Mục lục
Ảo Ảnh Chợt Lóe - Nhất Trản Dạ Đăng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Năm Tiểu Viên 30 tuổi này, bộ phim điện ảnh 《 Cháu gái 》 mà cô hợp tác cùng Lữ Việt đã nhận đề cử giải Kim Tử Kinh của thành phố Cảng, đây là lần thứ ba cô được đề cử giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.

Trong tiếng Anh có câu nói —— third time is a charm (lần thứ ba nhất định sẽ thành công), có thể nói, ở trên mạng toàn bộ đều đang xem rốt cuộc lần này có thể hốt danh hiệu 'nữ chính xuất sắc nhất' vào trong túi hay không.

Thế nhưng, năm nay lại là năm lớn (năm tháng 12 âm lịch có 30 ngày) cạnh tranh khốc liệt. Cuối cùng, là một vị diễn viên khác, người bản địa thành phố Cảng, ra mắt còn sớm hơn Tiểu Viên đã lấy được 'nữ chính tốt nhất'. Tuy Tiểu Viên hơi tiếc nuối xíu, nhưng cũng còn coi là phục.

Cô tiếp nhận (thất bại) rất tốt, nhưng Phi Dực cùng với fan phim đều cảm thấy thật thất vọng, thậm chí đến cư dân mạng bình thường cũng cảm thấy tiếc nuối, rồi bắt đầu trêu chọc:

“Lúc trước người khác còn nói ô dù của cô ấy cứng cáp, không phải dựa vào thực lực của bản thân. Lần này thì đã thấy rõ ràng ha, đây chính là thật sự dựa vào chính mình, ba lần đề cử đều không trúng được.”

“Đấy không phải đã chứng tỏ cô ta thật sự không được à? Dựa lưng vào bà trùm nổi danh giới Thượng Hải, mà ngay cả 'nữ chính xuất sắc' cũng lấy không được một cái! Chậc!”

“Cũng chớ xéo xắt đâm chọt nữa, cô ấy chỉ là còn chưa lấy, không phải nói thực lực của cô ấy không ổn, mà là vận may về giải thưởng của cô ấy không đủ, bằng không thì trước đây làm sao lấy được 'đại mãn quán nữ phụ'?”

“Vận may cũng là một loại thực lực á, chứng tỏ rằng cô ta thật sự không có mệnh nữ chính nha!”

“Giống như chúng ta nói: quá tam ba bận, mà đã quá tam, cũng chứng minh hết hy vọng chi rồi.”

“……”

Các fan phim đương nhiên là không thích nhìn thấy bình luận như vậy, vì thế bắt đầu cãi cọ với đám anti-fan, có điều, phần lớn 'người làm vườn' đều tương đối lý trí, trái lại sóng gió nho nhỏ cũng không có dẫn đến dậy cơn sóng lớn.

Khi tối, Tiểu Viên lướt trúng một ít bàn luận không xuôi tai, thì vẫn cảm thấy có tí buồn bực trong lòng.

Ngẫm lại cũng phải, trật ba lần đề cử, quả thật không dễ nghe mấy.

Cô vừa buồn bực, rồi liền lên Weibo đăng một dòng: “Hết cách rồi, tình trường đắc ý (đỏ tình).” Phía sau có kèm theo cái gương mặt tươi cười đắc ý.

Phải biết rằng, tình yêu của cô và Vĩ Trang hiện tại là một kiểu trạng thái vi diệu, có thể nói là công khai ngấm ngầm. Tiểu Viên vẫn luôn rất kín đáo khiêm tốn, đăng mấy cái nhãn hiện giờ thoạt nhìn là thấy chói lọi như cũ, mọi người cũng đều thích nghe ngóng. Chỉ là còn chưa từng thấy qua, lại đi dùng kiểu phương thức này để an ủi chuyện 'xịt ba lần đề cử' của bản thân.

Chẳng mấy chốc, khu vực bình luận ở Weibo của cô liền đã nổ tung, dáng vẻ bản thân cô thì coi bộ không có vẻ để ý, các fan phim tất nhiên cũng trở nên nhẹ nhõm, Một tràng to ha ha ha ha, rồi bắt đầu chơi kiểu đô-mi-nô/solitaire.

“Tình trường đắc ý, bục thưởng không như ý?”

“Tình trường đắc ý, giải thưởng không để ý.”

“Tình trường đắc ý, uống nước cũng no?”

“Tình trường đắc ý, 'ảnh hậu' không lấy cũng chả sao?”

“Tình trường đắc ý? Từ từ, làm gì mà muốn nhét cơm chó vô trong họng tôi vậy!”

“Ui chà, xem ra tình cảm hai người rất ổn định nha, cho nên, suy cho cùng thì là nàng vợ nhỏ xinh của chủ tịch, hay là 'chủ tịch' kiêm nàng vợ xinh của ảnh hậu hụt đây?”

“Ha ha ha ha ha, trời ạ, ảnh hậu hụt, tôi cười chết được!!! Đừng đâm vào tim cô ấy nữa!”

……

Tiểu Viên nhìn những lời trêu đùa nhốn nháo phía bên dưới, tới khi những từ ngữ “Nàng vợ nhỏ xinh của chủ tịch” cùng với “chủ tịch kiêm nàng vợ xinh” khiến cô khuây khỏa, bầu tâm trạng lập tức liền đã từ u ám chuyển sang quang đãng.

Thời gian thật là kỳ diệu, nếu bảo cô của năm 23 tuổi biết rằng cô khi 30 tuổi là người chẳng có lòng sự nghiệp mà đầu chỉ toàn yêu đương, thì nhất định cô sẽ khịt mũi coi thường.

“Yên tâm, tôi không quên đâu.” Tiểu Viên khe khẽ cười về hướng một nơi nào đó trong không khí, phảng phất như nhìn vào chính mình của năm 23 tuổi: “Nữ diễn viên chính xuất sắc thì vẫn sẽ lấy thôi, tôi bảo đảm với cô!”

Cô bình tĩnh mà tự tin, từ từ đóng phim ấy mà, cô có thời gian cả đời để gặp gỡ với vô số kịch bản thú vị khác, cô cũng không tin là không lấy được.

Trong nhóm WeChat, Lục Tĩnh Niên cùng Trâu Nhất Nhụy đều đang an ủi cô, tán dóc với cô.

“Tôi còn tưởng rằng cô khổ sở đấy, thế mà cô liền khoe tới ân ái rồi! Xem ra tôi không cần lo lắng cho cô nữa!”

Trâu Nhất Nhụy còn gọi điện thoại video với cô. Cô nàng đã mang thai hơn bốn tháng rồi, đang ngồi gặm đùi gà trên bàn ăn, nói ậm ờ không rõ: “Dù sao thì dựa vào thực lực của cô, sớm hay muộn sẽ lấy được thôi.”

Cô nàng vô lo vô nghĩ, hồi lễ Giáng Sinh kia ấy thật ra là đã có mang rồi, nhưng bản thân cô nàng không biết, lúc sau phản ứng nôn nghén bắt đầu đến rồi, thì mới nhận ra muộn màng rằng mình đã có.

Mấy tháng đầu, ăn cái gì thì nôn cái đó, qua bốn tháng sau cuối cùng cũng tốt hơn một chút. Lúc này, cô nàng đã gặm xong đùi gà rồi, lại muốn ăn bánh kem nữa.

Tiểu Viên nhịn không được bèn nhắc nhở cô nàng: “Này, hiện tại cô ăn quá nhiều đồ bổ thì cũng không đến được chỗ nào của bé đâu, đều sẽ biến thành mỡ trên người của cô đấy.”

“A…… cái này, tôi chỉ ăn một ngụm nhỏ thôi.” Trâu Nhất Nhụy đã múc một muỗng bánh kem cho vào miệng, cất lên tiếng ngâm nga hưởng thụ: “Cô còn rất quen thuộc đối với chuyện mang thai nhỉ!”

“Chị dâu tôi còn hơn ba tháng nữa thì sinh rồi á, tôi cũng đã xem không ít sách.” Tiểu Viên nói đến việc này thì liền vui vẻ.

“Chúc mừng chúc mừng!” Trâu Nhất Nhụy bỗng nhiên khẽ nháy mắt với cô: “Còn cô, hông ấy cũng sinh một đứa đi.”

Tiểu Viên: “…… tôi ư?”

“Nói thật nha, nếu cô có dự định sinh con thì sinh tại thời điểm này là tốt nhất, sinh xong lại đóng phim thôi, bằng không thì đợi khi lớn tuổi hơn một chút nữa, hệ số nguy hiểm cũng sẽ trở nên cao……”

Trâu Nhất Nhụy cứ nói rồi liền dừng lại, Tiểu Viên cũng đã ngẩn người.

Hai người cách màn hình thoáng nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng “ô” một tiếng.

“Hóa ra người mang thai thật sự là sẽ khuyên người ta mang thai!”

“…… cái này thật ra cũng phải coi quyết định của cô và sếp tổng rồi, ha ha ha ha!” Trâu Nhất Nhụy lúng ta lúng túng.

Sau khi cúp di động rồi, Tiểu Viên dựa vào trên giường, đã suy nghĩ rất nhiều.

Thấm thoát, cô cũng đã 30 tuổi.

30 tuổi đối với phụ nữ mà nói là một cái bước ngoặc rất quan trọng, mà sự nghiệp của bản thân thành công, tình cảm thuận lợi, thì cũng có thể suy xét dịp tốt để có con rồi.

Cô mong muốn có con chứ? Muốn làm mẹ chứ?

Tiểu Viên lại nghĩ tới mẹ của mình, khi sinh anh trai cô thì bà mới đầu hai mươi, chờ đến khi sinh cô, thì bà đã hơn ba mươi tuổi rồi.

Theo như mẹ nói, lúc ấy khi bà có mang cô thì đã phát hiện bố cô ngoại tình, có một khoảnh khắc là mẹ không muốn cô nữa.

Khi đó cô mới vừa được hơn một tháng, còn chỉ là cái phôi thai, theo lý mà nói thì mẹ có quyền lựa chọn, chọn không muốn có cô, biết đâu mẹ cô sẽ trải qua được cuộc sống hạnh phúc êm đềm.

Tiểu Viên sờ sờ bụng của mình, tâm tình trở nên chua xót.

Chờ khi Vĩ Trang vào phòng ngủ thì phát hiện đôi mắt của cô vẫn còn đỏ.

Người phụ nữ kia thầm chợt ngẩn ra, lại đến ôm lấy cô, sờ sờ đầu cô: “Là bởi vì không lấy giải à?”

Tiểu Viên khẽ lắc đầu, vùi mặt vào trong lòng người kia: “…… không phải, em đã nhớ mẹ!”

Ánh mắt của Vĩ Trang thoáng thay đổi, rồi ôm cô qua, nhẹ nhàng vỗ về cô trong im ắng.

Đêm khuya thanh vắng, ánh đèn tĩnh lặng.

“…… em có thể hỏi chị một vấn đề không?” Tiểu Viên nhẹ giọng mà hỏi.

“Ừ.”

“Lúc ấy, vì sao chị lại chọn tự mình mang thai?” Tiểu Viên biết, ở trong giới có rất nhiều người cũng sẽ lựa chọn không tự mang thai, ở một vài gia đình tay trùm trong giới kinh doanh cũng sẽ không. Bản thân cô cũng không tán thành loại phương thức này, nhưng trên thực tế thì có tồn tại loại tình huống này.

May mắn, Vĩ Trang cũng không có lựa chọn như vậy.

Vĩ Trang yên lặng hết chốc lát: “Năm đó quả thật bố đã cho tôi rất nhiều đề xuất, nhưng tôi đã lựa chọn phương thức mà bản thân mong muốn. Ông ấy không hiểu, nhưng cũng không có ngăn cản tôi.”

“…… hối hận chứ?”

Vĩ Trang lắc đầu: “Không…… có lẽ lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ lựa chọn như vậy.”

Tiểu Viên nhìn người kia chăm chú, nắm lấy chiếc tay hơi lạnh của người kia.

Cô hiểu.

Vĩ Trang của năm ấy, chỉ có thể thông qua đó để cảm nhận sinh mệnh nhỏ trong bụng lớn lên từng chút một, mới có thể nói với bản thân rằng hóa ra Vĩ Trang, người ấy cũng đã từng được mẹ thương yêu mà sinh ra đời, người ấy cũng là điều từng được chờ mong.

Cứ như cô vừa rồi, thì đột nhiên càng có thể cảm nhận được một chút, mẹ cô ở một khắc kia, là đã đem cô đặt ở vị trí quan trọng nhất, thậm chí hơn cả bản thân bà.

“Có thể lại một lần nữa, đối với vấn đề của Gia Bảo, tôi sẽ làm được tốt hơn một chút.” Cách hết một chốc, giọng nói của Vĩ Trang vang lên, hơi trầm.

Tiểu Viên nghĩ, có lẽ ở một khắc nào đó, Chu Ngạc Hoa là cũng nghĩ như vậy, với cả mẹ của cô. Có thể làm sao đây chứ, chuyện xảy ra thì đã xảy ra mất rồi, không cách nào trở lại quá khứ, chỉ có thể đi về phía trước.

“Cứ từ từ đi.” Tiểu Viên sờ sờ gương mặt người kia, cô tin sẽ có cơ hội thôi.

Tiểu Viên hôn hôn người phụ nữ kia, thương yêu thời khắc yếu ớt hiếm hoi của người kia: “Chị đã làm được đủ tốt rồi, em đều hiểu cả.” Thật ra người kia đều đang dùng cách thức của bản thân để quan tâm Vĩ Gia Bảo.

Các cô cùng nằm bên nhau, tay nắm tay, thật lâu đều chưa có ngủ. Tiểu Viên duỗi tay qua đến, sờ sờ mặt người phụ nữ kia.

Cô nhớ tới lời chị dâu nói: “Vốn dĩ anh trai em nói không muốn có con, chị cũng chẳng tính có, nhưng đột nhiên có một ngày, chị nhìn mặt anh ấy, liền đã nảy ra cảm giác muốn sinh một đứa con của anh ấy……”

“Sau đó, cầu được ước thấy, rất mau liền có mang rồi.”

Cô lại nhớ tới Trâu Nhất Nhụy nói: “Ôi, rất kỳ quái á, từ sau khi mang thai rồi, nhìn tiểu Ngô cũng vừa mắt hơn rất nhiều, hơn nữa á, hắn vâng lời răm rắp đối với tôi……”

Trong giữa những người bạn đời có tình cảm thật tốt, thì con cái không phải gánh nặng, không phải “kế hoạch/biện pháp tạm thời”, mà là kết tinh tình yêu nhỉ?

Nhưng cô không xác định được quan điểm của Vĩ Trang, cho nên cô chưa có nói đến cái chuyện này với người ấy.

Nghe tiếng hít thở hơi nông của Vĩ Trang, Tiểu Viên tự hỏi, không liên quan tới người khác, thật ra người mà cô càng muốn hỏi là chính mình, bản thân cô muốn có con sao? Có năng lực nuôi nấng được tốt chứ?

Đây là một quyết định có trách nhiệm trọng đại, cô vào 30 tuổi quả thật cũng nên suy nghĩ thật kỹ càng rồi lại quyết định.

Tháng tám, Tiểu Viên ở phim trường, đóng bộ phim mới của cô, thì đột nhiên đã nhận được điện thoại của Nguyễn Thanh, nói chị dâu của cô hôm nay bất chợt vỡ nước ối. Cô đã xin nghỉ phép với đạo diễn êm xuôi, để cô nhanh chóng đi thành phố Bằng.

Tiểu Viên nóng lòng sốt ruột như lửa đốt, lúc lên máy bay riêng ngồi thì Vĩ Trang đã chờ đợi cô trước rồi. Cô sợ tới mức tay cứ mãi run, sắc mặt trắng bệch.

Bản thân Trần Đàm có chứng thiếu máu, hơn 36 tuổi mới có mang được. Trạng thái khi có thai không tốt lắm, người cũng gầy, mà chị ấy còn kiên trì muốn sinh thường.

“Đã vào phòng mổ rồi, không cần lo lắng.” Vĩ Trang nắm lấy tay cô: “Đã hết 36 tuần, sắp đủ tháng rồi, đừng quá lo lắng, sẽ không có việc gì đâu.”

Vào lúc này thì ưu thế về mặt tuổi tác của Vĩ Trang đã hiện rõ ra, dăm ba câu là đã khiến cho cô thoáng bình tĩnh lại. Tiểu Viên dựa vào trên vai người kia, rồi chầm chậm thở dài ra một hơi.

Rất mau thì đáp xuống thành phố Bằng, tới được bệnh viện Trần Đàm sinh con. Hướng Chi Thạch cùng người phụ giúp khi ở cữ được mời đang đợi ở bên ngoài phòng chờ sinh. Giữa mày anh ấy nhíu chặt, mặt căng cứng đến muốn suy sụp.

Vừa thấy được Tiểu Viên, thì anh ấy liền đã giữ lấy cô. Lúc này Tiểu Viên mới phát hiện tay của anh ấy cũng đang run.

“Không cho dì đi vào, cũng không cho anh vào trong, anh đã mời người hộ sinh (doula) ở bên cạnh cô ấy, nói với người ta rằng nhất định phải bảo bác sĩ làm không đau (*), nhưng mà anh vẫn không yên tâm.”

(*) Sinh con không đau: sử dụng các phương pháp khác nhau trong quá trình sinh nở để giảm bớt hoặc loại bỏ cơn đau khi sinh nở. Nhưng “không đau” không có nghĩa là hoàn toàn không đau, thuốc tê/ phương pháp khác chỉ đóng vai trò làm dịu cơn đau. Các phương pháp giảm đau hiện nay bao gồm giảm đau không dùng thuốc và giảm đau dùng thuốc. Tỷ lệ áp dụng 'sinh con không đau' ở Mỹ là hơn 85%, ở Anh là hơn 90%. Ở Trung Quốc, có nơi đã chiếm 30~40% (tổng hợp)

Tiểu Viên vốn dĩ cũng rất căng thẳng, nhìn thấy anh trai như vậy thì ngược lại hít sâu một hơi, giữ lấy anh ấy, nhẹ giọng khuyên giải an ủi: “Anh à, anh đừng có sốt ruột, phòng chờ sinh không chỉ có một thai phụ, có thể đàn ông không tiện vào trong, em đi……””

Cô thoáng liếc bên cạnh một cái, Vĩ Trang đã gọi điện thoại trước cô một bước rồi.

Bệnh viện công quy định nghiêm, cuối cùng rốt cuộc cho phép Tiểu Viên đi vào với Trần Đàm.

Vĩ Trang khẽ hỏi: “Em có thể chứ?”

“Em không sao.”

“Muốn tôi đi vào với em chứ?”

“Em có thể.”

Hướng Chi Thạch nhìn hai người bọn cô nhẹ giọng nói chuyện rất có sự ăn ý, một tầng ánh nước đã lan tràn, sáng ngời lên trong mắt.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Viên được mở mang kiến thức về quá trình sinh mệnh ra đời. Trần Đàm rất ốm yếu, cũng rất dũng cảm, nhưng quá trình chị ấy sinh con thì khá vất vả, vỡ nước ối từ 10 giờ sáng, tới rạng sáng (hôm sau) rồi mới vào phòng sinh.

Lúc đó, Tiểu Viên cũng sắp gục ngã rồi, may mà sau khi vào trong phòng sinh thì Vĩ Trang cũng đã vào tới. Rồi đến khúc sau, Trần Đàm đã không còn sức lực, Tiểu Viên cũng đã khóc đến mấy lần, là Vĩ Trang đứng ở bên cạnh Trần Đàm, khẽ động viên cho Trần Đàm, cũng bình ổn cảm xúc của Trần Đàm.

Hơn hai giờ vào rạng sáng, một bé gái xinh đẹp đã ra đời. Mặt mũi nho nhỏ, có chỗ đủ giống Hướng Chi Thạch, cũng rất giống Tiểu Viên.

Bác sĩ ôm em bé cho Trần Đàm xem, khuôn mặt thanh tú tái nhợt của Trần Đàm lộ ra nét vui cười mỏng manh. Chút vui cười này đã khiến chị ấy tràn trề ánh sáng rực rỡ, mang vẻ dịu dàng ấm áp của mẫu tính, đã làm rung động Tiểu Viên, ngay cả Vĩ Trang cũng có phần xúc động.

Sau khi đưa đến phòng bệnh VIP rồi, Trần Đàm mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi, Hướng Chi Thạch trông coi chị ấy cùng con gái mới ra đời, đôi mắt mãi nhìn họ cũng không chớp lấy một cái, một khắc cũng không rời đi.

Tiểu Viên cùng Vĩ Trang yên lặng mà rút ra ngoài, rồi đi thẳng suốt ra bên ngoài bệnh viện.

“Chị lúc ấy……” Tiểu Viên đã cầm lấy tay người kia, chẳng nói tiếp nữa, đôi môi nhẹ nhàng chạm vào gương mặt người kia một cái.

Vĩ Trang năm đó chỉ có một mình, với cả mẹ cô cũng thế.

Người phụ nữ kia thoáng cười nhàn nhạt: “Nói thật thì, tôi đã không nhớ rõ chi tiết, chỉ là……” Người kia rũ mắt xuống, đấy phỏng chừng đã là giờ phút cô độc nhất cả đời người ấy.

“Đứa bé này là được sự chúc phúc, bé ra đời ở trong tình yêu, nhất định sẽ rất hạnh phúc.” Người kia nói.

“Ừm.”

Nhỏ bé non nớt, đáng yêu như vậy, nhưng lại là bé bi suýt chút nữa thì đã lấy đi nửa cái mạng của mẹ ruột, là người kế thừa sự sống của anh trai cô.

Có lẽ, cũng chẳng cần phải là quan hệ huyết thống, là đứa trẻ mà hai người yêu nhau cùng nuôi nấng, cảm giác cũng rất tốt đẹp, đó là sự tiếp nối của tình yêu.

Tiểu Viên thừa nhận là suy nghĩ của mình đã lan tỏa tới trên người bản thân rồi.

“Em đang nghĩ gì?” Vĩ Trang nhìn cô.

Tiểu Viên nhìn người kia, muốn nói lại thôi, cười xòa muốn cắt ngang. Cô cảm thấy Vĩ Trang cũng sẽ không muốn có con nhỏ, huống chi trạng thái hiện tại của các cô đã rất tốt rồi.

“Nói đi, có chuyện gì vậy?” Vĩ Trang lại rất kiên trì.

“Nếu như nói, em muốn có một đứa con……” Tiểu Viên sờ sờ chiếc nhẫn nơi ngón tay mình, lại nhìn đến người kia, thoáng do dự một chút, rồi vẫn nói: “Liệu sẽ có ảnh hưởng đối với tương lai của chúng ta chứ?”

Vĩ Trang khẽ sửng sốt.

Hơn 3 giờ sáng, thành phố phồn hoa vẫn lộng lẫy khắp chốn y nguyên, dưới sự bao phủ của ánh đèn màu hồng cam, thỉnh thoảng còn có chiếc xe rồ rít thoáng qua.

Vĩ Trang mãi thật lâu không có mở miệng, chỉ là lẳng lặng mà nhìn cô, nhìn đến mức Tiểu Viên cũng đã bắt đầu lo sợ bất an: “Nếu chị không muốn, thế thì cũng……”

“Sẽ không.” Người phụ nữ kia rốt cuộc nói ra miệng, giọng điệu của người kia kiên định: “Nếu là em, thì tôi sẵn lòng.”

Tiểu Viên hơi nuốt nước miếng: “Đây là cái quyết định rất trọng đại đấy, hình như em có hơi sợ.”

“Hình như?”

“Là có hơi sợ, nhưng mà có chị ở đây, không phải một mình, hình như cũng không sợ lắm nữa.”

Vĩ Trang thoáng im lặng, hơi thoáng nghiêng đầu, học theo động tác bình thường của Tiểu Viên: “Nếu là một mình tôi, thì hình như tôi cũng không được.”

Tiểu Viên nhếch môi lên: “Nhưng nếu như là hai người thì dường như chẳng lo lắng như vậy nữa, đúng không?”

Vĩ Trang chớp mắt một cái, hàng mi khẽ động đậy cũng đã thấm nhuộm ánh sáng: “Hình như thế đấy.”

Tiểu Viên mím môi, nhìn người kia, ý cười tràn ra tới từ trong ánh mắt, Vĩ Trang cũng bật cười. Hai người cùng ôm nhau, gió đã lướt nhẹ qua góc áo đan xen nhau của các cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK