Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 181: Thực sự là ba người bọn họ

Đột nhiên Cố An An, Khương Tĩnh Hàm và một cô gái
khác đang đi về phía họ, phong cách ăn mặc của ba

người này đều rất thời trang.
Sắc mặt của Âu Cảnh Nghiêu lập tức trở nên khó coi.

Ba nhân viên đã nộp đơn ứng tuyển hôm qua chẳng lẽ

là ba người này?
Vậy thì công ty sau này sẽ náo nhiệt lắm.

“Thư ký Âu.” Cố An An nhìn Âu Cảnh Nghiêu rồi cười
dịu dàng, cô ta không thèm liếc nhìn Lam Hân ở bên

cạnh một cái.
“Các cô …” Âu Cảnh Nghiêu nghỉ ngờ nhìn ba cô gái.

Cố An An cười ngọt ngào, nói: “Thư ký Âu, chúng tôi
tới đây để báo danh.” Sau đó, cô ta mới liếc nhìn Lan

Tín với một ánh mắt khiêu khích.
Sau này có cô ta ở đây thì cô đừng hòng được yên ổn.

Âu Cảnh Nghiêu hơi nheo mắt lại, thực sự là ba người họ.

Trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta xuất hiện một chút
gian xảo, giọng điệu lạnh lùng, nói: “Đây là trưởng
phòng Lam, các vị trí mà các cô ứng tuyển đều thuộc

bộ phận của cô ấy, các cô hãy tới báo danh với cô ấy.”

Cố An An và Khương Tĩnh Hàm nhìn nhau, nhưng

không ai qua chào hỏi Lam Hân.

Ngược lại, phía sau bọn họ có một cô gái mặc một
chiếc váy liền thân màu trắng với mái tóc dài xõa dài,
trông cô ta rất đáng yêu, đôi mắt to lộ ra vẻ ngây ngô
chưa trải sự đời, cô gái này mỉm cười đi đến bên cạnh
Lam Hân, nói : “Xin chào trưởng phòng Lam! Tôi là

Ninh Phi Phi phụ trách về vải vóc.”

Lam Hân nhìn Ninh Phi Phi, đột nhiên nghĩ đến nàng
những năm tháng cô ở nhà họ Giang, ánh mắt cô gái
này co rút lại giống như ánh mắt của cô trong những

năm tháng đó.

Ngay cả nụ cười cũng phải cẩn thận như vậy.

Lập tức, cô cũng nở nụ cười: “Chào cô Ninh.”

Cô nhìn Âu Cảnh Nghiêu cười nói: “Thư ký Âu, vậy tôi
đi họp trước đây.”

Lam Hân nói xong, lại nhìn về phía Ninh Phi Phi, nói:

“Mau lên phòng họp tầng 23 họp.”

Lam Hân nói xong thì xoay người đi về phòng làm việc

của mình.

Cố An An và Khương Tĩnh Hàm nhìn theo bóng lưng

của Lam Hân bằng ánh mắt kỳ dị.

“Cô Cố, cô Khương, nơi đây có nhiều chuyện quan
trọng, nếu không cần thiết thì đừng tới đây.” Âu Cảnh

Nghiêu cảnh cáo nói.

Cố An An cười gật đầu, nói: “Cảnh Nghiêu…”

“Thư ký Âu.” Âu Cảnh Nghiêu lạnh lùng sửa lại cách

xưng hô.

Sắc mặt Cố An An cứng đờ, ngón tay bấu chặt lấy

quai ba lô màu đen cô ta đang đeo trên vai.

“Thư ký Âu, tôi nhất định sẽ tuân thủ quy định của
công ty.” Cố An An nói một cách khó khăn, đến cô ta

mà Âu Cảnh Nghiêu cũng không nề mặt.

Lam Hân bước vào văn phòng thấy Viên Viên đang

ngồi chơi điện thoại trên bàn làm việc.

Thấy Lam Hân bước vào, cô ta lập tức cất điện thoại

đi, có chút lo lắng nhìn Lam Hân.

Lam Hân trầm mặt nhìn thoáng qua Viên Viên, sau đó
lại nhìn qua bàn làm việc của mình, trống rỗng không có gì.

Cô lập tức cảm thấy tức giận nhưng vẫn kìm nén
được lửa giận trong lòng, cười hỏi: “Trợ lý Viên, tài

liệu cho cuộc họp hôm nay của tôi đã chuẩn bị xong chưa?”

Viên Nguyên nghe vậy, vẻ mặt có chút lảng tránh, nói:
“Trưởng phòng Lam, tối hôm qua tôi tan ca quên

mang tài liệu về, nên…”

“Cho nên vẫn chưa chuẩn bị ?” Lam Hân vẫn rất bình

tĩnh ngắt lời Viên Viên.
“Vâng!” Viên Viên gật đầu.
Lam Hân hít một hơi thật sâu, khẽ cắn môi dưới.

Cô liếc nhìn thời gian, còn năm phút nữa là cuộc họp bắt đầu.

Cô nhanh chóng bước đến máy tính của mình, bật
máy tính lên và lướt nhanh các chủ đề cô sẽ nói trong

cuộc họp.

Viên Viên chăm chú nhìn Lam Hân, cô không trách
mắng cô ta khiến trong lòng cô thấp thỏm không yên,

cô ta có ý làm vậy.

Cô ta cũng đã chuẩn bị rất nhiều lý do để đối phó với

Lam Hân, nhưng Lam Hân lại không trách cô ta.
Cô ta nghĩ rằng Lam Hân nhát định sẽ mắng cô ta.

Nhưng tại sao Lam Hân lại đảm nhận vị trí trưởng

phòng một cách suôn sẻ như vậy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK