Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vương Thiếu Khanh nhận ra đây là giọng nói của Thanh Huy Hưng.

Ông ta đứng phắt dậy ngay lập tức.

“Là Tổng giám đốc Thanh. Ngài ấy lại đích thân đến đây. Tất cả chúng ta nhanh chóng đứng dậy tiếp đón Tổng giám đốc Thanh/”

“Vương Điền, con đi cùng với cha!”

Vương Điền kích động đến mức mặt mày đỏ ửng lên, cố giữ cho giọng nói của mình thật là bình tĩnh, nhưng vẫn không che giấu được sự kích động. Xuân Thúy cũng vô cùng hưng phấn, lập tức chạy đến.

Đây là cha muốn dẫn anh ta đi học hỏi, cơ hội gặp một nhân vật lớn như vậy tuyệt đối không được bỏ lỡ. Cũng không được mắc bất cứ sai lầm gì!

Diệp Đông lắc đầu, không quan tâm lắm, anh nhìn Kiều Lệ My.


“Tổng giám đốc Thanh, ngài có thể đích thân đến nơi này, thật sự vinh dự cho chúng tôi quá.” Vương Điền cười toe toét nói.

Thanh Huy Hưng nhìn thấy người trước mắt, ngây ngẩn cả người.

Hắn ta đã gặp Vương Thiếu Khanh vài lần, cho nên nhận ra ông ta.

Hắn ta không thể nào ngờ được buổi gặp mặt gia đình của Diệp Đông, vậy mà có cả Vương Thiếu Khanh trong đó!

Ngoài ra, hắn ta còn nhận ra Kiều Lệ My.

Dù sao, trước kia Kiều tiểu thư vô cùng nổi tiếng ở thành phố Tỉnh này. Chẳng qua sau đó nghe nói đã lấy một người chồng vô dụng

Trong đầu của hắn ta lập tức đã hiểu rõ: Diệp Đông… Ngài Diệp, chính là người con rể vô dụng kia trong miệng người đời. Trước kia nghe đồn rằng lúc ở rể là xung hỉ cho ông cụ Kiều, tên con rể kia không biết làm gì chỉ biết bào tiền.

“Thì ra không nên tin lời đồn, người có thân thế càng giả vờ vô hại. ”

Trong nội tâm của Thanh Huy Hưng không ngừng gào thét.

Đồng thời, hắn ta nhanh chóng ổn định lại tinh thần. Bây giờ hắn ta ở trong thời gian khảo sát của Diệp Đông, nếu như bản thân hắn ta không thể khống chế cảm xúc, chẳng phải cho thấy bản thân là kẻ chưa từng trải sự đời sao.

Tất nhiên hắn ta phải chào Kiều Lệ My, sau đó mới gặp Diệp Đông…

Lúc hắn ta chuẩn bị đi về phía trước, đột nhiên Vương Thiếu Khanh cực kỳ nhiệt tình kéo cánh tay ông ta lại.

“Tổng giám đốc Thanh, ngài thật cho tôi chút mặt mũi. Ngài không những tặng cho chúng tôi một bàn thức ăn cao cấp, còn thêm chai rượu vang bản giới hạn, như thế thật tốn kém!” Khuôn mặt của Vương Thiếu Khanh tươi roi rói.

Thanh Huy Hưng hơi sững sờ, lập tức hiểu rõ, Vương Thiếu Khanh chắc chắn đang hiểu lầm rồi. Có điều, hiểu lầm thì cứ hiểu lầm. Dù sao ông ta cũng là người thân của Diệp Đông cơ mà.

Ở trong lòng của Thanh Huy Hưng, những người làm người nhà của Diệp Đông cũng là khách quý, cho nên ông ta không thể trực tiếp đẩy Vương Thiếu Khanh ra được.

Thế là Thanh Huy Hưng chủ động bắt tay của Vương Thiếu Khanh, nói: “Vương tổng, không có gì tốn kém hết cả! Là chuyện nên làm thôi mà!”

Nghe thấy lời ấy của Thanh Huy Hưng, trên khuôn mặt Xuân Thúy càng thêm rạng rỡ, vui mừng.

Nhưng mà bây giờ, thái độ của Thanh Huy Hưng đối với Vương Thiếu Khanh quả thật rất thân thiện hiếu khách.

Trong nội tâm của Xuân Thúy mừng rỡ không thôi, thầm nghĩ, xem ra Tổng giám đốc Thanh cực kỳ xem trọng tiềm lực phát triển của Vương gia, xem trọng tiền đồ tương lai ông chồng Vương Thiếu Khanh của bà ta…

Trong nội tâm của Vương Thiếu Khanh là cảm giác vừa sung sướng vừa e sợ.

“Tổng giám đốc Thanh, ngài đã đến rồi, không ngại ngồi xuống uống hai chén trà chứ.”

Vương Thiếu Khanh cười vô cùng nhiệt tình.

Thanh Huy Hưng từng nghe nói, lúc trước Diệp Đông còn ở Kiều gia, cũng không thoải mái mấy, sau đó họ ra riêng cũng không tin tức gì nữa.

Hắn ta đương nhiên muốn ngồi gần chỗ Diệp Đông!

Bởi vậy, nụ cười trên khuôn mặt của Thanh Huy Hưng biến mất, thay vào đó là nét mặt nghiêm túc, trịnh trọng! Thậm chí hơi thở còn có phần gấp gáp vì lo lắng!

“Tổng giám đốc Thanh, chân thành xin lỗi! Hai người kia chướng mắt ngài rồi!”

“Vương Điền mời Tổng giám đốc Thanh ngồi đi nào!”

Xuân Thúy cuống quýt nói.

“Hai người mau tránh ra cho tôi! Đừng làm chướng mắt người khác?”

“Kẻ vô dụng, người bị gia tộc từ bỏ, ở đây thật mất mặt!”

“Còn Diệp Đông nữa đấy! Vừa rồi cậu không tiếp đón Tổng giám đốc Thanh đoàng hoàng thì thôi đi, thế mà còn dám đưa lưng về phía Tổng giám đốc Thanh cơ à!”

Xuân Thúy dùng lời lẽ nặng nề quát mắng Kiều Lệ My và Diệp Đông.

Thanh Huy Hưng thấy cảnh này, chớp mắt đã hiểu ra!

E là cả nhà Vương Thiếu Khanh không biết thân phận bây giờ của Diệp Đông cao quý tới cỡ nào!

Thanh Huy Hưng vô cùng lo lắng!

Trong lòng hắn ta nghĩ, giờ phút này Diệp Đông đưa lưng về phía mình, chỉ sợ là anh đang cảm thấy tức giận!

Mặc dù là một võ giả, nhưng giây phút này bước chân của hắn ta đang lảo đảo! Có thể nhìn ra, nội tâm của hắn ta đang hoảng loạn thế nào!


Thanh Huy Hưng bước nhanh đến trước bàn tiệc.


Về phần Vương Điền lúc này tự dưng muốn lấy lòng Thanh Huy Hưng: “Ngài Thanh, người đưa lưng về phía ngài một thằng rác rưởi. Cậu ta không hiểu cấp bậc lễ nghĩa. Tôi sẽ đánh cậu ta một trận rồi ném ra ngoài.”


Trong lời nói của Vương Điền mang ý tôn trọng đối với Thanh Huy Hưng, đồng thời cũng mắng Diệp Đông một cách vô cùng ác độc


Trong suy nghĩ của anh ta, đây là hội tốt để thể hiện trước mặt Thanh Huy Hưng, nhất định sẽ để lại ấn tượng tốt cho ông ta. Đồng thời anh ta bước nhanh về phía Diệp Đông. Nghe được những lời Vương Điền nói, trái tim của Thanh Huy Hưng run lên đau đớn!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK