Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Đông lúc này đang tập trung cắt dược liệu.

Những thứ này toàn bộ đều là dược liệu mới, không cần chế biến, chỉ cần trộn nước cốt với nhau.

Việc lấy nước cốt từ bộ phận nào của dược liệu hay bao nhiêu lá đều rất quan trọng, không thể sai lệch được.

Giờ phút này, trong mắt Diệp Đông chỉ có những dược liệu này, không có gì khác, cũng không nghe thấy bất kỳ động tĩnh gì khác.

Nửa canh giờ trôi qua.

Diệp Đông, lúc này mới xong việc.

Trong tay anh đã có sẵn một đĩa nước ngâm giấm nhỏ.

Lập tức, anh bưng từ trong phòng bếp đi tới.

Lúc này, Thẩm Chính Đức sắc mặt đỏ bừng, thậm chí có chút tím tái, đầu gối của hắn thậm chí bắt đầu kêu lên, ở giới hạn sức nặng, sụn thậm chí còn có dấu hiệu nứt ra.

“Hai người ôm tảng đá làm gì?”

Diệp Đông nhìn thấy Thẩm Thiết Ứng cùng lôi chấn.

“Diệp thiếu, chúng tôi chắc chắn cũng đã làm sai, chúng tôi cũng nên bị phạt.”

Thẩm Thiết Ứng, lôi chấn đều nói.

Diệp Đông hơi trầm mặc một chút.

Anh biết hai người này rõ ràng đã hiểu lầm.

Tuy nhiên hai người bọn họ không có chút nào oán giận, thậm chí vô cùng thản nhiên, sẵn sàng tiếp nhận hình phạt.

Diệp Đông nói: “Các người về sau không nên ngông cuồng như thế.”

Lập tức.

“Thẩm Chính Đức, người để tảng đá xuống đi.”

“Đến đây, tôi châm cứu cho ông.”

Diệp Đông nói.

Nghe được lời nói của Diệp Đông, Thẩm Thiết Ứng, lôi chấn, cả hai người lúc này mới chợt ý thức được, bọn họ thật sự hiểu lầm ý đồ của Diệp Đông.

Thật sự là suy đoán hoang đường.

Thẩm Chính Đức để tảng đá xuống, tiếp đó kéo lấy hai chân, lúc này mới đi đến trước mắt Diệp Đông.

“Diệp thiếu.”

Diệp Đông xua tay: “Không cần nhiều lời. Nín thở, cảm nhận kinh mạch, vận hành theo đường nội lực mà tôi dung nhập vào.”

Giọng nói trầm xuống.

Trong tay Diệp Đông đã xuất hiện một cây kim bạc.

Trong mắt Thẩm Chính Đức, Thẩm Thiết Ứng và Thẩm Chấn, ba người bọn họ kinh ngạc nhìn chằm chằm.

Cây kim bạc Diệp Đông cầm trong tay cách đĩa dấm ba mươi centimet.

Một cảnh tượng tuyệt vời đã xảy ra.

Những chất lỏng dược liệu đó được vào cây kim bạc hút vào như thể chúng được hấp thụ bởi một con rồng.

Không có một giọt nước nào trong đĩa dấm, như thể nó chưa bao giờ chứa bất cứ thứ gì khác.

Lúc này.

Cây kim bạc châm vào đùi Thẩm Chính Đức.

Một cây.

Hai cây.

Ba cây.

Năm cây.

Tốc độ tay của Diệp Đông đã tới cực hạn.

Ba người thậm chí không thấy được thủ pháp của Diệp Đông. Tất cả những gì họ thấy là tàn ảnh.

“Cẩn thận.”

Diệp Đông khiển trách, điều này khiến Thẩm Chính Đức đột nhiên tỉnh táo lại, lập tức nhắm mắt lại, điều khiển cảm xúc.

Hàng trăm cây kim bạc châm xuống chỉ trong một phút.

Và từng chiếc kim bạc đều rơi vào những huyệt đạo then chốt, không sai lệch một chút nào.

Điểm khác biệt duy nhất so với châm cứu của người khác là, khi Diệp Đông châm cứu, một số huyệt chỉ có một kim bạc, một số huyệt lại có tới ba kim bạc.

Diệp Đông hai tay dùng nội lực lên các cây kim bạc.

Chất lỏng xung quanh kim bạc nhanh chóng được chuyền vào bên trong các huyệt, chất lỏng được nội lực của Diệp Đông đưa vào huyệt, kinh mạch, toàn thân.

“A.”

Thẩm Chính Đức đã trải qua bao khó khăn nhưng cũng không thể chịu đựng được mà thốt lên một tiếng đau đớn như bị bóp nghẹt vào lúc này.

Tuy nhiên, trong âm thanh bị bóp nghẹt này lại ẩn chứa cảm giác thích thú và phấn khích.

Đây không phải đơn giản là nỗi đau bình thường.

Mà là nỗi đau bên trong người.

Sau một phần tư giờ.

Diệp Đông vung hai tay, lấy ra cả trăm cây kim bạc.

Thẩm Chính Đức cũng từ từ mở hai mắt ra.

Khi Thẩm Chính Đức được Diệp Đông châm cứu, toàn thân đầy mồ hôi, như thể vừa đánh một trận với cao thủ võ đạo cùng đẳng cấp.

Anh bước nhanh hướng về Diệp Đông.

Thẩm Chính Đức trực tiếp quỳ xuống đất

“Đa tạ Diệp thiếu. Lòng tốt của Diệp thiếu, Thẩm Chính Đức này sẽ suốt đời không quên.”

Thẩm Chính Đức thật sự kích động đến mức nước mắt rưng rưng.

Thẩm Thiết Ứng và Thẩm Chấn cũng sững sờ khi nhìn thấy Thẩm Chính Đức đi ra.

Họ có thể thấy rằng cách đi của Thẩm Chính Đức dường như một lần nữa trở nên hung hãn, mạnh mẽ và hoạt bát, anh không có bất kỳ vấn đề nào ở chân.

Họ không thể nào tưởng tượng được.

Diệp thiếu quả thực là một bậc thầy võ đạo, thật là đáng kinh ngạc.

Đây quả thực là bậc thầy của bậc thầy.

Bọn họ thực sự không tin vào mắt mình.

Vì vậy Thẩm Thiết Ứng không nhịn được mà hỏi: “Cha, chân của người không sao nữa à?”

Giọng nói của Thẩm Thiết Ứng có chút run rẩy..

Thẩm Chính Đức trên mặt cũng lộ ra vẻ vô cùng hưng phấn: “Không chỉ chân của tôi đã khá hơn. Việc tu luyện võ đạo của tôi cũng đã hồi phục, không tới một tuần nữa là tôi có thể tiến bước mới rồi.”

Thẩm Chính Đức giọng nói run rẩy.

“Cái gì.”

Thẩm Thiết Ứng, Thẩm Chấn, đương nhiên là biết một bước kia mà Thẩm Chính Đức nói đến là gì.

Đó chính là một bước vào Nội Kình cấp cao.

Nội Kình cấp cao cùng Nội Kính trung cấp, đây là sự thay đổi lớn.

Đối với Thẩm gia, bọn họ không so sánh gia tộc họ với các gia tộc khác ở Khế Lệ.

Mà là họ hướng ra toàn tỉnh Lục Nam..

Toàn tỉnh Lục Nam, địa vị của Thẩm gia chỉ mới đạt đến gia tộc hạng hai mà thôi.

Mặc dù là gia tộc hạng hai nhưng địa vị của họ không ổn định.

Nếu như Thẩm gia có thể luyện được Nội Kình Cao Cấp, vậy thì địa vị Thẩm gia ở gia tộc hạng hai ngày càng vững chắc..

Có thể nói với sự tiến bộ của Thẩm Chính Đức sẽ ảnh hưởng rất lớn tới địa vị Thẩm gia.

Lại có Diệp Đông sửa chữa các bài công pháp của Thẩm gia, địa vị Thẩm gia có thể vững vàng, thậm chí có thể đạt đến gia tộc hạng nhất ở cả tỉnh Lục Nam.

Đột nhiên hai người tỉnh táo lại.

Thẩm Thiết Ứng, Thẩm Chấn, hai người họ quỳ xuống trước mặt Diệp Đông, vô cùng cảm kích.

“Đối với tôi thì đó chỉ là tiện tay mà thôi.”

“Đứng lên đi.”

Diệp Đông thản nhiên nói.

Trong lòng Thẩm Chính Đức càng quyết tâm sâu sắc rằng sau này ông sẽ dốc toàn lực đi theo Diệp Đông, không có bất kỳ ngoại lệ nào.

Dù là xông pha khói lửa đều sẽ không ngần ngại.

“Mấy ngày nay, tôi có tiếp xúc với Thẩm Chấn vài lần, cũng có chút hiểu được chút võ đạo của cậu ta.”

“Về sau, Thẩm Chấn, sau này người luyện võ thì hãy chú ý…”

Ngay lập tức, Diệp Đông nói mấy điểm cần chú ý bao gồm luyện công, đả thông kinh mạch bằng nội lực và anh đều làm qua một lần.

Thẩm Chính Đức và Thẩm Thiết Ứng vừa nghe, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Diệp Đông chỉ mới tiếp xúc với Thẩm Chấn được vài lần, cũng chưa nhìn thấy Thẩm Chấn ra tay, cũng chưa bắt mạch cho Thẩm Chấn, mà đã nhìn thấu chính xác tận gốc võ đạo của Thẩm Chấn

“Thực sự là bậc thầy.”

Trong lòng ba người đều cảm thán, khó có thể bình tĩn

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK