Mục lục
Ảo Ảnh Chợt Lóe - Nhất Trản Dạ Đăng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đôi môi mềm thơm của người phụ nữ kia vừa chạm vào cô liền tách ra, cô ấy chỉ đã hôn cô một chút. Tiểu Viên thoáng chớp mi, nghiêng nghiêng đầu.

“Đây phù hợp với từ từ tới em nói chứ?” Hai người cách đến rất gần, giọng nói của Vĩ Trang nhẹ nhàng mà phất qua lỗ tai cô, kích dậy một chút vị nóng ở cô.

Cô không chịu thua kém, đôi tay đã câu lấy chiếc cổ của người phụ nữ kia, hôn lại đáp trả, cũng đã hôn người kia một chút. Tiếp theo thì cười hi hi mà nói: “Như vậy mới tính là phù hợp.”

Tối hôm qua Tiểu Viên đã âm thầm hạ quyết định rồi, về sau tuyệt đối sẽ không để Vĩ Trang chiếm hết lợi thế “ở bên trên”. Cô không cần lại giống như trước kia, chịu “áp chế” của Vĩ Trang như vậy nữa, có điều cái này mình cô biết là được, không cần nói ra ở trước mặt Vĩ Trang.

Ánh mắt Vĩ Trang hơi hơi lấp loé, dừng ở trên môi Tiểu Viên.

“Mắt kính của người mang theo bên mình chứ?” Tiểu Viên nhìn người ấy, hỏi.

“Ừ?”

“Người mang mắt kính thật đẹp á!” Tiểu Viên cắn môi cười: “Đương nhiên không mang mắt kính cũng đẹp, chỉ là bình thường người không mang mấy, cho nên em muốn nhìn lại chút ấy mà.”

Vĩ Trang hoàn toàn không đoán được cái kéo rộng này của cô, chợt ngẩn ra: “Hả?”

“Mang đi mà, mang đi mà!” Tiểu Viên làm nũng mềm nhũn với Vĩ Trang, người phụ nữ kia không thể không lấy ra mắt kính tròng không màu gọng như tơ vàng kim, không rõ nguyên do mà mang lên.

Hai mắt Tiểu Viên sáng lóng lánh, đứng lên, lấy di động ra, nhanh như chớp mà nhắm vào cô ấy 'tách' một tấm.

Vĩ Trang: “……”

Này vẫn không dừng, Tiểu Viên còn đi xa ra một chút, cười về phía cô ấy: “Nhìn em nhìn em, cười về phía em.”

Vĩ Trang: “……”

Tiểu Viên nhân lúc trước khi sắc mặt người kia còn chưa thay đổi, mau chóng chụp vội được mấy tấm, cuối cùng đi đến trước mặt người kia, cúi xuống thơm trộm cái ở mặt người kia: “Chóc!”

“Thế em đi về trước đây, người……” Lời này Tiểu Viên còn chưa nói xong, đã bị người phụ nữ kia kéo đến đầu gối của người ấy. Cô chợt cười lanh lảnh, rồi ôm lấy chiếc cổ của Vĩ Trang: “Sao đấy?”

“Chụp hình tôi làm gì vậy?”

“Xem nha, xem bạn gái của mình nhá!”

Hai người có qua có lại, Tiểu Viên nhếch môi lên, ý cười trong mắt vừa xinh đẹp lại ranh mãnh. Không chỉ không muốn “bị đè xuống” trên thân thể, trong lời nói cũng được “chiếm thế trên”. Mặt cô nóng lên bởi vì ngượng ngùng, có điều khí thế vẫn không thể thua.

Cô hơi hơi cúi người nhìn Vĩ Trang, mặt của người kia ở ngay trước mặt mình, đôi mắt người kia bên trong mắt kính gọng tơ vàng có vẻ tĩnh lặng sâu thẳm, nét cười đã chậm rãi nhen nhóm, khiêu đến Tiểu Viên mặt đỏ tim đập, cúi đầu muốn đi hôn người kia.

Lúc này, mắt kính của Vĩ Trang liền trở nên có hơi vướng víu rồi.

“Tháo mắt kính xuống thay tôi.”

Giọng điệu của Vĩ Trang cũng không phải kiểu mệnh lệnh, cũng không phải câu trần thuật không chút thăng trầm. Giọng điệu của cô ấy chỉ có một chút xíu lên xuống, nhưng chính là cô ấy lẳng lặng nhìn Tiểu Viên thật sâu, thu toàn bộ hành động bản thân muốn hôn cô vào trong mắt. Đôi môi đỏ hơi mỏng hé mở, đã nói ra mấy cái chữ vốn có hàm ý ám chỉ với kiểu nhẹ mà chậm, đã làm Tiểu Viên đi lấy xuống với nhịp tim tăng tốc.

Tay cô mới vừa lấy ra chút, thì lòng bàn tay của Vĩ Trang lướt nhẹ qua chỗ cái ót của cô, câu Tiểu Viên hướng xuống một chút, rồi lại hôn lên cô lần nữa.

Tiểu Viên cầm mắt kính, đã bị người kia hôn cái trở tay không kịp, ngay cả môi còn có lời phản đối cũng bị bịt kín rồi. Các cô đã dán vào nhau sít sao, hơi thở đan xen, lần này không lướt qua liền ngừng nữa, mà là hôn môi sâu vào dần dần.

Cả người Tiểu Viên đều mềm cả rồi, hoàn toàn đã bị người kia ôm vào trong lòng ngực, bị người phụ nữ kia hôn môi từng chút từng chút. Tay cô nhấc ở bên hông người, mắt kính sắp sửa rơi xuống dưới rồi.

Không được, nhanh quá rồi! Nhất định phải dừng lại, bằng không sắp có chuyện đó.

“A, từ từ.” Tiểu Viên đỏ bừng mặt lên, ngọ ngoạy ra khỏi trong lòng ngực của người kia: “Người mau đáp máy bay đi đi!” Cô nhét mắt kính vào trong tay người kia, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất chạy đi mất.

Động tác của cô quá nhanh, Vĩ Trang nhìn thấy làn váy của cô xoay vòng ra như hoa, nhìn chằm chằm vào bóng dáng cô vội vội vàng vàng chạy đi mãi đến khi biến mất. Cô ấy nhẹ giọng cười cười, giơ tay thoáng sờ môi mình.

Lúc máy bay bay lên không trung rồi, là ngay thời điểm mặt trời sắp sửa chìm nghỉm, ráng chiều dần đậm, màu vàng da cam hơi đỏ mênh mông vô bờ điểm xuyết vài phần màu xanh tím nhàn nhạt. Vĩ Trang chống tay, thưởng thức ráng chiều ngoài cửa sổ này, rồi lấy di động qua chụp vào mấy tấm hình.

Bỗng nhiên, tâm trí chợt động, cô ấy nhảy ra ngoài album ảnh của mình, có đơn độc một cái thư mục. Cô ấy giở ra tới, là một tấm chụp vẻ mặt khi ngủ của Tiểu Viên.

Vĩ Trang lẳng lặng mà nhìn, ngón cái vuốt ve qua gương mặt của người trong ảnh chụp.

Thật ra cô ấy cũng đã bỏ tí thời gian để thích ứng được một chút sự thật rằng mình có bạn gái, có điều, cái từ “thích ứng” này khiến cô ấy trầm ngâm suy nghĩ.

Bản hợp đồng ký khi trước kia, nếu bị người ngoài biết, nhất định sẽ cho rằng Tiểu Viên là bị cô ấy “bao nuôi”, cho dù chính hai người trong cuộc cùng người bên cạnh của cả hai cũng không cho rằng như vậy.

Chu Ngạc Hoa nghĩ rằng cô là “bạn gái nhỏ” của cô ấy, Jim cùng Vĩ Đình cũng cho rằng cô là “bạn gái” của cô ấy, cho nên theo như bọn họ thì xem ra cô ấy cùng Tiểu Viên đã sớm “yêu đương” rồi?

Lúc bọn họ nhắc ra tới ở trước mặt cô ấy, khi đó trong lòng cô ấy liền có cảm giác thật vi diệu thật thoải mái, nhưng đã bị cô ấy cứng rắn phớt lờ mất.

Tiểu Viên ở trong lòng cô ấy trước kia là thân phận gì đây? Nếu không phải bạn gái, vậy cớ sao chính cô ấy không lập tức phủ nhận đây?

Có lẽ là hiện tại không có chuyện quan trọng, có lẽ mới vừa gặp mặt với Tiểu Viên xong, toàn bộ thể xác và tinh thần đã sa vào một kiểu lười lười nhác nhác, mệt mỏi buông lỏng, vùi ở trong ghế da thoải mái, đã suy nghĩ về sự việc thật lâu trước kia.

Khi đó bố cô ấy mắc bệnh nằm viện, khi cô ấy đi thăm, ở phía sau cửa, đã nghe được Vĩ Gia Bảo ở bên trong nói chuyện phiếm với ông ấy.

Lúc ấy hình như Vĩ Gia Bảo là mười bốn tuổi hay là mười lăm tuổi, cô ấy đã không nhớ rõ lắm. Dường như Gia Bảo đã chọn được mấy tin tức thú vị đọc cho bố cô ấy nghe.

“Ui, 'bố già', này lại là nói con là 'con riêng' của bố này! Còn nói đến rất ra gì và này nọ!”

“Còn nói bố từng có bạn gái người nước ngoài, chậc, ông lão à, tình sử của bố rất phong phú nha!”

“Có điều quả thật con với chị hai, anh ba trông không rất giống, nói đi, ông lão, rốt cuộc con là đứa con của người thứ mấy của bố nào!”

Tình cảm của Gia Bảo với bố cô ấy rất tốt, tốt đến có thể không biết lớn nhỏ ở trước mặt ông, tùy ý đổi xưng hô.

Ông cụ Vĩ cười: “Đừng nghe bọn họ nói hươu nói vượn, nhà Vĩ chúng ta không có con riêng bên ngoài, bằng không thì không thể họ Vĩ được.”

“À, được thôi, con cũng không thèm để ý mấy cái này, dù sao di chúc của bố có tên của con là được. Vậy bố nói thật với con, bố thật sự không có giấu giếm 'mẹ già' của con, bao nuôi bồ nhí ở bên ngoài chứ?”

“Ha ha ha, thằng nhóc thối, con biết cái gì, nhà họ Vĩ chúng ta chưa bao giờ làm bao nuôi cái thói này, ông già của bố không làm, bố cũng không làm.”

“Gì? Nhà của chúng ta còn có truyền thống tốt đẹp, bố nói tỉ mỉ để nghe chút nào.”

“Trước nay bố đều là quen bạn gái, không làm bao nuôi. Nếu bố đã kết hôn rồi, thì ở bên ngoài cũng không có người khác, chẳng có cái thời gian kia, bố cũng phải làm việc, tinh thần và thể lực của người là có hạn.”

Vĩ Trang nghe tới đây, thì nhẹ nhàng mà cười mỉa một chút. Khi ông cụ Vĩ cùng Chu Ngạc Hoa vẫn chưa ly hôn còn không phải ngoại tình rồi ư? Có điều nói theo lời của ông ấy, thì bọn họ là đã hết tình cảm rồi, ở riêng đã lâu. Điểm này hẳn cũng không phải là giả, ít nhất thì trước khi Vĩ Trang mười hai tuổi, chưa từng có bóng dáng của Chu Ngạc Hoa, mà ông cụ Vĩ về chuyện tình cảm quả thật rất ít nói dối.

Ông ấy thích người đẹp sắc đẹp không sai, nhưng ông ấy cũng coi trọng sự nghiệp của mình.

“Oa, con thấy trong mấy nhà khác đều là cắm sừng ngoại tình, bên ngoài có nhiều nhân ngãi á.” Cái mà Vĩ Gia Bảo nêu ra đều là gia đình có gia thế tương đương với nhà họ Vĩ.

“Đó là nhà người khác, trước nay bố đều là quan hệ một với một, cho người ta danh phận, không phải nhân ngãi bao nuôi gì đó, là bạn gái. Con hợp ý người khác rồi, thì con phải chia tay với người ta trước, rồi hãy đi theo đuổi người khác. Gia Bảo à, về sau con cũng phải như vậy.”

“Còn có, làm người hào phóng một chút, cho con gái người ta thêm một ít bảo đảm, chúng ta lại không phải những gia đình nhà giàu mới nổi kia, keo kiệt bủn xỉn.”

“Biết, biết rồi! Bố đấy, cái ông lão thúi này còn bày kiểu một hai……”

Thật vi diệu, giờ phút này Vĩ Trang nhớ lại được một màn kia, với cả phần lớn đối thoại giữa bọn họ.

Cô ấy đang hoài nghi, có lẽ lời của ông già Vĩ lần kia cũng đã sớm cấy vào trong đầu cô ấy rồi, cho nên trong một góc cực kỳ bí mật, tận sâu nội tâm cô ấy cũng đã vẫn luôn coi Tiểu Viên như là bạn gái của mình?

Jim cũng đã từng nói cô ấy thật cưng chiều Tiểu Viên, Vĩ Đình bị cô ấy kêu một cái cũng lập tức liền từ Mỹ trở về giúp đỡ xem bệnh tình của anh trai của cô.

Nhưng hiện tại cô ấy mới cảm thấy cái cô ấy đã làm là quá ít, hoàn toàn không đến độ gọi là “hào phóng”.

Cô ấy chỉ là cho phòng làm việc của Tiểu Viên một khoản tiền nhỏ, để Nguyễn Thanh tới làm người đại diện của cô. Nhưng mấy cái này là cái cô ấy nên làm, là Gia Bảo nợ Tiểu Viên, cô ấy chỉ là đã “đền bù” thay Gia Bảo mà thôi.

Thành công hiện tại của Tiểu Viên, đều là chính cô nỗ lực đạt được, tài nguyên của cô, đều là dựa vào bản thân cô thử vai từng bước một mà thành công có được, gian khổ trong đó cô cũng gặp qua.

Nếu không có Gia Bảo đã cản trở con đường của Tiểu Viên trước, đã bóp chết cơ hội của cô, thì cô sẽ thành công được sớm hơn.

Vĩ Trang hơi khép mắt, cảm giác trước nay chưa có đã quanh quẩn trong lòng cô ấy, đó là —— ý hổ thẹn nồng đậm.

Khi trước cái mình làm đã quá ít, biểu hiện được cũng rất kém cỏi, may mà cô ấy đã tỉnh ngộ, may mà cô ấy đã nói lời hy vọng Tiểu Viên làm bạn gái cô ấy, may mà Tiểu Viên chấp nhận rồi, cho nên bây giờ còn có cơ hội để cô ấy đi xoay chuyển cùng bù đắp.

Cô ấy chậm rãi trút ra được một hơi, lấy di động qua gửi WeChat cho Tiểu Viên: “Về đến nhà chưa?”

Tiểu Viên đáp rất nhanh: “Còn chưa, Thái Quyển dây dưa lề mề, lại đi mua đồ, em chỉ có thể ở trong xe chờ anh ấy.”

Vĩ Trang thoáng nhíu mày: “Đưa chú Vương đi qua Phi Dực, làm tài xế của em, em cảm thấy thế nào?”

Tiểu Viên: “Được á! Em rất thích chú Vương.” Cùng theo tiếp sau là cái biểu tượng cảm xúc “hôn gió”.

Bên môi Vĩ Trang gợi lên độ cung nhàn nhạt.

“Thái Quyển đã trở lại, tụi em về nhà đây, người nghỉ ngơi một chút trước đi.”

“Được.”

Vĩ Trang nhìn WeChat trong chốc lát, rồi nhảy ra ngoài, lại về tới album ảnh, giây tiếp theo, ma xui quỷ khiến mà cô ấy đã đem tấm chụp Tiểu Viên khi ngủ thiết lập thành màn hình khóa.

Không được, quá rõ ràng rồi, hình giao diện (WeChat) cũng không được, hình nền?

Ngón tay của Vĩ Trang tì vào môi, đã rơi vào nghĩ suy, khẽ lắc đầu, cũng không được, vẫn là mạo hiểm quá rồi. Cô ấy chỉ có thể để ảnh chụp tiếp tục ở trong album ảnh.

Buông di động xuống, cô ấy đứng dậy đi phòng nghỉ, vốn dĩ chỉ tính nằm xuống để nghỉ ngơi một chốc lát, nhưng thế mà cô ấy lại thật sự đã ngủ không hay không biết.

Này vừa ngủ thì ngủ đến thật sâu, khi tỉnh lại thì đã tới California rồi. Cả người người phụ nữ kia thư thái, tinh thần và thể lực khôi phục được không ít.

Giây tiếp theo, cô ấy vô thức đi sờ di động, đây là thói quen cô ấy mới hình thành.

Không khí yên tĩnh chỗ buồng đây đã thoáng ấm nóng lên, Tiểu Viên đã gửi một tấm hình tự chụp cho cô ấy. Cô hơi hơi mỉm cười, nước da trắng sáng săn chắc, gương mặt hơi trắng hồng, chống cằm nhìn về phía cô ấy với vẻ dịu dàng ấm áp, chỗ cổ tay có một sợi với tia sáng xanh lục bảo óng ánh rực rỡ.

Đó là quà sinh nhật cô ấy tặng cho cô.

– ——–

Editor: Tấm hình trong thư mục đó sắp có những người bạn mới… (¬‿¬)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK