Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 68: Không nghĩ rằng sẽ gặp được Lục Hạo Thành.

Lục Hạo thành đau khổ chạy ra khỏi nhà của Lục Gia, ánh mắt chói làm cho anh hoảng hốt, trước mắt hiện ra khung cảnh mơ hồ.

Vẻ mặt của anh đau đớn, cô độc bất lực, anh giống như một đứa trẻ bị người ta vứt bỏ, không tìm được đường về nhà, đau khổ lo lắng không biết nên đi hướng nào.

Anh cúi đầu, chậm rãi bước đi.

Dáng người cao ráo, hơi thở tỏa ra sự tự phụ kiêu căng, bước chân có chút khập khiêng,đôi mắt thâm thúy kỳ vọng rồi đến tuyệt vọng, phẫn nộ và đau thương đang hòa vào nhau.

Khóe môi anh cười lạnh, ánh mắt buồn bã xẹt qua ý cười, đúng là cái cớ đáng cười làm sao? Lúc nhận được điện thoại của Vương tẩu, anh cái gì cũng không kịp nghĩ, nhanh chóng bắt xe, liền vội vàng chạy về nhà, mà ba anh lại đem sự lo lắng chân thành của anh chà đạp lên như vậy.

Tim của Lục Hạo Thành, từ đau trở nên phẫn nộ.

Lồng ngực đang nóng như lửa thiêu, âm thanh lửa thiêu như đang vang ra từ trong cơ thể, ngay cả không khí xung quang, cũng tràn ngập khí thở đến cực điểm, nỗi đau của thân thể này lúc tăng lúc giảm, mỗi bước chân dường như đang phải chịu ngàn vạn lần đau. Chỉ là, bước chân của anh vẫn như trước không dừng lại, thong thả mà kiên định bước về phía trước.

Người đi qua anh, nhìn thấy thần sắc đáng sợ của anh, cũng không từ tự chủ mà tránh ra xa.

Ba năm trước, anh cố gắng thoát khỏi tầm tay của ba anh, ra ngoài lập nghiệp, cách làm như vậy, thật sự rất là đúng.

Tần Ninh Trân hủy hoại nhà của anh, uy hiếp mẹ anh phải rời đi, người mà anh mất đi không chỉ có mẹ mà còn là một ngôi nhà hoàn chỉnh.

Cách làm hôm nay của ba, không còn gì nghỉ ngờ chính là làm mắt đi tình cảm cha con cuối cùng.

Không biết đã đi được bao lâu, sắc mặt của Lục Hạo Thành tái nhọt, bốn phía xung quanh, đều không quan tâm tới anh, anh đắm chìn trong thế giới đau khổ.

Ngực của Lục Hạo Thành đau, anh bỗng dừng bước chân lại, chạm ngực, hô hấp dồn dập, tựa người vào một cái cây bên đường, từ nhỏ đến lớn, cơ thể này của anh, không có bị quá nhiều bệnh, nhưng năm lần bảy lượt bị đau ngực.

“Lục tổng, anh không sao chứ?” Bỗng nghe được giọng nói bên tai, Lục Hạo Thành dương mắt nhìn, thấy Lam Hân mặc một quần áo nghỉ ngơi, đứng ở cách đó một mét, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, làn da hồng hào, sắc mặt lo lắng nhìn anh.

“Lam Lam, là em sao?”Lục Hạo Thành nói mơ mẩn, ánh mắt nhìn Lam Hân mê ly.

Gió thổi bên tôi có chút to, giọng nói của Lục Hạo Thành hơi nhỏ, Lam Hân không nghe rõ lời mà anh nói.

Cô bước đến gần Lục Hạo Thành, đôi mắt trong suốt nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của Lục Hạo Thành, hỏi:”Lục tổng, sắc mặt anh không tốt, có cần đến bệnh viện xem không?” Cô và Nhiên Nhiên đang đi dạo ở quảng trường thời thượng, chưa đi được bao lâu, Nhiên Nhiên liền bị Nghiên Nghiên đón đi rồi.

Cô có chút rầu rĩ không vui, Nhiên Nhiên nói là sẽ ở cùng cô một ngày, vậy mà chỉ có máy tiếng đồng hò.

Sau khi Nhiên Nhiên, cô không có việc gì, liền ra đây tìm nhà.

Không ngờ lại gặp được Lục Hạo Thành.

Lục Hạo Thành tháy cô nhẹ nhàng lắc đầu, anh thở một hơi, dịu đi một chút tình tự, vết thương trên trán chưa khỏi hẳn, lại còn chảy nhiều mồ hôi, hơi hơi đau.

Anh chậm rãi đứng dậy, lại khôi phục lại bộ dạng lạnh lùng thường ngày.

Anh cười hướng về phía Lam Hân,cười hỏi:”Lam tiểu thư tại sao lại ở đây?” Anh bỗng nhiên nhớ, Nhiên Nhiên mua đồ ăn sáng về cùng ăn với mẹ, bây giờ lại chỉ có một mình Lam Hân, có lẽ nào những dự đoán trước đó của anh đều sai hay sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK