Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 169: tại sao lại là anh

Nhưng Lục Hạo Thành thì lại khác, đó là một người
đàn ông đầy sức quyến rũ từ trên xuống dưới, trên
sân chơi kinh doanh có cổ tay sắt, tất cả những gì anh
có được đều là nhờ vào thực lực của mình mà có được.

Cô đổi sang họ Có, chính là vì để gả cho người đàn

ông ưu tú như vậy.

Nhưng giờ đây người nằm cạnh cô là Lục Hạo Khải,
tất cả những giấc mơ đẹp đẽ của cô, tan vỡ trong chốc lát.

“Lục Hạo Khải, anh vẫn còn ngủ được sao, anh cút
dậy đi mấy người rốt cuộc đã sắp xếp sao vậy” Cố An
An khóc nức nở và dùng lực lắc mạnh người của Lục
Hạo Khải.

Lục Hạo Khải nghe thấy giọng nói của Cố An An, anh
ta mơ mơ hồ hồ, trong đầu vù vù, anh ta dốc lòng mở mát.

CHƯƠNG 169: tại sao lại là anh
Nhìn thấy tiếng khóc xé gan xé phổi của Cố An An,

tinh thần vô cùng lo lắng bị chạm vào, anh ta mệt mỏi bò dậy.

Nhanh chóng nhìn xuống bản thân, rồi nhìn vào Cố An
An bản thân cũng không mặc quần áo như mình, bỗng

sợ hãi trong phút chốc,

Cố An An buồn rầu khóc lóc ôm chặt người lại, lúc này

cô thật sự không biết phải làm gì nữa.

Cô ấy cảm thấy thế giới của mình sụp đổ hoàn toàn rồi.

Lục Hạo Khải bặm chặt đôi môi mát mẻ, nhìn sang Có
An An rồi quát lên: “ khóc, khóc cái gì lại chẳng phải là

lần đầu”

Âm thanh của Lục Hạo Khải đang nói thì dừng lại, anh
bất ngờ liếc nhìn thấy một bông mai đỏ trên chiếc

khăn trải giường có phần nhăn nheo, trắng trẻo.

Gương mặt hoảng hốt: “em em là lần đầu tiên à”

Những lời nói của Lục Hạo Thành trở nên không lưu

loát, bất lực nhìn Cố An An, chuyện này đã gây ra

nhiều rắc rồi rồi.

Anh ta không bao giờ gây sự với người phụ nữ như

vậy cả.

Đồng tử của Cố An An buồn rầu, cũng có những lúc
nhìn vết hoa mai đỏ, thắm đẫm nỗi tuyệt vọng nồng
nặc, góc mắt còn nước mắt càng lúc càng xúc động

lòng người.

“Gốc cóc”

Bên ngoài có tiếng gõ cửa truyền vào.

Trái tim của Lục Hạo Khải không khỏi chạnh lòng,
trong phút chốc anh đã hồi hận tự dưng bụng đầy hỏa

khí, mặt nhăn nhó, quát lên: “Chuyện gì vậy?”

“Nhị thiếu gia, Lục tổng bảo anh qua đó một chút, cô

Cố cũng cùng qua đó đi.”

Lục Hạo Khải vừa nghe thấy, là giọng nói của thư ký

cha mình Lương Vĩ, trong lòng anh bỗng căng thẳng,

làm sao họ biết được chuyện này.

Anh ngồi một phút để bản thân mình bình tĩnh lại.

Tuy nhiên, trong đầu vẫn không có biện pháp đối phó.

Anh ta không thể không đứng dậy đi tắm, bước đến
cửa phòng tắm, anh quay đầu lại, nhìn vào Cố An An
vẫn còn đang ngồi buồn bã, biết lần đầu tiên của cô là
muốn để lại cho Lục Hạo Thành, sâu thẳm trong lòng

anh ta không hề chạnh lòng, anh ta nhăn nhó cau có.

Giọng lạnh lùng: “Mặc xong áo quần, lát nữa sẽ qua”.

Nói xong thì đi vào nhà tắm.

Đợi hai người bọn họ xuất hiện ở trước mặt Lục Dật

Kha thì đã là nữa tiếng sau.

Khi thấy cha mẹ hai bên đều có mặt, cả hai bỗng chốc

trở nên bối rồi.

Cố Dương Hồng nỏi giận nhìn Lục Hạo Khải, dùng

ánh mắt đầy lợi nhuận thương trường bắn ra một tia
hung hãn: “Lục Hạo Khải, cậu to gan lắm, vậy mà lại

dám động đến con gái tôi?”

Những lời nói của Cố Dương Hồng, khiến Cố An An

có chút an ủi trong lòng.

Cha thường lạnh nhạt với cô, nhưng tối nay vì cô ấy
mà nổi giận với Lục Hạo Khải, cuối cùng cô cũng cảm

nhận được một chút ấm áp.

Tối nay, rốt cuộc là có chuyện gì

Ánh mắt lấp lánh bát định của Lục Hạo Khải, quét qua
gương mặt của mỗi người, khi nhìn vào khuôn mặt
của cha mình, thấy cha mình giận dữ, anh trong phút

chốc liền thấy hoảng sợ.

Anh ta nắm chặt tay, ừng ực nói: “bác Cố, con, con

cũng không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK