Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 192: Tại sao cô phải cứu tôi

Nghe thấy hai chữ đứa con, Thẩm Giai Kỳ cuối cùng

cũng có chút phản ứng.

Cô khế quay đầu lại, thấy một bóng dáng gầy yếu
đang chạy thục mạng về phía cô, đáng tiếc cô không

quen biết cô ấy.

Cô không muốn sống nữa, Ức Lâm đã bỏ rơi cô và

con một cách không thương tiếc.

Đột nhiên nghĩ tới người đàn ông tuần lãng ấy, trái tim

cô lại càng đau đón.

Cô lại bước xuống sông với vẻ mặt lãnh đạm, vừa
bước tiếp, bước chân cô giãm vào hư không, cả cơ
thể thoáng cái nghiêng về phía trước, cô không hề

vùng vẫy, xung quanh dập dờn sóng võ.

Cả người cô chậm chạp nhắn vào sóng nước.

“Thẩm Giai Kỳ…”

Lam Hân hét lớn, chẳng màng thân mình nhảy xuống sông.

“Rùm…” nước bắn tung tóe, nước sông lạnh lẽo làm

cô vô cùng tỉnh táo.

Trời đã tối mịt, ánh đèn xung quanh lập lòe lãnh đạm
chứng kiến tất cả nhưng không chiếu sáng xuống nước.

Lam Hân chỉ có thể dựa vào phương hướng Thẩm

Giai Kỳ rơi xuống mà tìm kiếm.

Cô rất lo lắng, nhưng suy nghĩ của cô không loạn, cô

dựa vào cảm giác trong lòng đề tìm kiếm.

Vào khoảnh khắc Lam Hân nhảy xuống, nước bắn

tung tóe đã thu hút sự chú ý của người xung quanh.

Lúc này, bên bờ sông lục tục đứng rất nhiều người,
nhưng mọi người đều không rõ sự tình, lại là buổi tối

nữa, ai cũng không dám coi thường mà nhảy xuống.

“Phù…” Lam Hân nồi lên mặt nước lấy hơi.

Qua một chút, cô hít thật sâu rồi lại đắm mình xuống nước.

“Dưới sông thực sự có người!”

“Mau cứu người đi! Có người rơi xuống nước.”

Có máy bác gái lớn tuổi hét gọi xuống dưới sông.

Nhưng người xung quanh bọn họ đều là một nhóm
thanh niên, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, từng ánh mắt
đều trốn tránh, không có ý định nhảy xuống cứu người.

Đám đông đứng bên bờ sông, kẻ thì đơn thuần đứng

nhìn trò hay, cũng có người cuống cuồng lo lắng.

Cuối cùng, Lam Hân lần thấy Thắm Giai Kỳ, trong lòng

cô lập tức vui mừng, nhanh chóng kéo Thẩm Giai Kỳ  lên bờ.

Cô vốn đã gầy, phải kéo Thẩm Giai Kỳ mập hơn cô
lên, cô cảm thấy mất hết sức lực, đặc biệt là lúc ở
trong nước cô dùng toàn bộ sức lực của mình mới kéo

được Thẩm Giai Kỳ nồi lên mặt nước.

Cô bị ngã máy lần, đầu gối truyền đến cơn đau kịch
liệt cô cũng không để ý, cô chỉ muốn cứu Thẩm Giai Kỳ lên.

Kỹ năng bơi của cô không quá giỏi, bơi đi bơi lại làm

cô mệt như chó, hít thở hồng hộc.

Lam Hân bình tĩnh lấy lại hơi thở, vừa quay đầu lại thì
thấy rất nhiều người đứng bên bờ sông, cô hét lớn:
“Mau gọi 1201”

“Được, được, cô gái, cháu không cần lo lắng, ta gọi
ngay đây.” Một bác gái mặc bộ quần áo màu đỏ lớn

tiếng trả lời cô.

Lam Hân yên tâm, cô tiến hành cấp cứu theo kiến

thức mà mình đã được học.

Cô bóp nhẹ miệng Thẩm Giai Kỳ, thấy trong miệng cô

ấy không có dị vật, vẫn còn hô hấp, cô lập tức ấn
xuống trước ngực, dựa theo thời gian xuống nước của
cô thì thời gian Thẩm Giai Kỳ nhảy xuống không dài,
chưa đến máy cái, Thẩm Giai Kỳ nôn hết nước trong

miệng ra, người cũng tỉnh lại.

“Khụ khụ…” Thẳầm Giai Kỳ đau khổ ho vài tiếng.

“Thẩm Giai Kỳ, cô cảm thấy thế nào rồi?” Lam Hân
mừng như điên nhìn cô ấy, cô ấy không sao rồi, hy

vọng bảo bối của cô ấy cũng không có chuyện gì.

Lồng ngực Thẩm Giai Kỳ lên xuống kịch liệt, hô hấp
gấp gáp, cô hé mắt nhìn Lam Hân, thấy cả người cô
ấy nhếch nhác đầy bùn, duy chỉ có đôi mắt xinh đẹp
vô cùng trong sáng, trong đôi mắt ấy dường như có

lửa, có thể khiến người ta cảm thấy hy vọng.

Cô yếu ớt hỏi: “Tại sao cô phải cứu tôi?”

Lam Hân nghe vậy, ánh mắt chợt lạnh, giọng nói cũng

lạnh lùng: “Đối với một người thực lòng muốn chết, tôi

cứu không nổi cô ta? Nhưng tôi không thể thấy chết

mà không cứu.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK