Mục lục
Long Uy Chiến Thần - Uy Long - Huy Vũ (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Lo cho mình trước, ở lại đây cho đàng hoàng đi!” Lê Uy Long nói xong lại phóng xuống tham gia vào trong trận chiến.

Bởi vì đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đã đánh đòn phủ đầu, quân thù bị đánh trở tay không kịp, lại thêm lực sát thương của kiếm khí Lê Uy Long quá mạnh, hàng loạt quân thù bị chém ngã, cho nên quân địch căn bản không cách nào đánh trả lại một cách hiệu quả. Chỉ chốc lát, quân địch bị tiêu diệt hoàn toàn, không một ai may mắn thoát khỏi. Đội đặc nhiệm Phượng Hoàng gần như không trả giá thương vong gì và đã giết hết quân còn lại của Arnold. Mà Chu Phi Dương cứ bò trên đất, cũng không bị đạn bắn trúng.

“Bắt toàn bộ người nhà họ Trần lại cho tôi!” Lê Uy Long liền ra lệnh.

“Vâng!”

Người của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng một nửa xông về nhà họ Trần, một nửa ở lại bên ngoài canh phòng quân địch đến tập kích bất ngờ, đồng thời cũng đề phòng kẻ địch bị thương chưa chết đột ngột bắn lén.

Lúc này, Chu Lệ Ngọc một mình ở trên nóc nhà. Nhìn thấy quân thù đã bị tiêu diệt hoàn toàn, cô ta cũng muốn xuống nhưng cô ta lại không dám nhảy, đành phải nói với Lê Uy Long: “Anh rể, mau đến bế tôi xuống!”

“Tự cô nhảy xuống đi! Tôi đón cô ở dưới.” Lê Uy Long chẳng muốn nhảy lên nữa, muốn để cho tự Chu Lệ Ngọc nhảy xuống.

“Cao như vậy, tôi không dám nhảy. Ngộ nhỡ anh đón không được, vậy chẳng phải tôi ngã chết sao?” Chu Lệ Ngọc nói.

Nhưng Lê Uy Long không muốn có tiếp xúc cơ thể quá nhiều với Chu Lệ Ngọc, anh nói với Hà Ngọc Vinh: “Hà Ngọc Vinh, cô đi bế cô ta xuống đi!”

“Vâng!” Hà Ngọc Vinh lập tức nhún người một cái, nhảy đến nóc nhà.

Thế mà, lúc Hà Ngọc Vinh nhảy đến nóc nhà, bỗng nhiên Chu Lệ Ngọc lại hai chân mềm nhũn, rơi từ trên nóc nhà xuống. Trước đó, cô ta bị binh lính của nước Liệp Ưng đánh tàn nhẫn liên tục, sớm đã mình đầy thương tích, thể lực chống đỡ không nổi nữa. Bây giờ cô ta được cứu sống, tinh thần thả lỏng thì đột nhiên ngất đi.

Cứ như vậy, trong quá trình cơ thể Hà Ngọc Vinh đang bay lên, cô ấy căn bản không cách nào theo kịp Chu Lệ Ngọc xuống. Cô ấy chịu bó tay rồi. Lê Uy Long nhìn thấy Chu Lệ Ngọc chợt rơi từ trên nóc nhà xuống, tức khắc kinh ngạc, vội vàng chạy như bay qua hướng cô ta rơi xuống. Những nữ binh lính còn lại của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng kia cũng không kịp phản ứng, Lê Uy Long đã xông đến bên Chu Lệ Ngọc kia.

Nhưng vừa nãy, Lê Uy Long cách vị trí Chu Lệ Ngọc thật sự hơi xa. Theo tốc độ này, lúc Chu Lệ Ngọc rơi xuống đất, anh không cách nào đuổi được. Mà mặc dù Chu Lệ Ngọc vừa mới mê man một chút, nhưng trong quá trình sa xuống, cô ta lại tỉnh lại. Nhìn thấy bản thân rơi xuống từ trên không, trong lòng cô ta vô cùng sợ hãi.

“A!” Chu Lệ Ngọc bắt đầu phát ra tiếng thét chói tai hoảng sợ. Đồng thời, trong lòng cô ta cũng rất xót xa, không ngờ bản thân bị quân địch đánh tàn nhẫn lâu như vậy mà không chết, nhưng vì bản thân sơ ý mất tinh thần mà trượt chân và sắp ngã chết rồi. Trong lòng cô ta quả thật đã hận Lê Uy Long, nếu lúc nãy gọi anh lên bế mình xuống mà anh lập tức lên thì sẽ không xảy ra chuyện này.

Chu Phi Dương nghe thấy tiếng thét của Chu Lệ Ngọc, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy chị gái mình rơi xuống từ trên nóc nhà liền kinh ngạc: “Chị!” Chu Phi Dương gọi lớn, muốn bò dậy đi cứu Chu Lệ Ngọc nhưng anh ta cũng bị binh lính nước Liệp Ưng đánh đến mình đầy thương tích, căn bản là không bò dậy được.

Mặt Chu Lệ Ngọc hướng xuống dưới. Trong quá trình rơi xuống, cô ta nhìn thấy Lê Uy Long ra sức lao điên cuồng về hướng mình đang rơi… Nhìn thấy Lê Uy Long vẫn muốn cứu bản thân, trong lòng cô ta tức khắc có một chút an ủi, cho dù bản thân chết cũng không trách Lê Uy Long.

Trong lòng Lê Uy Long cũng rất nôn nóng, bản thân anh cứu Chu Lệ Ngọc từ trong nghìn quân vạn mã của quân địch, đến cuối cùng nếu cô ta vì ngã mà chết như vậy, bản thân anh quay về thật sự không cách nào nói vớiChu Nhược Mai và người nhà họ Chu. Nếu Chu Lệ Ngọc chết, tình cảm giữa anh vàChu Nhược Mai nhất định sẽ rạn nứt, cũng không còn mặt mũi nào đối mặt với người nhà họ Chu nữa.

Lúc Chu Lệ Ngọc sắp rơi đến mặt đất, dưới tình thế cấp bách, Lê Uy Long đành phải bay như bão tố đến phía trước, cơ thể ngã ngửa trên đất, lướt bay nhanh qua phía trước. Lúc Chu Lệ Ngọc sắp đụng mặt đất, Lê Uy Long đã đuổi kịp. Anh ngửa mặt lên trời, đệm dưới đất, đồng thời dùng hai tay đỡ trước ngực Chu Lệ Ngọc.

Do ảnh hưởng quán tính mạnh mẽ, lúc Lê Uy Long đỡ Chu Lệ Ngọc, cơ thể vẫn đang tiếp tục trượt về phía trước, hai người cùng nhau trượt đi. Lúc này, Chu Lệ Ngọc bị sợ đến hồn bay phách lạc, thiếu chút nữa thôi là bản thân cô ta đã sắp ngã chết rồi, không ngờ giây phút cuối cùng của Lê Uy Long này lại có thể dùng cách này để cứu bản thân xuống. Khi cơ thể Lê Uy Long ngừng trượt, thời gian dường như ngừng lại vào giờ phút này.

Vẻ mặt Hà Ngọc Vinh và đội viên của đội đặc nhiệm Phượng Hoàng đều kinh ngạc nhìn Lê Uy Long và Chu Lệ Ngọc. Nhìn thấy Lê Uy Long dưới tình hình này vẫn có thể cứu Chu Lệ Ngọc xuống, những nữ đội viên đặc nhiệm không cách nào nói nên tình cảm sùng bái của mình với Lê Uy Long. Thậm chí bọn họ muốn được giống như Chu Lệ Ngọc, được Lê Uy Long cứu một lần.

“Mau buông ra!” Lúc này, đột nhiên Chu Lệ Ngọc vừa xấu hổ vừa tức giận, nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK