Mục lục
Ảo Ảnh Chợt Lóe - Nhất Trản Dạ Đăng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thời gian một tuần thật ra rất ngắn, Tiểu Viên cũng đã làm cái bảng giờ giấc, đem hết kịch bản Nguyễn Thanh cho cô qua đến, ở nhà từ từ xem chậm rãi chọn, mỗi ngày đều đi tập thể dục, sau đó tính đúng chênh lệch giờ video cùng Vĩ Trang.

Kịch bản cô đã để lại hai quyển, khi chuẩn bị chọn lựa lại, thì đã nhận được điện thoại của Trần Vân Tú.

Ông ta nói mình có một cái kịch bản, diễn viên đều vẫn chưa xác định, bảo Tiểu Viên nhìn xem trước có hứng thú hay không.

Khi trước đạo diễn Trần rất quan tâm cô, Tiểu Viên đã lập tức liền nhận lời, rồi đặt hai cái kịch bản khác qua một bên trước.

Chờ sau khi cầm được trong tay lật sơ lược qua một lần, phát hiện thế mà lại là một cái kịch bản đồng tính luyến ái. Đạo diễn Trần nói với cô trong điện thoại rằng đây chính là bản thảo sửa đổi cuối cùng, nguyên tác là 《 Nhật thực toàn phần trong tim 》, một bộ phim đạo diễn nổi tiếng của Hollywood. Bản thân ông ta xem thích đã vô cùng, liền xin phép để Đồng Hoa mua bản quyền. Chừng mực của nguyên tác không tính là nhỏ, ông ta với biên kịch Trình Diệc đã căn cứ vào tình hình thực tế trong nước cùng tiêu chuẩn quay chụp sửa lại mất đến mấy bản, đã xác định được xong rồi, dự toán xin cũng phê rồi, chuẩn bị đã được duyệt.

Sau khi Tiểu Viên lại nhìn cẩn thận hết một lần, bản thân chưa quyết định được, liền giao cho Nguyễn Thanh cùng Dương Kiều kiểm định một chút.

Mình cô nhàn xuống rồi, bèn leo lên Weibo đi xem hóng hớt giải trí đổi góc nhìn chút, không nghĩ tới đã thấy được tin tức làm cô giật nảy người cùng với tiếp sau đó.

“Tập đoàn Đồng Hoa bỏ 36 trăm triệu đô-la thu mua hãng phim XX của Mỹ, sản nghiệp phim ảnh dưới trướng tập đoàn văn hóa Đồng Hoa tiến một bước lớn mạnh……”

Dòng tin tức này rất mau liền lên được nền tảng tin tức nổi tiếng lớn trong nước, cũng đã lên TV.

Tiểu Viên cũng đã thấy được bản tin ở Weibo, cũng nhìn thấy được hai tấm ảnh chụp chung một xa một gần. Ở trong ảnh chụp, một đám người chức vụ rất dài, mà phần lớn đa số lại là đàn ông trung niên, Vĩ Trang đứng giữa cực kỳ rực rỡ bắt mắt.

Chụp xa có thể nhìn thấy người ấy mặc một bộ âu phục màu xám đen, trước ngực một chiếc cài áo cổ điển mặt ngọc lục bảo bạch kim cẩn kim cương. Cảm xúc nhìn rất nhạt nhẽo, dường như đang nhìn ống kính, lại tựa như không có.

Chụp gần có thể nhìn thấy được càng nhiều chi tiết, khuyên tai ngọc trai bên tai người ấy, vân da trơn mượt không chút tì vết, đôi mắt đen nhánh sâu sắc, khóe môi tựa như vểnh lại như không, miễn cưỡng xem như mỉm cười, ánh mắt nửa vời hờ hững.

Nhìn một cái là bị chấn động kéo lấy rồi, lúc sau không thoát ra được lâu thật lâu.

Tiểu Viên đã kinh ngạc lại vui mừng ngỡ ngàng, không nghĩ tới đồng thời nhìn thấy ảnh chụp của Vĩ Trang ở đài truyền hình nghiêm chỉnh đứng đắn (chính trị) với cả nền tảng bình dân giải trí.

Cô xem đến say mê, vô thức cắn ngón tay, cầm lòng không đậu mà lật xem bình luận của các cư dân mạng.

Cái này ở trong mắt phần lớn người qua đường vốn là tin tức kiểu “thật lợi hại, không có hứng thú” kia, bởi vì ảnh chụp của Vĩ Trang lại có thể nhận được sự chú ý lớn, đã từng bước từng bước lên bảng xếp hạng tìm kiếm rồi.

Không ít cư dân mạng kinh ngạc không thôi, “Chị gái ngay giữa này là ai? Năng lượng tỏa ra đây quá kinh người rồi, ảnh chụp nhìn đến đầu gối tôi nhũn ra!! Chảy máu mũi!”

“Vị trùm to này hẳn sẽ không phải chính là vị sếp tổng lớn Đồng Hoa trong truyền thuyết kia đi? Vị mà cổ phần nhiều nhất kia ấy! Vị mà người mấy chục tỷ kia ấy!”

“Chính là cô ấy! Tôi nhớ là năm hay bốn năm trước xem qua một lần phỏng vấn của cô ấy, trông không khác biệt lắm với hiện tại!”

“Nếu mà tính như vậy, thì vị trùm đây cũng đã hơn bốn mươi rồi đi? Này nhìn còn trẻ hơn so với tôi là hai mươi năm tuổi! Trượt quỳ gối!!!”

“Cái gì hơn bốn mươi??? Này so với những nữ ngôi sao tự xưng trẻ mãi không già trong giới giải trí kia còn trẻ hơn thấy rõ á! Quả nhiên là người sinh ra ngậm thìa vàng, năng lực tiền bạc vô địch!”

“Không chỉ có năng lực tiền bạc vô địch, còn độc thân nhỉ? Các chị em! Này đã chứng tỏ được độc thân làm nên sự nghiệp mới là bí quyết giữ tuổi thanh xuân á!”

“…… chỉ muốn nói, sếp tổng đừng quá để ý cứng nhắc về giới tính nữa, đàn ông không xứng với ngài, ngài có cần nàng vợ nhỏ xinh hay không vậy? Hãy nhìn xem tôi nhìn xem tôi!”

“Tôi cũng có thể, tôi cũng được hết nè, tôi cũng muốn làm nàng vợ nhỏ xinh của trùm bự!!!”

Tiểu Viên nhìn đến chỗ “nàng vợ nhỏ xinh” kia thì lập tức liền cười nghiêng ngã ở sofa rồi, gửi WeChat cho Vĩ Trang: “Sếp tổng lớn à, người nổi rồi.”

Vĩ Trang ở Mỹ phỏng chừng vừa mới rời giường, còn chưa nhìn thấy cái WeChat này.

Tiểu Viên biết người ấy không có tài khoản Weibo, cũng không lên mạng xem hóng hớt mấy, để lại tin nhắn âm thanh nói cho người ấy, chỉ là vẫn mãi bật cười.

Cô còn chưa nói đến dòng “nàng vợ nhỏ xinh” kia, khi giở IPad đang xem còn có bình luận thú vị gì, thì trên bảng tìm kiếm hàng đầu thật nhanh liền bị những đề tài khác chiếm giữ, “chủ tịch Đồng Hoa” vừa rồi còn ở vị trí thứ hai, trong nháy mắt đã không thấy nữa rồi.

“Í? Hành động mau thật nha!” Tiểu Viên cười.

Tốc độ quan hệ công chúng của Đồng Hoa thật mau lẹ.

Cô nghĩ được chẳng sai, bộ phận quan hệ công chúng của Đồng Hoa sợ tới gần chết, chỉ là một tin tức là sếp tổng lớn liền đã lên tìm kiếm hàng đầu, người không biết nội tình còn cho rằng là bọn họ mua tìm kiếm, nào ngờ là bọn họ lập tức tiêu tiền rút đi, lại mua mấy cái lên bảng dời đi sự chú ý của người xem.

Tiểu Viên thở dài ra một hơi, cô không thích để lộ chuyện riêng tư của mình ở trước công chúng, có điều thấy bạn gái mình lên tìm kiếm hàng đầu gây đến cảm giác xôn xao vẫn là rất không tệ.

Trong một lúc, tâm trí xao động không kiểm soát, lại nhắn qua: “Chừng nào thì người trở về á?”

Cách một hồi, Vĩ Trang gửi lời mời video qua đến, vừa chuyển được thì người ấy nói: “Đợi lát nữa đi gặp Vĩ Đình một chút, đêm nay về thành phố Thân.”

“Người trở về phải điều chỉnh lại múi giờ sao?” Tiểu Viên hỏi.

“Hôm sau là không sao rồi. Vừa rồi em nói chuyện gì với tôi vậy? Cứ mãi cười miết tôi cũng chưa nghe rõ được.”

“Phụt ha ha ha.” Tiểu Viên lại vui vẻ, quyết định không nói sếp tổng lớn đã lên tìm kiếm hàng đầu mấy tiếng đồng hồ, rồi còn có được một đống lớn fangirl “nàng vợ nhỏ xinh” nữa.

“Hôm nay em đã đeo lắc tay ra ngoài, bị người của Phi Dực hỏi một hồi, bé sư muội của em còn muốn cướp qua để đeo thử xem đấy.”

Tiểu Viên giơ cổ tay lên, đong đưa một hồi đối với (màn hình) video. Cô càng nhìn càng thích cái này, được người khác khen là cô càng vui vẻ. Muốn ghi nhớ loại cảm giác này thật kỹ, cũng sẵn lòng bị bộ lắc tay này ràng giữ.

Nụ cười của Tiểu Viên tươi đẹp động lòng người, sáng rọi rạng rỡ, Vĩ Trang nhìn cũng không kiềm được cong môi mỉm cười: “Như vậy tay không mỏi sao?”

“Không mỏi nha,” Tiểu Viên gẩy sóng mắt qua đến: “Em còn có thể cào người, người tin hay không?”

Vĩ Trang chợt cười nhẹ nhàng, ánh mắt của cô ấy có tí vi diệu, nhẹ giọng, nói: “Tôi tin.”

Mặt Tiểu Viên hơi nóng, hơi hơi bĩu môi cười: “Chờ người trở về rồi người biết!”

Chờ người ấy trở lại, mình muốn hung hăng mà ôm người ấy, hôn người ấy.

Tiểu Viên len lén nghĩ trong lòng, thị uy với những bình luận đó: “Hừ, mấy người đều lui ra, tôi mới là nàng vợ nhỏ xinh của người ấy được chứ!”

Sau khi Từ Mộc Dịch bị hủy hợp đồng thì tâm trạng thật buồn bực, rất không cam lòng, nhưng cậu phát hiện người chung quanh cậu đều không hiểu cậu. Bọn họ nói thời gian ký hợp đồng lại không dài, cũng chả làm chậm trễ cậu bao nhiêu thời gian, còn có tiền bồi thường gấp đôi, này nếu thật sự tính tất tần tật, vẫn là cậu đã được lời.

Từ Mộc Dịch: “……”

Đây là tiếng người sao? Thanh danh của cậu bộ không phải thanh danh rồi? Bây giờ người bên ngoài đều biết cậu bị Đồng Hoa “trả hàng” rồi! Cậu cảm giác mình đã nhận phải sỉ nhục, cậu cảm thấy tài hoa cùng tiềm lực của mình đã bị hạ thấp, tinh thần của cậu đã chịu phải tổn thương thật sâu, còn chả có người thông hiểu cậu!

Cậu tìm Tiểu Viên, thì Tiểu Viên chỉ tốt bụng khuyên giải an ủi được vài câu, sau đã đi bận chuyện của cô rồi.

Cậu tìm bố giúp đỡ, bố nói rằng ông muốn 'bế quan' (đóng cửa miễn tiếp) viết lách, bảo cậu đừng nóng nảy, yên tâm sáng tạo.

Cậu càng buồn bực hơn, sao mà là cậu nóng nảy rồi? Thật sự nhịn không được nữa, cậu đi qua tìm những người mẹ nuôi của cậu, muốn để các mẹ hỗ trợ, vấp ngã ở nơi nào thì phải đứng lên ở nơi đó, Đồng Hoa không cần cậu là không được, cậu nhất định phải trở về!

Tìm hết một vòng, hai vị mẹ nuôi của cậu thế đã cùng tụ chung lại tránh nóng.

Cậu đã chạy qua đến, rồi châm biếm Đồng Hoa ghê gớm, lại nói suy nghĩ cùng yêu cầu của mình cho các mẹ biết.

Hai vị mẹ nuôi, mỗi người một bên sofa, uống trà, thế mà đang xem chương trình tuyển chọn nhân tài với các cậu trai tươi trẻ, ngoảnh mặt làm ngơ đối với lời của cậu.

“Mấy đứa trẻ này sao mà trông đều giống nhau như đúc ha? Tôi cũng không phân biệt ra được.” Lữ Việt nâng nâng kính viễn thị của mình.

“Đâu có giống nhau? Cô chậm rãi xem đi.” Chu Ngạc Hoa nhàn nhã mà bóc hạt dưa: “Tôi thích cái người cao một chút kia.”

“À? Đó là người hướng dẫn nhỉ?”

“Ha ha, đều giống nhau cả!”

“A a a a!!! Các mẹ nhìn xem con này!” Từ Mộc Dịch đi đến phía trước, đã cản lại chương trình TV. Hai vị quý bà lúc này mới không hẹn mà cùng quăng tầm mắt tới trước mặt cậu, rồi phát ra ánh sáng thông tuệ:

“Bồi thường tiền cho ngươi rồi sao?”

“Có.”

“Cấm sóng ngươi chưa?”

“A? Không có!”

“Tránh ra!”

“Đi đi đi!”

Hai vị quý bà mỗi người một vẻ mặt ghét bỏ, một người vẫy vẫy tay, hoàn toàn chẳng để chuyện của cậu ở trong lòng. Tiểu Từ đã tủi thân cực kỳ: “Các mẹ đều bỏ mặc con hết!”

Lữ Việt chậc một tiếng: “Vậy bố của ngươi nói như thế nào?”

Tiểu Từ khụt khịt, oan ức thút thít: “Ông ấy nói con đã quá kệch cỡm, quá nóng nảy rồi! Sau đó ông ấy liền bế quan rồi.”

Chu Ngạc Hoa và Lữ Việt thoáng nhìn nhau: “Nói được trái lại rất đúng đó!”

Hai vị quý bà “ha ha ha” “hà hà hà” mà cười rộ lên.

“Các mẹ sao mà cũng vậy? Con lại chẳng phạm lỗi! Con đã bị người ta loại!”

“Này kêu bị người ta loại, ngươi có chịu thiệt rồi?” Lữ Việt uống một ngụm trà: “Chịu đền tiền cho ngươi, này là đã không tồi, nếu là người ta muốn loại ngươi, thì sẽ không cho ngươi tiền rồi.”

“Mẹ nuôi Lữ của người hồi 24 tuổi có một bộ phim, ký chính là nữ một. Vì nghiên cứu nhân vật cũng không dám về khách sạn nghỉ ngơi, mỗi ngày cắm ở đoàn phim, nửa đường bị người ta đổi làm nữ hai. Này còn thôi đi, lúc chiếu sau cùng thì phần diễn của nữ hai bị người ta xóa mất, tiền lương hai năm mới vào sổ, hơn nữa còn không đạt tới một nửa của lúc ban đầu nói, tốn thời gian hao sức còn không có tiền.” Chu Ngạc Hoa nhìn cậu cười: “Lúc này mới kêu bị loại.”

“Mẹ nuôi Chu của ngươi năm đó, vai diễn đều là cảnh bình hoa, vất vả lắm mới có một bộ cho bà ấy đổi nhân vật chuyển loại hình, diễn 'đả nữ' (nữ có công phu võ thuật) một chút. Chỉ đạo võ thuật kia đã ngắm trúng bà ấy, bà ấy chướng mắt người ta, rồi bị người ta đe nẹt áp bức nâng lên treo ở giữa không trung. Sau đó chơi tay chân, bà ấy đã ngã gãy chân mơ hồ không rõ ràng. Chỉ đạo võ thuật kia vài câu xin lỗi nhẹ tênh, mua cái lẵng hoa đến bệnh viện. Mọi người khen hắn ta có tâm, bà ấy chỉ có thể bấm bụng nén giận, đây mới kêu bị người ta loại.” Lữ Việt nhìn cậu cười tủm tỉm.

Hai người này không phải bất hòa quanh năm ư, sao đối với chuyện của lẫn nhau rõ ràng như vậy?

Từ Mộc Dịch hơi ngẩn ra, mới nói: “Các mẹ hồi mới ra mắt kia thảm như vậy?”

Lữ Việt cùng Chu Ngạc Hoa cười ha ha.

Từ Mộc Dịch đã bị thu hút lấy sự chú ý: “Thế, thế sau này cầm thưởng rồi thì đã tốt hơn nhiều nhỉ?”

Lữ Việt: “Vất vả lắm mới cầm được giải nữ diễn viên xuất sắc, báo chí cả nước đều đang nói nhan sắc cô này kém, gả không ra, chả có đàn ông muốn.”

Chu Ngạc Hoa: “Không dễ gì cầm được giải nữ diễn viên xuất sắc, báo chí cả nước đều đang nói chắc chắn là cô này ngủ với đạo diễn, ngủ với sản xuất. Ai kêu cô đã sinh ra với một khuôn mặt hồ ly tinh.”

Lữ Việt liếc đối diện một cái sâu kín: “Yêu đương được hai năm, nghĩ thầm thời điểm cũng nên lập gia đình rồi đi. Sau đó anh ta đã ngoại tình ngay lúc đấy, còn là ngoại tình với kẻ thù không đội trời chung của cô. Tin tức viết, đàn ông ấy, vẫn là cảm thấy ưa khuôn mặt xinh đẹp.”

Chu Ngạc Hoa khẽ cong môi nhàn nhạt: “Ngày nọ tôi tâm huyết dâng trào thì đã thấy được một bài đưa tin, nói tôi chính là sống dựa vào mặt, kỹ thuật diễn xuất quá nổi ở mặt ngoài, không đủ cao cấp. Lời này là đánh giá đến từ kẻ thù không đội trời chung. Cho nên tôi liền nghĩ, vậy cứ lấy người đàn ông của nàng ta thử xem thực lực gương mặt này của mình vậy.”

Từ Mộc Dịch: “…… Í?” Đột nhiên quên mất chuyện của mình, hơn nữa cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Lữ Việt tiếp tục uống trà.

Chu Ngạc Hoa tiếp tục cắn hạt dưa.

Từ Mộc Dịch hơi đằng hắng, cười khô khan: “Chỉ nghe cũng biết các mẹ nuôi năm đó thật sự đã rất nổi, tạp chí giải trí cùng báo chí đều dựa vào hai người các mẹ kiếm tiền.”

Lữ Việt khẽ cười: “Thế thì không có, ta lên trang giải trí không nhiều, chẳng qua nhờ phúc của bố ngươi và mẹ nuôi Chu của ngươi, có khoảng thời gian thường xuyên bị đám paparazzi bâu chặn.”

Chu Ngạc Hoa hơi thở dài: “Cô vất vả rồi. Có điều cũng bởi vì cô, tôi đã bị tạp chí điện ảnh đánh giá với mục đích xấu rất nhiều năm.”

Hai người đối mặt mỉm cười.

Lữ Việt: “Đừng khách sáo.”

Chu Ngạc Hoa: “Ha ha ha.”

Từ Mộc Dịch: “Thế gì đó, các mẹ tiếp tục xem chương trình, con đi đây đi đây!”

Hai vị quý bà đồng thời quét ánh mắt qua tới, dọa tới mức cậu không dám động đậy: “Nói tới thì, là chúng ta không cần ông già nhà hắn.”

“Ai chịu nổi được ông già kia, tài hoa thì có, người cũng là thật chả thú vị, hơi một tí liền bế quan.”

Từ Mộc Dịch vội vàng gật đầu: “Đúng đúng đúng, ông ấy đối với con cũng như vậy á!”

“Ông ta chỉ biết viết thư, chẳng có bản lĩnh khác, đụng chuyện cũng không dám gánh vác, chỉ là trốn tránh bỏ chạy.”

“Rùa rụt đầu (người nhát gan, sợ việc), cũng không biết đã lừa một phụ nữ gả cho ông ta thế nào.”

“Bà vợ ông ta cũng có thể nhịn quá rồi, tôi không được, may mà chả gả cho ông ta.”

Từ Mộc Dịch sắp khóc rồi: “Mẹ con thật tốt quá!” Chỉ là mệnh ngắn.

Lữ Việt bắt đầu chỉ cậu: “Thằng nhóc này cũng chẳng kế thừa ưu điểm của mẹ hắn, giống y như đúc với ba của hắn.”

Chu Ngạc Hoa đổ thêm: “Một chút trắc trở cũng chịu không nổi, bố của hắn là trốn tránh, hắn là làm ra vẻ, chỉ biết tìm vấn đề của người khác.”

“Cô xem đứa nhỏ kia, Hướng Tiểu Viên đúng không? Một đoạn thời gian trước, không phải trên mạng đều là tin tức của cô bé ư? Trợ lý của tôi tìm cho tôi xem, tôi mới biết được. Đứa nhỏ kia thật sự rất kiên cường, cũng rất có thần thái, tương lai hứa hẹn. Chậc, đều là thanh niên, chênh lệch sao mà lại lớn như vậy đây?”

Chu Ngạc Hoa ngấm ngầm cười, dường như có một tia kiêu ngạo: “Đứa nhỏ kia quả thật không tồi.”

Từ Mộc Dịch: “……”

Hai vị quý bà đã có so sánh, càng là ghét bỏ một hồi đối với cậu.

Cuối cùng cậu đã gục ngã: “Con con con cũng đi bế quan!!! Hu hu hu!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK