưởng lại hình bóng của mình thời thơ
ấu, lạnh lùng như một con nhím, lúc nào cũng đề

phòng mọi thứ xung quanh mình.

“Cháu và Nhiên Nhiên…”

“Thưa quý khách, máy bay sắp hạ cánh, kính mời quý
khách trở về chỗ ngồi của mình và thắt dây an toàn
đầy đủ.” Một nữ tiếp viên hàng không đi tới, mỉm cười
dịu dàng, khéo léo làm gián đoạn cuộc trò chuyện của
Lục Hạo Thành.

Lục Hạo Thành và Mộc Tử Hoành liếc mắt nhìn nhau
một cái, lại tiếp tục nhìn sang vẻ lạnh lùng của Lam
Tử Tuấn, hai người vẫn không cam tâm quay về chỗ

ngồi của mình ở khoang thương gia.

chợt mím môi.

Lam Tử Tuần mơ màng ngủ, vẫn không buồn cất cuốn
tạp chí tài chính vào trong ba lô, dáng vẻ, tâm tư này
của cậu chẳng giống dáng vẻ của một đứa trẻ, nhưng

thực tế thì cậu mới có 6 tuổi.

Vậy mà cậu lại có một phong thái không ăn khớp với

độ tuổi hiện tại.

Cậu ngồi lại ngay ngắn, đợi máy bay hạ cánh.

Máy bay từ từ hạ cánh, Lam Tử Tuấn chào tạm biệt
nữ tiếp viên hàng không đã sát cánh cùng cậu suốt
chuyến bay, rồi đeo ba lô lên, kéo một chiếc vali loại
trẻ em, đeo kính râm lên, khẽ cúi đầu từ tốn bước ra

ngoài cửa ra.

Xung quanh biết bao người đang chờ đón người, ai ai

cũng giơ biển tên, vô cùng náo nhiệt.

Lam Tử Tuấn mở to mắt chăm chú nhìn quanh một

lượt đám người xung quanh.

Đột nhiên, cậu khẽ bĩu môi, đôi môi nõn nà, trong ánh
mắt trầm tư u ám của cậu cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng.

Trong đám đông, Lam Hân vui mừng hớn hở vẫy tay

với cậu con trai của mình.

Lam Tử Tuấn đi đến bên cạnh Lam Hân rồi cùng đi.

Lục Hạo Thành và Mộc Tử Hoành sau khi xuống máy
bay liền lập tức đi tìm Lam Tử Tuấn, sau khi tìm được

cậu bé, hai người liền bám theo sau.

Thấy cậu bé đi về phía Lam Hân, Lục Hạo Thành
bỗng cảm thấy bồn chồn, tim đập thình thịch liên hồi,

thậm chí còn cảm thấy có chút hoảng hốt.

Thời gian lúc này hệt như đang sựng lại, quang cảnh
trước mặt anh lúc này chỉ còn lại gương mặt tươi cười
hồn nhiên và bóng dáng phía xa xa của một cậu bé,
cười trông rất hồn nhiên, đáng yêu, mê hoặc lòng người.

“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.” Lam Tử Tuấn bỏ hành lí

xuống, sà vào lòng Lam Hân, trên thế giới này, nếu nói
ai có thể làm khiến Lam Tử Tuấn vui vẻ, ấm áp như

này thì chắc chỉ có mỗi Lam Hân.

Lam Hân mỉm cười hạnh phúc, xoa xoa đầu Lam Tử
Tuấn: “Tiểu Tuấn, mẹ cũng nhớ con lắm, ngồi máy

bay lâu như thế, có mệt không con”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK