Mục lục
Ảo Ảnh Chợt Lóe - Nhất Trản Dạ Đăng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chu Ngạc Hoa để Tiểu Viên dựa vào trong lòng ngực bà. Bà hơi khẽ cúi đầu nhìn thử, chậc một tiếng, cười: “Con bé này còn rất bướng.”

Bác sĩ của đoàn phim đã tới xem qua, nói không có gì đáng ngại.

Bà cũng không để ý tới nét mặt của những người xung quanh, quay đầu nói với Từ Mộc Dịch: “Tiểu Mộc Dịch à, cho nghỉ ngơi một lát đi.”

Thái Quyển và Điền Điền nửa ngồi xổm xuống, lo lắng nhìn Tiểu Viên, đối với sự săn sóc rõ rệt này của Chu Ngạc Hoa, cũng hơi vừa mừng vừa lo trước yêu thương này.

“Cô Chu à, để tôi đỡ em ấy cho, em ấy nặng……” Thái Quyển cười ăn theo, duỗi tay qua. Chu Ngạc Hoa thoáng nhìn anh ấy, rồi liền buông tay, đứng dậy đi mất.

Bà cùng Tiểu Viên hai người nghỉ ngơi, hiện trường chuyển sang quay phần diễn của người khác.

Hà Thần Ảnh yên lặng nhìn Tiểu Viên vài lần, thấy cô chỉ là nhất thời mệt mỏi, cũng liền yên tâm đi trang điểm bổ sung, chuẩn bị cho phần diễn của cô ấy.

Đứng ở góc khác, trợ lý Cao thu tầm mắt từ trên người Tiểu Viên về lại, dõi theo Hà Thần Ảnh như có suy nghĩ gì.

Nếu cô ấy không có nhìn lầm, thì vừa rồi Hà Thần Ảnh lúc ban đầu cũng đã bước nhanh vài bước về hướng Tiểu Viên, vẻ mặt đều là sự lo lắng.

Trợ lý Cao thoáng sờ cằm suy tư, cùng với khẽ lắc đầu, cô ấy cũng cười bản thân đã nghĩ nhiều:

【 sao có thể chứ! Hà Thần Ảnh là gái thẳng như sắt thép mà lại! 】

【 ai, mình thật là, lo lắng vớ vẩn thay sếp mình! Ha ha ha ha 】

Trợ lý Cao cũng chẳng nghĩ tiếp nữa, đi đuổi theo xem Tiểu Viên.

Buổi chiều là cảnh của Tiểu Viên và Hà Thần Ảnh.

Hoàng tử út bất hạnh chết yểu, hiềm nghi của Thái tử lớn nhất, Hoàng hậu cầu xin thương tình không có kết quả.

Trịnh Quý phi cắn chặt, kết hợp với thế lực nhà mẹ của cô ta, nhất định phải phế được Thái tử.

Trong triều, mấy phe phái thế lực xuất hiện những thay đổi kỳ quái, đấu đá ngấm ngầm.

Trong đó có không ít người nêu ra Thái tử thất đức, theo lý nên phế Thái tử đi, sửa lại lập Duệ Thân vương.

Cô cô của Hoàng đế —— em gái ruột của tiên hoàng, trưởng Công chúa Phúc Sùng đã tiến cung lá mặt lá trái một phen cùng Hoàng đế, Thái hậu.

Hoàng đế cùng Thái hậu bí mật bàn bạc, Trịnh Quý phi tìm Thái hậu khóc lóc kể lể. Cô chất lục đục, Trịnh Quý phi khóc lóc nức nở mà đi.

Thái tử lại lần nữa bị cấm cung. Hoàng hậu vừa xót lại hận, bèn ầm ĩ to một trận với Hoàng đế. Hoàng đế tức ngực ép tim, vừa bệnh liền không dậy nổi.

Qua mấy ngày sau, Trịnh Quý phi cùng Hoàng hậu tranh giành, mong muốn hầu hạ Hoàng đế. Hai người tiến hành so kè nhiều mặt ở trong Dưỡng Tâm điện, ngang tài ngang sức, cuối cùng đều bị Thái hậu đuổi qua tới quở trách đi.

Cảnh diễn hôm nay Tiểu Viên sắp quay này chính là Hoàng hậu bị mắng hồi cung, sau đó đã triệu Lương Tịch đi Khôn Ninh cung.

Lúc trước khi Hoàng tử út bỏ mạng, trên dưới Đông Cung đều đã chịu phải tra khảo nghiêm khắc. Hình phạt Lương Tịch đã chịu là nặng nhất, gần như là mười phần chết chín.

Nước mắt trên mặt Hoàng hậu còn chưa khô, sắc mặt ảm đạm, rất nản lòng thoái chí.

Hoàng hậu hỏi Lương Tịch: “Bây giờ cũng không có ai, ngươi nói cho ta,…… cái chết kia đến cùng…… có liên quan đến ngươi hay không?”

Nét mặt của Lương Tịch còn vài phần tái nhợt, hắn rũ mi mắt không nói lời nào.

Vẻ mặt của hoàng hậu mang vẻ sợ hãi cả kinh: “Chẳng lẽ……”

Lương Tịch im lặng một lát, mới thấp giọng đáp lời: “Nương nương, nô chỉ là một kẻ nô tài, san sẻ vì chủ tử là chuyện thuộc bổn phận.”

Ánh mắt Hoàng hậu chợt lóe lên, khuôn mặt lộ vẻ ngạc nhiên nghi ngờ mà nhìn kỹ hắn.

Lương Tịch vẫn đứng tại chỗ như cũ, rũ mắt lắng nghe.

Hoàng hậu nhìn hắn trong chốc lát, cũng không phát hiện sơ hở gì.

Nếu thật là hắn, sao hắn lại thoát khỏi thẩm vấn của Nhân Thọ cung? Nếu không phải là hắn, vì sao hắn phải nói lời như vậy?

Chẳng lẽ đúng thật là Thái tử?

Thái tử thật sự chờ không kịp sao?

Từ sau khi Sùng Bình gả vào phủ Võ Định hầu, Thái tử cũng chẳng bình tĩnh lại được, làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, trước sau vẫn không làm Hoàng đế hài lòng được.

Thái tử vẫn luôn buồn bực không vui, đến Thái tử phi cũng rất ít gặp, suốt ngày cùng hoạn quan này……

Con ngươi của Hoàng hậu khẽ co rút lại, chú ý nhìn chằm chằm Lương Tịch.

Lương Tịch đứng yên bất động dưới ánh mắt của Hoàng hậu, tựa như một cỗ thể xác vô hồn. Hắn cao gầy nhỏ yếu, có một khí chất kiểu khó phân rõ nam nữ.

Không khí rơi vào thinh lặng.

Trong tẩm điện (phòng ngủ) chỉ có hai người bọn họ.

Đây là lần thứ hai Hà Thần Ảnh diễn tương tác cùng Tiểu Viên.

Cô ấy đã diễn đối đáp cùng rất nhiều nữ diễn viên trẻ, chẳng qua cảm giác đều thua kém so với khi diễn cùng Tiểu Viên. Trước đây ở 《 Lựa chọn 》, ban đầu khi Hướng Tiểu Viên diễn còn có chút ra sức quá mức.

Tựa như người trẻ tuổi nóng lòng chứng minh thực lực bản thân, chỉ lo diễn cho mình, không suy xét được cho đối phương. Cho nên khi Trâu Nhất Nhụy diễn phim cùng cô thì bị cô áp chế đến không nhúc nhích được, sai sót chồng chất.

Hà Thần Ảnh lúc ấy không thể nhìn cô lạm dụng thiên phú của mình, hoặc nhiều hoặc ít cũng hơi có mong muốn che chở Trâu Nhất Nhụy một chút, dù sao cũng là người cùng chung công ty.

Chỉ là khi bắt đầu chính thức diễn tương tác trực tiếp, thì cô ấy mới phát hiện cô gái này còn muốn có thiên phú hơn so với cô ấy tưởng tượng được, hơn nữa gặp phải cô ấy cũng không e sợ, ngược lại còn phát huy đến càng tốt càng đẹp đến ngạc nhiên thích thú hơn. Tuy rằng một phần kia, năm ấy Vĩ Gia Bảo nói phải cắt bỏ, nhưng quả thật quá xuất sắc, trùng hợp khi ấy Vĩ Trang đã ở đó xem, nên mới có thể giữ nguyên lại một vài cảnh quay.

Cảnh diễn đối đáp với cô trong 《 Lựa chọn 》 khi đó, trong không gian phát huy có hạn mà Hà Thần Ảnh cho cô, cô không chỉ phát huy hơn hẳn bình thường, còn có thể đục mở sang không gian khác để lấp đầy vào cá tính của nhân vật.

Mà cảnh diễn qua lại giữa Lương Tịch cùng Hoàng hậu này, không gian của hai người trong màn này đều rất lớn, nên diễn thế nào, nắm bắt chừng mực ra sao, toàn dựa vào hai người các cô.

Trong lòng Hà Thần Ảnh dâng lên một chút xíu nỗi niềm khó tả, chờ mong vô cùng.

Khi diễn đối đáp với Chu Ngạc Hoa lúc trước, loại cảm giác tranh đấu và hưng phấn toàn phần ấy hoàn toàn không giống.

Tiểu Viên bỗng nhiên cử động, cô đi đến giá cắm nến trong cung điện, đưa tay khảy khảy bấc đèn, ánh sáng mù mờ ấm áp kia rọi lên mặt cô, ngọc trắng không tỳ vết.

Cô có đường nét mặt mày xinh đẹp cực kỳ tinh xảo, quả thật rất phù hợp với miêu tả sắc đẹp thời kỳ đỉnh cao kia của Lương Tịch trong kịch bản. Chút ánh đèn này chiếu vào sườn mặt của cô, theo chuyển động xoay qua của cô lại phản chiếu trong con ngươi của cô.

“Nương nương,” Cô đến gần, đôi mắt vọng qua thật sâu, dường như có thể thu lấy hết cả lòng người vào: “Xin nương nương yên tâm, nô là nô tài của Thái tử, cũng là của ngài.”

Hà Thần Ảnh khẽ cong môi: “Phải không?”

Cô ấy dừng lại một chút, vẫy vẫy tay với Tiểu Viên: “Ngươi lại đây.”

Lương Tịch đến gần, quỳ xuống. Hoàng hậu thoáng nhìn xuống, véo cằm cô lên: “Ngươi rốt cuộc là nô tài của ai thì chỉ có chính ngươi biết. Ngươi phải giấu cho kỹ, một khi cái đuôi lộ ra tới, thì ngươi biết sẽ xảy ra chuyện gì, đúng không?”

Lông mi Lương Tịch khẽ run rẩy: “Nô biết.”

Hoàng hậu buông lỏng tay ra, sau khi thoáng nhìn cô từ trên cao nhìn xuống thì xoay người đi.

Lương Tịch dập đầu, chậm rãi đứng dậy, lúc chuẩn bị rời đi thì Hoàng hậu thoáng liếc mắt nhìn hắn: “Ai bảo ngươi đi, lại đây hầu hạ.”

Hoàng hậu ngồi trước bàn trang điểm tháo trâm cài, Lương Tịch tiến lên tiếp nhận trâm phượng của Hoàng hậu, lấy lược chải đầu cho Hoàng hậu từng chút từng chút, tràn đầy kiên nhẫn.

Hoàng hậu trong gương lẳng lặng nhìn Lương Tịch, nét mặt có một sự buông lỏng cùng rung động trong nháy mắt.

Cô ấy cũng mệt mỏi.

Cô ấy cũng nản chí ngã lòng.

Cô ấy cũng hồ đồ.

22 năm cô ấy cùng hoàng đế thành hôn này, ông ta đối với cô ấy kính trọng có thừa, ân ái không đủ. Trong thâm cung này, cô ấy đã trải qua vô số đêm cô đơn lạnh lẽo.

Chờ đến khi Hoàng tử út do Trịnh Quý phi sinh ra, thì ban đêm liền không chỉ dừng ở cô quạnh, còn có lo lắng, cảnh giác, bất an.

Từ sau khi Sùng Bình gả cho Võ Định hầu, cô ấy càng chưa từng có một giấc ngủ ngon.

“Nương nương, mấy ngày nay ngài lo lắng cho Thái tử, còn phải chăm lo cho Hoàng thượng, nô nới lỏng một chút gân cốt cho ngài.” Lương Tịch buông lược xuống, bàn tay trắng mịn nhẹ nhàng khép trên vai Hoàng hậu, đè ấn cho cô ấy: “Ngài rõ ràng bị liên luỵ.” (*)

(*) Chỗ này lời nguyên văn của Lương Tịch là: 您受累了了. Trong đó, 受累 vừa có nghĩa là chịu liên lụy, vừa có nghĩa là chịu mệt mỏi. (theo vtudien)

Hoàng hậu trái lại cũng không có cự tuyệt hắn ngay, cô ấy thở dài một tiếng: “Ngươi ngược lại hiểu được vất vả của bổn cung, Thái tử phỏng chừng đang oán trách ta không có bản lĩnh đi?”

Hàng mi thật dài của Lương Tịch đan xen, không thấy rõ ý nghĩ chân thật của hắn: “Nương nương……”

Hốc mắt Hoàng hậu đã đỏ lên: “Tính tình hắn mềm yếu, đọc sách cũng bình thường. Nhưng hắn chính là Thái tử, là trữ quân (người kế vị), hắn cũng nên đứng lên (*) rồi! Không thể mọi chuyện đều dựa vào ta, lại tới trách cứ ta!”

(*) Chỗ này tác giả dùng từ 立: có nghĩa là đứng, cũng có nghĩa là gây dựng, tạo thành tựu (theo từ điển Hán Nôm)

Lương Tịch nói với giọng ấm áp: “Nương nương, ngài hiểu lầm Thái tử rồi……”

“Ta hiện tại cũng không biết hắn đang nghĩ cái gì nữa!” Hoàng Hậu đã bật khóc.

Lương Tịch nửa quỳ xuống, dâng khăn tay lên.

Hoàng hậu vừa lau nước mắt vừa nhìn hắn: “Ngươi tới nói thử, Thái tử rốt cuộc đang nghĩ cái gì đây?”

Lương Tịch quỳ đó: “Nô cũng không biết.”

“Ngươi không biết?” Hoàng Hậu vò khăn tay trong tay, trong mắt ửng đỏ có một vệt ánh sáng ngầm: “Ngươi không phải cả ngày dùng lời ma quỷ mê hoặc Thái tử sao?”

Lương Tịch lập tức kề thấp đầu, dáng vẻ không dám nói lời nào.

“Thái tử phi cũng đã đến chỗ ta khóc lóc kể lể rất nhiều lần.” Hoàng hậu đem khăn tay đặt lên bàn, lạnh lùng liếc hắn: “Nói ngươi cậy vào gương mặt này suốt ngày rù quến Thái tử, muốn ta xử trí ngươi.”

Hai vai Lương Tịch khẽ cứng đờ, càng ép đầu xuống đến thấp hơn, vẫn như cũ không dám nói lời nào.

“Ngẩng đầu, nói chuyện!”

Lương Tịch chậm rãi ngẩng đầu, lại mím chặt môi. Hoàng hậu tức không chịu được, nâng một chân lên đá vào trên vai hắn, Lương Tịch chịu đau thoáng lảo đảo.

Tới chỗ này rồi, Hà Thần Ảnh lại bỗng nhiên hơi sửng sốt một chút.

“Cắt, chị Thần Ảnh,” Từ Mộc Dịch ló đầu ra từ màn hình theo dõi: “Làm sao vậy?”

“À, không có việc gì, lại một lần nữa đi?” Hà Thần Ảnh cười cười, đánh tiếng với bên kia.

Chuyên viên trang điểm tiến lên, chỉnh sửa trang điểm cho Tiểu Viên cùng Hà Thần Ảnh.

“Đá đau em rồi sao?” Hà Thần Ảnh hơi nhìn Tiểu Viên, hỏi quan tâm.

“Không có, không đau.” Tiểu Viên nhoẻn miệng cười với cô ấy.

Ánh mắt Hà Thần Ảnh nhìn cô càng thêm dịu dàng.

Từ Mộc Dịch chạy chậm qua đi giảng giải cảnh quay: “Chị à, chị không thể nhìn chị ấy có tình cảm như vậy, phải……”

Hà Thần Ảnh ừ một tiếng, hơi hơi khẽ cười: “Tôi biết tôi biết.”

Tiểu Viên khẽ nghiêng đầu, không có nghĩ nhiều mà hơi cười theo.

Trong quần chúng vây xem, một trong số đó là Điền Điền xem đến say sưa hứng thú: “Em thích chị Thần Ảnh đóng phim cùng chị Viên quá! A, trong phim ngoài đời đều thật có cảm giác cặp đôi á!”

Thái Quyển khụ hai tiếng, trộm liếc nhìn trợ lý Cao bên cạnh một cái: “Vẫn, vẫn tốt ha? Anh không cảm thấy thế.”

Trợ lý Cao đã ấn nút tạm dừng video, thoáng bĩu môi.

Hoàn toàn không có được chưa!

Lương Tịch đã bị Hoàng hậu đá một cái, vội vàng quỳ trở về vị trí ban đầu.

Hoàng hậu nhìn như dịu dàng hiền thục, thực tế là buồn vui thất thường cực kỳ, tâm tư chặt chẽ: “Năm đó ta thấy ngươi lớn lên thanh tú, còn coi như lanh lợi, bèn để ngươi ở bên người Thái tử hầu hạ, không ngờ tới ngươi sẽ trưởng thành yêu nghiệt như vậy.”

Hoàng Hậu đi lại một bước, khơi cằm hắn lên.

Trong nháy mắt này, bất kể là người trước ống kính hay người ngoài ống kính đều đã nín lại hô hấp.

Lồng ngực Tiểu Viên phập phồng, một đôi mắt có thể nói chuyện ngưỡng lên nhìn chằm chằm vào Hà Thần Ảnh. Hàng mi dày đặc cong vút nhẹ nhàng rung động, đến bóng mờ hạ xuống của lông mi dường như cũng đang khẽ run, lộ ra tâm lý căng thẳng của nhân vật cô đóng vai này.

Ở trong tầm mắt của Hà Thần Ảnh, đường nét mặt mày của Tiểu Viên đều hiện ra trước mặt cô ấy, từng đường từng nét giống như bức tranh với lối vẽ tỉ mỉ được miêu tả tinh tế, bới không ra mảy may tì vết nào.

“Nô là kẻ khiếm khuyết, bằng không cũng không cách nào tiến vào cung, chỉ là một con chó của Thái tử điện hạ cùng nương nương, là sống hay chết đều toàn nghe theo ngài.”

“Nô không dám có nửa câu oán hận, điều nô lo lắng duy nhất là…… Ảnh hưởng đến hòa khí giữa ngài và Thái tử.”

Hà Thần Ảnh còn nâng cằm cô, cô ấy bỗng nhiên cười cười, ngón tay khẽ trượt trên gương mặt Tiểu Viên, nói ra lời thoại: “Ngươi nói đúng, giết ngươi rồi, e rằng Thái tử cũng sẽ tới trước mặt ta làm ầm ĩ, chẳng qua nếu huỷ hoại gương mặt này của ngươi, thì hắn cũng không dám nói gì.”

Ngón tay của Hà Thần Ảnh trượt xuống từ gò má cô, dừng ở cổ áo chéo màu trắng mặc trên người Tiểu Viên, câu vào trong cần cổ như ngọc kia của Tiểu Viên.

Từ Mộc Dịch xem đến thở mạnh cũng không dám.

Trong lòng cậu cảm thấy kỳ khôi. Tiểu Viên này mặc Duệ Tát cùng Thái tử với một cảnh diễn kia cũng đã đủ kích thích, cái kia nhìn qua giống như là tiết mục mập mờ của đồng tính nam. Cảnh tượng khi Tiểu Viên cùng Lục Tĩnh Niên diễn đối đáp với nhau trông cũng rất hài hòa, chả qua còn có thể cảm giác ra được là một nam một nữ. Cũng không biết thế nào, diễn lên cùng Hà Thần Ảnh thì rất giống như là mập mờ giữa đồng tính nữ.

Điều này bắt nguồn từ đâu đây?

Mãi đến khi Hà Thần Ảnh chủ động nửa trêu chọc nửa uy hiếp thăm dò vào cổ áo của Tiểu Viên, thì Từ Mộc Dịch mới hiểu ra được —— là bởi vì chị Thần Ảnh nhìn qua quá công, mà Tiểu Viên trông quá thụ rồi……

Trợ lý Cao tuy rằng không quá vui sướng khi nhìn thấy tiết mục như vậy, nhưng di động của cô ấy lại quay vào từng cái một rất trung thực.

Hà Thần Ảnh khẽ híp đôi mắt, nhịp đập dồn dập truyền đến từ chiếc cổ thon dài này, ở ngay trong bàn tay cô ấy. Dường như cô ấy dùng sức một chút, là liền có thể chấm dứt tính mạng của người khác.

Giết chết cô, dễ như trở bàn tay đến vậy, tựa như bóp chết một con kiến, khi nào giết cũng xem theo ý thích của mình, vậy thì chơi nhiều một tí, coi như an ủi chút chút cho nỗi tịch mịch do thâm cung mang đến.

Đây là cảm xúc ngược đãi và khống chế do quyền lực mang đến, muốn làm gì thì làm, không cần kiêng dè bất kỳ hậu quả gì. Giờ phút này đây, cô ấy chính là Hoàng hậu.

Cô ấy thu tay về, xoay người, từng bước một đi tới mặt sau bình phong gỗ trầm hương, ngồi trên mép giường khắc hoa.

Tiếng nói cũng truyền đến: “Lấy ra công phu ngươi hầu hạ Thái tử, lại đây đi.”

Con ngươi rũ thấp của Lương Tịch trong nháy mắt yên lặng, cổ họng cô thoáng động đậy, rồi nghẹn một giây, mới như thể biết được là giọng nói của mình: “Vâng……”

Vạt dưới Duệ Tát của cô vừa vén lên tới, thì Hoàng hậu ở mặt sau bình phong nói: “Ta có kêu ngươi dậy sao?”

Lương Tịch thoáng im lặng, đành phải đi đầu gối một đường qua, chậm chạp từ tốn dịch tới mép giường Hoàng hậu. Hoàng hậu dựa vào trên đệm giường trầm hương mạ vàng, đem hai chân hướng về phía Lương Tịch.

Lương Tịch nâng giày cô ấy, nhẹ nhàng cởi giày ra đặt xuống, trong mắt cô phảng phất như nhuộm ánh nước……

Màn ảnh cuối cùng lưu lại ở trên bình phong gỗ trầm hương kia.

Qua vài giây rồi Từ Mộc Dịch mới phản ứng kịp rằng các cô đã diễn tới chỗ này, bèn vội vàng hô: “Tốt, qua!”

Nhân viên công tác dời bình phong ra, Hà Thần Ảnh đã kéo tay Tiểu Viên xin lỗi với cô: “Thật xin lỗi, vừa rồi không cho em đứng dậy, đầu gối có phải rất đau hay không?”

Tiểu Viên cũng cảm thấy đi đầu gối qua thì xử lý xung đột này càng tốt hơn một chút, lúc ấy Hà Thần Ảnh đã thêm “Ta có kêu ngươi dậy sao?” Với câu thoại này, cô lập tức liền hiểu dụng ý của cô ấy.

“Không sao, không có việc gì.” Tiểu Viên giậm chân tại chỗ mấy cái, cười nói: “Không đau!”

“Ôi……” Hà Thần Ảnh sờ sờ mặt cô, còn có chút băn khoăn áy náy: “Nếu không đi chỗ bác sĩ xem thử.”

“Nào có khoa trương như vậy chứ!” Tiểu Viên cười tít mắt.

Vốn dĩ Từ Mộc Dịch đã đi tới trước mặt các cô, muốn cùng nhau thảo luận một chút cảnh diễn vừa rồi. Nhưng chờ một chút cũng không tìm thấy khe hở có thể nói chen vào, bèn nhún nhún vai đành phải thôi.

Thái Quyển chớp chớp mắt, sắc mặt có ti tí lúng túng mà nhìn trợ lý Cao một cái, cười ha ha nói: “A, cảnh này quay được…… còn rất tốt ha?”

Trợ lý Cao thầm hừ một tiếng, cảm thấy trong lòng rất không thoải mái, đặt mình một chút vào vị trí của sếp tổng thì liền càng thêm khó chịu hơn!

【 đây là đóng phim đây là đóng phim, đây là giả! 】

【 cảnh diễn này quay đến mức góc tường sếp tổng lớn nhà tôi cũng long tróc ra rồi! 】

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK