Mục lục
Ảo Ảnh Chợt Lóe - Nhất Trản Dạ Đăng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trâu Nhất Nhụy ở trước mặt Tiểu Viên và Hà Thần Ảnh thì nhẹ nhõm tự nhiên nhiều hơn, không còn căng thẳng như vậy nữa. Hà Thần Ảnh giảng diễn cho cô nàng, giảng giải ra hết sức tỉ mỉ, Tiểu Viên luyện diễn ở chỗ cô nàng mắc kẹt một lần cho cô nàng xem, dần dần tâm trạng của cô nàng thả lỏng nhẹ đi một ít, phát huy được cũng tốt hơn một xíu. Thật ra trước đó cô nàng cũng đã làm không ít tập luyện, gần như cũng có thể tự nhận rằng còn cố gắng hơn rất nhiều so với bất kì một kịch bản nào trước đây, nhưng cô nàng không thể không nhụt chí mà thừa nhận, ở cái đoàn phim này cô nàng quả thật là cái người kém cỏi nhất.

Các tiền bối thì không cần phải nhắc.

Cứ so với nhóm đồng lứa không cách biệt tuổi tác quá nhiều với cô nàng xem.

Chu Ngộ đã từng cầm 'thị đế' một lần.

Quách Chỉ Lộ năm 22 tuổi đã cầm giải người mới tốt nhất của “Kim Tử Kinh”.

Hướng Tiểu Viên thì càng không cần phải nói, ngay tác phẩm đầu tay thì đã đi vòng tranh giải chính của Cannes, khởi điểm hết sức cao. Dù tính trong giữa đó cô có mấy năm không có tiếng tăm gì, hiện tại tất cả trên mạng đều đang nói cô là người sinh ra là để đóng phim hiếm có, diễn viên có thiên phú.

Còn có Lục Tĩnh Niên, cô ấy bị cấm sóng không phải bởi vì năng lực nghiệp vụ không ổn, cô ấy cuối cùng rồi sẽ trở lại tầm mắt của đại chúng lần nữa, huống chi diễn xuất của cô ấy trước đấy cũng vẫn luôn được tán thưởng.

Chỉ có cô nàng hàng năm bá chiếm danh hiệu kỹ thuật diễn kém này, ngắt cũng ngắt không xuống được, dù cho hiện tại cô nàng diễn được êm xuôi, đã tới nơi này thì vẫn là một ẩn số chưa biết.

Cho dù tâm trạng Trâu Nhất Nhụy tốt lại rồi, cũng không khỏi càng nghĩ càng héo, trực tiếp bò nhoài trên sofa.

“Ôi,” Tiểu Viên ngồi bên cạnh chọc chọc cô nàng: “Làm sao vậy?”

“Sao tôi lại nghĩ không thông mà cứ muốn tới cái đoàn phim này như vậy? Huhuhu……” Trâu Nhất Nhụy vừa nghĩ đã khóc.

“Ở trước mặt chị còn khóc bù lu bù loa?” Hà Thần Ảnh thoáng nhìn cô nàng: “Dồn nước mắt về lại đi.”

Giọng điệu của cô ấy từ trước đến nay đều là dịu dàng mềm mỏng, bỗng dưng chợt nghiêm túc thế này, ánh mắt thoáng sắc bén. Trâu Nhất Nhụy sợ tới mức thoáng nghẹn, nước mắt cũng ứ lại: “…… Vâng!”

Tiểu Viên cũng ngây người hơi ngẩn ra, nhìn về phía Hà Thần Ảnh, liền nhìn thấy cô ấy chớp chớp mắt với mình, trong mắt chất chứa ý cười. Tiểu Viên hiểu ngầm, nhịn cười xuống.

Trâu Nhất Nhụy căng thẳng giống như học sinh bị thầy cô trách cứ, lập tức ngồi thẳng, cầm lấy kịch bản, vùi mặt vào đó.

Tiểu Viên nhìn dáng vẻ nghiêm túc 'cố tình giả tạo' này của cô nàng thì nhịn không được đã cười.

“Ey!” Trâu Nhất Nhụy qua túm mặt của cô: “Cô còn cười, cô thật quá đáng! Cô cái loại học sinh xuất sắc có hiểu được tí ti nào nỗi đau khổ của học sinh kém như tôi này chứ!”

Tiểu Viên vừa trốn vừa cười: “Ôi ôi ôi, chị Nhuỵ à, chị thành danh sớm hơn tôi, kiếm tiền nhiều hơn tôi, độ phổ biến hiện tại cao hơn tôi biết bao? Chị nói học sinh xuất sắc học sinh kém gì chứ?”

“Ai có độ phổ biến cao? Tôi còn cao như cô à? Với cả tiếng tăm của cô cao nữa? Hừ!” Trâu Nhất Nhụy quay qua Hà Thần Ảnh: “Chị Thần Ảnh chị nói xem có phải hay không? Hướng Tiểu Viên này thật là quá làm người ta tức giận mà!”

Ánh mắt Hà Thần Ảnh nhìn các cô dịu dàng, cười khe khẽ không tham dự vào trêu ghẹo lẫn nhau của các cô.

“Tôi làm người ta tức giận? Cô quên rồi à, hồi đó ở đoàn phim 《 Lựa chọn 》 cô oai phong biết bao, còn bắt nạt tôi kia mà.” Tiểu Viên ngó Trâu Nhất Nhụy qua khóe mắt, bắt đầu lôi chuyện cũ.

“Ơ?” Khí thế của Trâu Nhất Nhụy chợt xìu một khúc, xích khỏi tầm mắt của cô: “Còn, còn có chuyện này à?”

“Sao mà không có nhể, cô còn kiên quyết muốn đổi nhân vật diễn với tôi ấy nhỉ, cũng không thèm kêu tên của tôi, chỉ kêu tôi ê ê ê, khí thế miễn bàn kiêu ngạo biết bao!”

“A này……” Trâu Nhất Nhụy tiếp tục chột dạ: “Đây đều là chuyện đã lâu rồi mà, lại nói lúc sau là cô không muốn nhận lời Vĩ Gia Bảo, cho nên phần diễn của cô mới sẽ bị cắt bỏ, cái này lại không liên quan đến tôi nha!”

Tiểu Viên giật mình ngẩn ra, trong giây lát nhớ lại rất nhiều chuyện.

Căn phòng thoáng yên lặng.

Trong mắt Hà Thần Ảnh chợt có ánh sáng lóe lên, thật bình tĩnh mà nhìn về phía Tiểu Viên.

“Ôi, lúc ấy có phải cô rất khổ sở hay không?” Trâu Nhất Nhụy nhìn sắc mặt của Tiểu Viên, giọng điệu trở nên cẩn thận hơn chút: “Lúc đó cô đột nhiên liền đi, cũng chẳng chào hỏi ai.”

“Khi ấy là tôi thình lình bị đuổi đi, cũng chả kịp tìm để chào hỏi. Hồi ấy không phải còn ở biệt thự vùng ngoại ô sao, cũng không có xe cộ đưa tôi đi,” Chiếc hộp trong trí nhớ bật tung, chấn động rớt ra xuống không ít hình ảnh.

Đó mới là nơi cô và Vĩ Trang lần đầu tiên đụng mặt trực tiếp, bánh xe lao vun vút qua mang theo những bọt nước tới, cùng với sườn mặt duyên dáng nhìn thoáng qua kia.

“Tôi và anh Thái Quyển đi ra thật lâu mới gọi xe được……”

“Lúc sau cô đã diễn phim truyền hình nhỉ?”

“Ừ, chụp được một phần ba thì đã bị thay thế.”

“Ôi, sau đó cũng chỉ có thể……”

“Ừ, đã đóng mấy bộ phim chiếu mạng.”

Trâu Nhất Nhụy càng nói giọng càng nhỏ, nét mặt càng thêm không đành lòng. Ngược lại giọng điệu của Tiểu Viên vô cùng hời hợt bâng quơ, nói ra thật nhẹ nhàng, trong ánh mắt của Hà Thần Ảnh nhảy ra vài phần cảm xúc đau lòng.

“Ôi, cô làm sao đấy, tuy rằng khi đó không có thù lao đóng phim gì, nhưng tôi rất nghiêm túc ở chỗ quay phim được chứ? Điều kiện thì hơi cực, nhưng khi tôi quay thì tâm trạng khá tốt mà, không dám nói rằng diễn được tốt hết cả, nhưng nói như thế nào thì……”

Tiểu Viên dừng một chút, ngón tay đỡ lấy môi trong nỗ lực trình bày cảm giác kia: “Tôi cảm giác tuy rằng thật vất vả, nhưng tôi thấy vui vẻ.”

Trâu Nhất Nhụy nghiêng đầu khó hiểu nhìn cô, một dáng bộ cố gắng thông suốt.

Không có tiền, lại vất vả, kịch bản cũng không đủ tốt, nếu không phải Tiểu Viên sau đấy nổi lại kéo theo những tác phẩm này, thì có thể chúng nó phủ bụi bao nhiêu năm cũng chẳng biết liệu có người nhìn đến hay không. Cho dù nhìn đến, hiện tại cũng có người cho rằng đó là lịch sử đen của Hướng Tiểu Viên. Nhưng vì sao khi đó tâm trạng của cô lại tốt? Vui vẻ lắm sao?

“Diễn gấu bông nè, diễn cương thi, đạo cô, diễn người chuyển giới, có thể nghe thấy các nhân vật này thì có chút hiếu kỳ. Ngay từ đầu có thể tôi có hơi không tiếp thu được chuyện đóng phim chiếu mạng, nhưng điều chỉnh tâm trí xong, chân chính nhập tâm vào được trong biểu diễn thì tôi lại rất vui vẻ.”

“Đó là một loại quên mình, thuần túy, nhiệt tình lại rất cô độc bất lực.” Tiểu Viên nói mãi, nói tới đôi mắt cũng tỏa sáng lấp lánh, chói sáng như ngôi sao đáp xuống: “Có lẽ cả đời người chỉ có thể lĩnh hội qua cảm giác kia một lần, cái gọi là bi kịch, là dốc ra hết thảy những gì có trong tay mà lại không được đáp lại, cô hiểu chứ?”

“……” Trâu Nhất Nhụy nghền nghệt nhìn cô, chậm rãi dần dần nhăn mặt lại, quay mặt qua chỗ khác, từ từ cầm kịch bản lên ngăn chặn tầm mắt của Tiểu Viên.

Hoàn toàn nghe không hiểu, chẳng biết đang nói gì.

Đây là thế giới của kẻ học giỏi sao? Quả thực là triết lý! (*)

(*) Ở đây nguyên gốc là 玄学, tức huyền học, là trào lưu triết học duy tâm do Hà Yên, Vương Bật thời Nguỵ Tấn sáng lập bằng cách nhào nặn tư tưởng Lão Trang và tư tưởng Nho gia. (theo tudienso)

Tiểu Viên nói hết nửa ngày cùng Trâu Nhất Nhụy với một lòng nhiệt tình, kết quả chẳng được cho tí phản hồi nào. Cô ngẩn ngơ, một đôi mắt trong veo vẻo nhấp nháy nhấp nháy, giây tiếp theo cứ thế nghiêng đầu qua một cách tự nhiên mà đối diện với đôi mắt của Hà Thần Ảnh.

Trong mắt của cô là sự rạng rỡ mang vui vẻ, nhìn cô ấy thật sâu, ánh mắt kiểu không cần ngôn ngữ mà vẫn hiểu được hoàn toàn, cô ấy giơ tay sờ sờ đầu Tiểu Viên.

Tiểu Viên ngược lại có chút ngượng ngùng.

Phòng của Hà Thần Ảnh là phòng kiểu căn hộ, cũng phải lớn hơn rất nhiều so với chỗ các cô ở. Cô ấy mở tủ lạnh ra, hỏi Tiểu Viên: “Uống cái gì? Chỉ là nơi này của chị chỉ có nước trái cây và nước.”

“Em uống nước được rồi.”

Tiểu Viên cầm cái chai mà không có mở ra, nhìn nhìn cô ấy, muốn nói lại thôi.

“Làm sao vậy? Có phải có ý kiến gì đối với diễn tập dượt hay không?” Hà Thần Ảnh nhìn cô, vặn nắp chai ra. Sau khi uống một ngụm nước rồi, tỏ ý cô yên tâm mà nói

“Vâng……” Tiểu Viên gãi gãi đầu: “Em cảm thấy cảnh diễn của em và ngài đừng dựng trước, chủ yếu là vấn đề do em, khi em đóng cảnh tình cảm, em khá là ăn theo 'cảm giác đầu tiên'……”

“Sợ rằng sau khi dựng rồi thì mất tự nhiên đúng không?” Hà Thần Ảnh hiểu rõ.

Tiểu Viên gật gật đầu.

“Được, chị cũng đang có ý này.”

Không bàn mà trùng ý, thật quá tốt rồi. Tiểu Viên thở phào nhẹ nhõm, cười cười với Hà Thần Ảnh.

“Chị cũng có một câu hỏi,” Hà Thần Ảnh thoáng ngừng lại, rồi nói: “Chỉ là tò mò hỏi một chút, nếu em không tiện trả lời, thì có thể không đáp với chị.”

Tiểu Viên: “Ngài hỏi đi.”

“Sau đó vụ việc Vĩ Gia Bảo kia giải quyết như thế nào?” Thật ra Hà Thần Ảnh không phải người ưa hóng hớt, cái giới này có quá nhiều chuyện điên đảo hỗn loạn, cô ấy cũng thấy được quá nhiều rồi, đã mất đi hứng thú từ lâu, cũng chẳng hề quan tâm.

Nhưng không biết thế nào, giờ phút này cô ấy lại có lòng hiếu kỳ tìm hiểu.

“Ừm, thật ra biên kịch Thương Hải Nhất Túc của 《 Túy tiêu dao 》, chính là anh Thi Hải, là quý nhân của em, là anh ấy khăng khăng muốn em diễn nữ hai.”

Tiểu Viên cứ nói rồi nói, trái tim thoáng chốc khẽ nhảy dựng. Không đúng, cái này không phải là tất cả. Thi Hải là quý nhân của cô thì không sai, nhưng nếu không có thỏa thuận giữa Vĩ Trang và cô, thì liệu chăng hiện tại cô còn đang đóng phim chiếu mạng, hay là đã sớm rời khỏi cái ngành này rồi?

Bản thân cô cảm thấy chẳng có chỗ nào không thể phơi bày, nhưng nếu nói ra bằng miệng, nghe vào tai khác, thì có thể chuyện không chỉ như thế nữa.

Hiện tại cô thích Vĩ Trang, ở trong lòng cô, càng muốn giữa các cô càng thuần túy càng tốt, nhưng tình cảm này cũng không hẳn là dễ mà có thể nói ra hết với người khác. Chỉ sợ nói ra, người khác không thấu hiểu, còn sẽ dè bỉu coi thường, còn sẽ vu khống hãm hại các cô.

Nụ cười trên mặt Tiểu Viên phai nhạt đi đôi chút, tâm trạng cũng trở nên nặng nề. Cho dù đối mặt với thần tượng cô thích, cô vẫn không dám mạo hiểm.

Hà Thần Ảnh nhìn vẻ mặt của cô bé trước mặt bỗng nhiên u ám xuống, hơi khẽ chau mày, mặt hiện vẻ không nỡ, cho rằng cô có nỗi niềm khó nói, cũng không đành lòng lại hỏi tới cùng nữa, vì thế tìm một chủ đề để rẽ ra.

Sau đó Tiểu Viên quay về tới phòng mình, nụ cười của cô sụp xuống, thân thể cũng không còn sức lực để ngồi được mà lại ở trên sàn, ngửa đầu hướng về trần nhà, ánh mắt trống rỗng.

Hóa ra thích một người, thì cũng sẽ muốn nói về người ấy với người khác khi có thể đúng lý hợp tình, muốn đường hoàng biểu đạt sự yêu thích với người ấy như lẽ dĩ nhiên. Thế nhưng hiện tại cô không thể, mà loại tâm tình này cô cũng không thể bộc lộ ra với người mình yêu mến, điều này khiến cho cô vô cùng ủ rũ.

Trong biểu diễn cô còn niềm tin cùng dũng khí dốc ra hết thảy mà không cần nhận về lại, nhưng trong tình yêu thì……

Tiểu Viên không dám nghĩ xuống tiếp nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK