Mục lục
Ảo Ảnh Chợt Lóe - Nhất Trản Dạ Đăng (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giấc ngủ của Vĩ Trang luôn luôn nông, quanh năm ngủ một mình, nếu kế bên nhiều thêm một người thì lập tức có thể cảm giác ra được. Có lẽ là do không quen, nên cô ấy không ngủ được sâu.

Trong đêm, cô ấy nghe thấy tiếng mưa rơi, tí tách tí tách, tựa như vẩy ở bên tai. Cô ấy mở đôi mắt ra, theo bản năng liền duỗi tay qua hướng bên cạnh tìm tòi, không sờ được người.

Nhỏm dậy, thoáng chỉnh tăng độ sáng ánh đèn trong phòng, lúc này mới nhìn thấy Tiểu Viên.

Trong quầng sáng lờ mờ của căn phòng, cô cuộn tròn ở cuối giường, chăn tơ tằm hơi mỏng lót sau lưng, ôm gối đầu, đang ngủ ngon lành.

Giường của Vĩ Trang quá lớn, có thể cô cảm thấy trống trải, bất giác liền súc xuống dưới, thẳng đến khi tìm được vị trí khiến cô có cảm giác an toàn nhất, bấy giờ mới yên tâm ngủ say.

Đây là thói quen đã hình dung thành ký ức da thịt mà cô xây dựng nên nhiều năm.

Đây là lần thứ ba cùng giường chung gối với cô, Vĩ Trang nghĩ.

Lần đầu là ở khách sạn Quý Đảo.

Ở trong phòng cô là lần thứ hai.

Chỉ có điều, các cô hai lần trước là sau khi thân mật, Tiểu Viên cứ thế tự nhiên dựa sát vào vai cô ấy, cực kỳ mệt mà ngủ mất. Giữa chừng Vĩ Trang cũng không có tỉnh lại, hai người xem như là ngủ một giấc đến hừng đông.

Đêm nay không có.

Tiểu Viên tuy rằng làm nũng được ngủ phòng của cô ấy, có thể cô cũng ý thức được cô ấy không có thói quen ngủ cùng người khác, nên không đòi hỏi dựa vào gần cô ấy. Ở thời điểm nhất định, cô thật sự thận trọng mà nhạy cảm.

Vĩ Trang lặng thinh nhìn vẻ mặt Tiểu Viên khi ngủ trong chốc lát, đứng dậy, đi tới cuối giường, khom người xuống bế cô lên. Tiểu Viên mới vừa treo lơ lửng liền có chút giật thót như là một loại phản xạ có điều kiện, nhưng mà cô ổn định lại rất nhanh, mơ mơ màng màng dựa hướng về phía vai của Vĩ Trang.

Vĩ Trang đặt cô lên giường, Tiểu Viên lờ mờ điều khiển bản thân túm gối đầu qua gối vào, nỉ non một tiếng: “…… em đánh thức người rồi?”

“Không có.” Vĩ Trang nằm xuống một bên khác trên giường.

“Trời mưa rồi……” Tiểu Viên cũng đã nghe được tiếng mưa rơi, mí mắt vẫn còn nặng trĩu mở không lên, rất mau cô lại ngủ thiếp đi rồi.

Vĩ Trang nằm nghiêng, tay chống cằm nhìn cô chăm chú.

Diễn viên bắt đầu quay tới phim thì tranh thủ ngày đêm, khó tránh khỏi hy sinh thời gian ngủ nghỉ, đặc biệt là Tiểu Viên. Cô nhiệt tình như thế với sự nghiệp nghệ thuật biểu diễn, mỗi lần vào đoàn phim rồi thì cô đều sẽ đầu tư tinh thần thể lực cùng thời gian vào với mức độ lớn nhất, còn có tình cảm.

Không, không chỉ là đầu tư vào, còn là dự chi.

Cho nên mỗi lần quay phim xong, thì cô đều sẽ mệt mỏi vô cùng.

Lần này trông còn được, không có nghiêm trọng như hồi 《 Hoắc 3 》 lúc trước, khi đó Tiểu Viên đã có triệu chứng của bệnh trầm cảm rồi.

Lúc Vĩ Trang ở thành phố Bội xem bản phim thành phẩm, cho dù là cô ấy thì cũng không cách nào dời tầm mắt khỏi Tiểu Viên trên màn hình lớn, bị cô hấp dẫn thật sâu sắc.

Cô ấy không hình dung được cảm xúc của tâm lý lúc ấy. Có vui mừng, kiêu ngạo, có lẽ còn có chút đau lòng, với cả có chút không nói ra được, chính cô ấy cũng không làm rõ được cảm giác gì.

Trong diễn xuất, Tiểu Viên có một dã tâm tràn đầy sức sống quyết tâm đạt được, có sự nhiệt tình chân thành thuần chất, cô ấy vô cùng tán thưởng một điểm này. Chẳng qua Vĩ Trang ý thức được một sự thật —— vị trí thứ nhất trong sự sống của Tiểu Viên chính là đóng phim, không có nào khác.

Điều này có chút tương tự với Chu Ngạc Hoa.

Nét mặt của Vĩ Trang hơi ngưng đọng lại, dần dần vắng lặng như đầm sâu.

Cô ấy nằm trở về, lắng nghe tiếng mưa rơi càng lúc càng lớn, tiếng vang rào rào rào kia là tạp âm trắng (*) của thiên nhiên, hẳn là rất dễ đi vào giấc ngủ mới đúng.

(*) Tạp âm trắng hay còn gọi là tiềng ồn trắng, nhiễu trắng (white noise): Là một dạng âm thanh được tạo ra bằng cách kết hợp nhiều loại âm thanh với tần số khác biệt lại với nhau với mục đích là phục vụ cuộc sống. Nó giống như một máy điều hòa âm thanh giúp ta thư giãn. Ngăn chặn các tiếng ồn không mong muốn. Điều trị một số bệnh.

Ứng dụng vào cuộc sống: Giúp dễ ngủ và ngủ ngon hơn. Tạo âm thanh thư giãn, điều trị một số bệnh: trầm cảm, ù tai, rối loạn giấc ngủ. Tạo ra môi trường riêng tư (cách âm dễ tập trung khi bạn học tập, làm việc, dễ thích nghi hơn khi ở môi trường lạ)

VD: tiếng máy sấy, tiếng mưa, tiếng máy hút bụi, tiếng nước chảy,… (theo wikipedia)

Vĩ Trang lại chậm chạp không tài nào ngủ sâu được.

Lúc này, Tiểu Viên bỗng cọ qua hướng kế bên Vĩ Trang. Trong buổi đêm bao trùm với tiếng mưa rơi này, thân thể mềm ấm của cô kề tới gần cô ấy, hơi thở thơm dịu phất đến chỗ cổ của cô ấy, khơi lên một trận ngứa ngáy nhè nhẹ cho cô ấy.

Cô ấy chậm rãi vươn tay qua, xoa xoa nơi tóc cô, Tiểu Viên vô thức khẽ ưm một tiếng rồi chui vào khuỷu tay của cô ấy, nhiệt độ cơ thể của cô cũng thẩm thấu lại đây thật nhanh.

Trong phòng thật yên lặng, lặng đến mức chỉ có hô hấp khe khẽ của Tiểu Viên, còn có tiếng mưa rơi không ngơi nghỉ bên ngoài.

Vĩ Trang nhắm hai mắt lại, cơn buồn ngủ lan tràn qua tới lúc nào không hay.

Mưa càng rơi càng lớn, tiếng sấm mơ hồ, Vĩ Trang đã ngủ say, cánh tay vắt ở bên hông Tiểu Viên.

Tới thời điểm sắp 7 giờ sáng, Vĩ Trang tỉnh lại trước. Cô ấy hướng xuống nhìn thoáng qua Tiểu Viên trong lòng ngực, biểu cảm có chút bồn chồn.

Mưa bên ngoài còn chưa dứt, Tiểu Viên nằm ở trong lòng ngực cô ấy yên yên tĩnh tĩnh mà ngủ, hàng mày sắc nét đen nhánh, da trắng tuyết môi đỏ hồng. Vĩ Trang lẳng lặng nhìn cô chăm chú một hồi, rồi sờ sờ môi cô, tiếp theo cúi người xuống nhẹ nhàng khẽ hôn.

Lông mi của Tiểu Viên giật giật, mê mang mờ mịt mở mắt ra: “……Frances? Người dậy rồi sao?”

Cổ áo ngủ của cô mở ra, da dẻ trắng nuột nà dường như lộ ra bên ngoài, ngón tay thon dài của người phụ nữ kia vuốt ve xương quai xanh của cô, thân thể của Tiểu Viên đã có phản ứng trước khi cô tỉnh lại một bước.

Tiếp đó nơi cổ truyền đến cảm xúc ngứa tê tê, cơ thể Tiểu Viên run rẩy, không nhịn được đã phát ra âm thanh.

Nghe như là lời đáp chấp nhận, Vĩ Trang hôn lỗ tai cô một chút: “Để tôi nhìn xem?”

“Frances……” Tiểu Viên nỉ non, trong đầu còn chưa xử lý được tin tức, vài giây sau cô mới phát hiện cảm giác càng tê dại hơn đã đánh úp tới, bị mút hút ướt nhũn, cô mẫn cảm co quắp hết cả lên……

Trong quá trình này, Tiểu Viên đã tỉnh táo mà lại không thể tính là thật tỉnh táo. Cô cảm giác bản thân được đặt trên boong tàu của chiếc thuyền đang bập bềnh trên biển, không mặc quần áo. Mưa bụi dịu dàng mềm mịn xoa vào trong da thịt của cô, để lại đợt sóng lăn tăn kéo dài bất tận. Tiếp đó lớp sóng trên biển cũng dần lớn lên, cô bị tung lên rồi lại ném xuống, chỉ có thể bám vào Vĩ Trang thật chặt……

Cô cũng không biết mình đã hô cái gì, đã kêu cái chi, cuối cùng lại chìm dần vào cơn ngủ say.

Chờ đến khi cô hoàn toàn tỉnh lại thì mưa đã tạnh, trên tủ đầu giường có tờ giấy Vĩ Trang lưu lại —— tôi đến dưới lầu mở hội nghị qua video.

Cô tắm rửa một cái, sau khi rửa mặt xong, lúc đi tới phòng ăn ăn bữa sáng thì tìm được di động của mình, vừa nhìn thì đã 10 giờ rồi.

Cô cắn sandwich, gửi WeChat cho Vĩ Trang: “Em rời giường rồi.”

Người ấy còn chưa đáp ngay, hẳn là vẫn đang bận, Tiểu Viên cũng không để ý. Thời điểm này trong quá khứ thì cô đã ở đoàn phim chờ bắt đầu quay, thật là thời khắc nhàn nhã hiếm có được. Cô chụp hình cho sandwich cùng salad tôm nõn của mình, chỉnh màu rồi đăng Weibo:

“Buổi sáng vui vẻ nhàn nhã ~ cười lớn ~” Cô dừng một chút, rồi lại đánh nhãn #ZZ lên.

Tâm tình vui vẻ cùng viết tắt của Vĩ Trang đặt song song cùng nhau, là suy nghĩ bí mật nhỏ của cô.

Trang Trang?

Cô đột nhiên sửng sốt, tiếp theo dường như nhớ tới cái gì, lại hơi che môi.

Cửa thang máy nép ra, Tiểu Viên đã tới được tầng 33. Đẩy cửa vào, vừa vặn nhìn thấy Vĩ Trang đi ra, ánh mắt hai người va cái một giữa không trung.

Giữa sự nhoáng qua như ánh chớp tia lửa, chi tiết của mấy tiếng trước không hẹn mà cùng hiện ra ở trong đầu các cô, tựa như bộ phim phát lên với tốc độ chậm từng bức từng cảnh.

—— môi các cô dính vào nhau, tiếp tục hôn với sự say mê lạc lối. Tiểu Viên thất thủ cả thể xác lý trí. Cơn buồn ngủ hãy còn đó, nhưng đã chẳng còn sức mạnh tinh thần cùng sức lực cơ thể để “đáp lễ”. Toàn bộ tinh thần ý chí, tất cả giác quan đều tập trung vào việc thân thể đã nhận được bất kì xoa vuốt cùng chiếm giữ gì.

Gương mặt của Tiểu Viên dần dần nóng rực lên, cô rũ mí mắt không dám nhìn người phụ nữ kia: “Người mở họp xong rồi?”

“Ừ.”

“Vậy đi lên tầng 34 sao?”

“Ừ.”

Hai người sóng đôi đi tới, Tiểu Viên cũng không dám nâng mặt lên, những chi tiết trong đầu càng thêm rõ nét:

Các cô đã có tư thế mới, Vĩ Trang nâng chân cô lên, mà cô thì mềm như bông phối hợp theo, tùy ý người ấy……

Rồi cũng không biết cô bị làm sao, đã nói một vài lời cực kỳ ngượng ngùng, giống như là cái gì “Ở đây, còn muốn……”, “Trang Trang, người thật lợi hại……” kiểu kiểu như thế……

Cửa thang máy tầng 34 vừa mở ra, thì Tiểu Viên liền chạy hướng về phía phòng, một khắc cũng không dám cùng đối diện với người phụ nữ kia, chạy một mạch tới phòng của mình.

Ôi trời ơi, thế thì cũng xấu hổ quá rồi đi?

Tiểu Viên che lại mặt mình, lại còn làm lộ ra biệt danh mình gọi Vĩ Trang trong lòng, cũng không biết người ấy nghe được thì có vẻ mặt gì?

Cô hết cách ra cửa rồi!

Cách một hồi sau, Vĩ Trang lại tới gõ cửa.

“Sao, sao thế?” Trái tim Tiểu Viên còn đang đập điên cuồng.

“Di động của cô đang vang.” Vẫn là giọng nói cuốn hút hơi thấp, phảng phất như không có lên xuống cảm xúc bao lớn, trong lòng Tiểu Viên nhá qua một tia ấm ức ngượng nghịu.

Điện thoại là Nguyễn Thanh gọi tới, thẩm tra đối chiếu lịch trình với cô.

“Cho em nghỉ ngơi bốn ngày, sau đó vào ngày 30 có mấy cuộc phỏng vấn, ngày 29 Venice công bố danh sách đề cử, liền sẽ có rất nhiều việc……”

“À, vâng vâng……”

Tiểu Viên lơ đãng nghe vào, thoáng ngắm nhìn người phụ nữ ngồi trên sofa đối diện xem báo. Mái tóc đen của người ấy xõa qua một bên, từ góc độ này nhìn qua, dáng ngồi của người ấy không tính là đoan chính, hơi nghiêng góc 35 độ. Hàng mi, chóp mũi, cùng đôi môi mỏng cấu thành nên đường dáng thuôn hoàn mỹ, nhìn có cảm giác hơi lạnh nhạt không dễ đến gần.

Người phụ nữ này thế nào lại như vậy?

Buổi sáng còn đã làm…… chuyện như vậy với cô, hiện tại cũng không chủ động qua đây ngồi cùng với cô, cũng không chủ động tìm đề tài, còn làm một vẻ mặt dấu hiệu chưa từng xảy ra gì cả!

“Ai, bé cưng à, em nghe chị nói chuyện chứ?”

“Vâng vâng……”

“Em vâng cái gì hả? Xách lỗ tai em lại đây, nghe chị nói đàng hoàng!” Nguyễn Thanh bỗng nhiên nghiêm túc, lớn tiếng quát một tiếng.

Tiểu Viên hoảng hốt, thu tầm mắt về, ngồi yên ngay ngắn.

Người phụ nữ đối diện quẳng qua một cái nhìn không dễ phát hiện.

“Cái em đăng Weibo là gì? Cái nhãn kia là ý gì đấy?” Nguyễn Thanh hỏi cô.

“A, thì là…… tùy tiện đăng một chút.”

“…… chị không cần phải lo lắng đúng không? Giả như nếu có?”

“Vâng vâng, yên tâm yên tâm, không có ai chú ý tới đâu.” Tiểu Viên ra sức gật gật đầu.

“Được, vậy chị tin ở em đó nha, được rồi, chị cũng không bới móc em nữa, chị cúp đây!”

“Phù ~” nói chuyện điện thoại xong Tiểu Viên đã trút ra một hơi, nhìn về phía Vĩ Trang lần nữa, người ấy còn đang xem báo, báo gì đó đẹp như vậy à?

Tiểu Viên tức không chịu được, bỏ di động qua một bên, đứng dậy đi tới dãy sofa đối diện kia, đột ngột thoáng rút tờ báo trong tay người ấy ra!

Sự sửng sốt chớp qua thoáng chốc trong mắt Vĩ Trang còn chưa biến mất, thì Tiểu Viên đã cúi mặt xuống liền cắn vào môi người ấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK