Mục lục
Một Thai Ba Bảo Papa Tổng Tài Siêu Hùng Mạnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 74: Cô như con chim bị giam trong lồng, không thể nào thoát ra được

“Đợi câu nói này của Lam tiểu thư!” Lục Hạo Thành

cười quái dị nhìn cô.

Lam Hân bỗng cảm thấy ý cười này khiến trong lòng

cô lạnh hơn.

Khiến cho cô cảm thấy như vừa gặp được mẹ con
Khương Tĩnh Hàm, ẩn náu trong lòng anh lúc đó, cái

loại khí chát lạnh lùng ấy của anh, thật sự vô tình.

Ánh mắt của Lam Hân có lẩn tránh, đột nhiên không
dám nhìn vào mắt của Lục Hạo Thành, giọng nói của

cô có chút dồn dập:”Lục tổng, đi thôi.”
Nói xong, Lam Hân xoay người đi trước.

Lục Hạo Thành nhìn theo bóng dáng cô, khuôn mặt
tuấn lãng thoải mái hơn, đáy mắt đen như mực, con

ngươi sáng ngọc.
Lục Hạo Thành tiến vài bước đến bên cạnh Lam Hân,

cùng cô sánh vai,”Lam tiểu thư, chỗ ở của công ty, ở

có quen không?” Ngữ điệu của anh không anh không
chậm, lại mang theo vài phần phân tán, kiểu như là

quan hệ thân thiết.

“Vẫn tốt, vốn dĩ là ở một tháng là về thành phố Phàn

rồi, nhưng giờ thì đổi rồi, có lẽ phải ở lại đây cả đời.
Kết quả này là do cô không đoán trước được.

Cô từng nghĩ sẽ quay lại, nhưng thành phố này đã để

lại cho cô quá nhiều đau khổ rồi.

Cho cô cái cảm giác, cô giống như một con chim bị

nhốt trong lồng không thể nào mà thoát ra được.

Thời gian, không phải sẽ làm lành được vét thương,
đặc biệt là vết thương trong lòng, cả một đời không

thể nào chữa lành được.

Trước đây, cô không có đủ dũng khí đối diện với tất cả
mọi thứ, đó là vì sống dưới cái bóng của Khương Tĩnh

Hàm, cô không đủ tự tin.

Nhưng nếm thử được cái đau khổ nhất trên thế gian

này, mới phát hiện, nếu bản thân không kiên cường,

thì sẽ bị đánh gục.

“Thành phố Giang rất tốt, Lam tiểu thư không thích
sao?” Trong lòng Lục Hạo Thành lại có ý nghĩ muốn thử.

Lam Hân nhìn phố xá đô thị phồn hoa, khóe môi hơi
cười, nụ cười chua sót:”Cũng không phải là không

thích, ở đây để lại cho tôi bi thương, có
điều bây giờ giờ lại mang lại cho tôi sự mong chờ.”

Cô quên hét những chuyện trước sáu tuổi, nếu có thể
tìm lại, cũng có thể là ở từng ngóc ngách tại thành phó nào.

Những việc này, cho dù cô đi hỏi mẹ Khương thì bà ta

cũng không nó cho cô biết.

Dù sao, hai mẹ con kia cũng là những người có tâm

tư ác độc.

Nhưng dù sao cô vẫn muốn tìm lại bố mẹ ruột của cô,

ít nhất là muốn biết họ sống có tốt không?

Ít nhất, cô muốn xem xem, bố mẹ cô trông như thế

nào.

Tình thương máu mủ ruột thịt, ân huệ của cha mẹ như

biển lớn, cô nhất định phải nỗ lực đi tìm họ.

Cô là giống ba hay giống mẹ, trong lòng cô vẫn luôn

nghĩ như vậy, khát khao.

“Chỉ cần có hi vọng là tốt rồi.”Lục Hạo Thành cũng
không biết nói những điều cổ vũ người khác, an ủi
người khác, bản thân anh vốn dĩ ở rong vực sâu, cũng
cần phải có người tiếp cho anh sức mạnh, động lực,
khiến tâm hồn anh xúc động kéo anh ra khỏi đó, mới

có thể khóe anh ra khỏi vực sâu.

Mấy ngày nay, Lam Hân bỗng nhiên xuất hiện, khiến

anh thay đổi rất nhiều.

Nhưng cũng chỉ đứng đứng mặt Lam hân.

Không vì bát cứ chuyện phiền nào, chỉ muốn cười mà thôi.

Có những lúc, miệng cười cũng không thể mang

chuyện cũ ra làm phiền.

“Đúng vậy, chỉ cần có hi vọng là được.”Lam Hân tự tin
cười, nhìn lên bầu trời xanh thẳm trong không trung,
trong lòng luôn có ba bảo bố bên cạnh, cô đối với

cuộc sống sau này có nhiều sự tin tưởng hơn.

Lục Hạo Thành nhìn thấy ánh mắt của cô tràn đầy sức
sống đang nhìn ra bốn phía, khóe miệng cũng khẽ cười.

Bên cạnh có một siêu thị, Lục Hạo Thành để Lam Hân
đợi một chút, anh đi mua hai chai nước khoáng, mở

nắp chai ra rồi đưa cho Lam Hân một chai.

“Cảm ơn.”Lam Hân cười cầm chai nước, nhìn khuôn

mặt tuần tú tao nhã của Lục Hạo Thành, bỗng nhiên

cô cảm thấy anh không đáng sợ như những lời đồn

trong công ty, tuy rằng mang vẻ xa cách lạnh lùng,
nhưng dù sao anh cũng là giám đốc của tập đoàn Lục

thị, phải có chút tính khí, cũng có thẻ lí giải được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK