Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Đông cũng đưa ra vài lưu ý cho Thẩm Chính Đức và Thẩm Thiết Ứng.

“Thẩm Chính Đức, dựa theo tôi đã nói thì ông có thể luyện võ đạo.”

“Không cần một tuần, hai ngày sau, ông có thể bước vào Nội Kình Cao cấp. Sau một tháng, có thể tiến vào Nội Kính Nhất phẩm cao cấp đỉnh phong.”

“Thẩm Thiết Ứng, sau một tháng thì ông có thể bước vào Nội Kình trung cấp trung kỳ đỉnh phong.”

“Xương cốt của Thẩm Chấn rất tốt, sau một tháng cũng có thể bước vào Nội Kình Nhị phẩm sơ kỳ đỉnh phong.”

Diệp Đông khi nói những lời này rất dứt khoát và chắc chắn.

Người tập võ đạo, có ai dám nói những lời như vậy.

E rằng tất cả mọi người đều sẽ cho rằng đó là khoác lác.

Nhưng đây là lời của Diệp Đông.

Ba người bọn họ không chút hoài nghi nào cả.

Bởi vì vừa rồi Diệp Đông đã thể hiện khả năng phán đoán siêu phàm của mình rồi.

Tầm nhìn chính xác.

Thẩm Thiết Ứng và hai người nhanh chóng rời đi, dù sao họ cũng biết Diệp Đông đã đưa Liên Thục Giai đến đây.

Nếu họ ở đây, chẳng phải là làm bóng đèn hay sao.

Đương nhiên, bọn họ cũng không biết rằng Diệp Đông đang rất mong gặp Liên Thục Giai.

Sau khi họ rời đi.

Diệp Đông cùng mỹ nữ ở trong một phòng. Cho nên, khó tránh khỏi việc động chạm.

“Tên bại hoại này, làm cho em quá mệt mỏi. Về sau sẽ không tiếp tục cùng anh làm chuyện này nữa.”

Liên Thục Giai đánh răng xong, súc miệng xong. Sau đó nằm trên giường.

“Ha ha. Sợ rằng em không nỡ lòng bỏ anh thôi.”

Diệp Đông ôm ấp thân thể mềm mại, chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm.

Diệp Đông tỉnh dậy.

Liên Thục Giai đã sớm rời đi.

Rất nhanh, Diệp Đông ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn của đồ ăn.

Đi ra khỏi phòng, chính là Liên Thục Giai đã làm một bàn đồ ăn thịnh soạn.

Súp hải sản, bánh trứng, sữa đậu nành.

“Không nghĩ rằng, đường đường là tiểu thư gia tộc lớn, có thể tự tay nấu ăn ngon thế này.”

Diệp Đông vừa cười vừa nói.

Liên Thục Giai cũng vừa cười nói: “Anh nếm thử có ngon không?”

Diệp Đông nếm thử một miếng, liền căn bản dừng lại không được, hương vị, mùi vị đều xuất sắc.

Đi lên đại sảnh, đi xuống phòng bếp, chỉ có thể là Liên Thục Giai.

Liên Thục Giai trong lòng thỏa mãn khi thấy Diệp Đông ăn một cách ngon lành như vậy.

Chỉ có chính cô biết, cô đã học nấu ăn chỉ để có ngày được nấu ăn cho Diệp Đông.

Sau khi ăn xong.

“Diệp Đông, hôm nay em muốn bàn luận một chút về việc mua công ty mỹ phẩm kia.”

Liên Thục Giai đang giữ tiền mà Diệp Đông đưa cho cô, tất nhiên không thể để số tiền ấy nằm im trong ngân hàng được.

Diệp Đông nói: “Thục Giai, anh đi với em.”

Thục Nhiên chu cái miệng nhỏ nhắn quyến rũ: “Diệp Đông, em sẽ tự làm đi. Em sẽ là nữ chủ tịch của anh, em luôn phải chứng tỏ giá trị của mình.”

Trái tim của Liên Thục Giai vẫn rất mạnh mẽ.

Diệp Đông gật đầu, nói: “Được rồi. Tiện thể anh cho em hai thứ mỹ phẩm.”

“Hai thứ mỹ phẩm này là kem dưỡng da và nước rửa mặt”

“Kem dưỡng nó là để sử dụng bên ngoài da và chức năng của nó là làm trắng, xóa tàn nhang, xóa mụn, và loại bỏ lông trên mặt.”

“Nước rửa mặt ngược, uống vào có thể khiến làn da trẻ lại năm năm. Có thể hiểu là trẻ lại năm tuổi. Tất nhiên chỉ là làn da.”

Nói xong, Diệp Đông đưa hai thứ mỹ phẩm này cho Liên Thục Giai.

Liên Thục Giai nhìn thấy trên đơn thuốc có chữ viết tay của Diệp Đông, trên đó nói cụ thể tỷ lệ dược liệu.

Liên Thục Giai vừa cười vừa nói: “Được, em sẽ dùng hai phương thức của anh để làm sản phẩm mới của chúng ta. Vậy chúng ta định giá bao nhiêu là phù hợp?”

Liên Thục Giai còn tưởng rằng Diệp Đông đang nói đùa với mình.

Nếu như cô nhìn thấy bộ dạng của Diệp Đông khi chữa trị cho Thẩm Chính Đức thì cô sẽ không nghĩ như vậy.

Diệp Đông trầm tư một chút, nói: “Theo giá mà nói, có thể bán lãi gấp một trăm lần. Kem làm đẹp giá chín trăm chín mươi chín ngàn một lọ. Nước rửa mặt mười triệu một lọ.”

Nghe được lời của Diệp Đông, Liên Thục Giai cũng là hít sâu một cái, nói: “Diệp Đông, đây là sản phẩm mới của chúng ta, để giá cao như vậy, căn bản sẽ không được đưa ra thị trường.”

Diệp Đông nhìn Liên Thục Giai nói: “Thục Nhiên, em có thể dùng hết tài năng kinh doanh của mình. Tuy nhiên trong việc nghiên cứu và phát triển sản phẩm, em phải sử dụng hai công thức này. Hai sản phẩm đầu tiên này sẽ là sản phẩm chính của công ty.”

“Mặt khác, hãy chú ý giữ bí mật công thức này, đừng để ai có được nó.”

Lúc này Liên Thục Giai nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Diệp Đông, cô mới biết rằng Diệp Đông không phải đang nói đùa với cô.

Vậy thì đành đánh cược vào lời của Diệp Đông vậy.

Nếu thật sự Diệp Đông đang gặp vấn đề lớn về tài chính. Liên Thục Giai sẽ cùng gia tộc mình thỏa hiệp và xin gia tộc mình giúp đỡ cho Diệp Đông

Lập tức.

Hai người chuẩn bị đi ra ngoài.

Thẩm Chấn lại đến trước cửa biệt thự.

Một chiếc Lamborghini màu đỏ mới cứng, anh ta đã thu xếp một chiếc xe cho Diệp Đông.

Thậm chí, anh ta còn dùng quyền lực của gia tộc để sắp xếp cho người đi đăng ký biển số xe trong đêm và làm nhiều thủ tục khác nhau.

“Diệp thiếu, trước đây tôi chuẩn bị cho ngài một chiếc xe không thích hợp lắm, cho nên, chúng tôi đưa tới một chiếc khác.”

Thẩm chấn vẻ mặt một mực cung kính nói.

Diệp Đông gật gật đầu nói: “Cảm ơn cậu, Thẩm Chấn.”

Thẩm Chấn lúc này nói: “Vâng, Diệp thiếu.”

Rất nhanh.

Liên Thục Giai đã trực tiếp đi bàn bạc về việc mua lại công ty mỹ phẩm.

Mà Diệp Đông cũng đến tập đoàn Kim Thiết. Tập đoàn của ông ngoại.

Bây giờ công ty sản phẩm sức khỏe của tập đoàn Kim Thiết đã hoàn toàn trở lại quỹ đạo.

Một số công ty khác cũng đã bắt đầu khôi phục, phục hồi và dần dần bắt đầu hoạt động kinh doanh dưới sự cung cấp đủ vốn.

Công viên sinh thái được Tôn gia và Phong gia đổi thành Công viên sinh thái Kim Thiết và trở thành một doanh nghiệp cung cấp dịch vụ ăn uống trực thuộc tập đoàn Kim Thiết.

Mà ở Khế Lệ, Thẩm gia, Phong gia, Phùng gia, Vương Thiên Hổ đã cùng hợp tác với tập đoàn Kim Thiết.

Vì vậy, có thể tưởng tượng tập đoàn Kim Thiết không phải lo lắng không có chuyện làm ăn, mà bây giờ chỉ cần cố gắng phát triển là có thể khôi phục hoàn toàn các loại hoạt động.

Nhiều năm qua, chuyện rối loạn của gia tộc bên ngoại Diệp Đông cũng không phải không ai biết, chỉ là Diệp Đông từ mẹ biết được mọi chuyện, cũng không còn thấy khó chịu như trước.

Bản thân anh cũng dốc sức một chút, coi như vì mẹ, vì ngoại mình.

Tòa nhà văn phòng do tập đoàn Kim Thiết bán trước đây vì thiếu tiền cũng đã được mua lại.

Tóm lại, tập đoàn Kim Thiết hiện tại đang ở giai đoạn phồn thịnh.

Khi đang đi trên đường.

Điện thoại của Diệp Đông reo lên.

Chính là ông ngoại của Diệp Đông, Đào Phong Hoa gọi điện tới.

“Diệp Đông, hôm nay ông sẽ tổ chức một buổi họp mặt gia đình. Ông ngoại muốn cháu đến tham dự. Cháu có rảnh không?”

Đào Phong Hoa mặc dù là ông ngoại của Diệp Đông, nhưng mà ông tuyệt đối sẽ không xem Diệp Đông như một người cháu bình thường.

Mà ông có mắt nhìn người, ông biết rõ đứa cháu này không như bình thường.

Diệp Đông nói: “Ông ngoại, con cũng đang đến.”

Đào Phong Hoa kể từ khi biết cháu trai mình, ông cũng nhận ra Diệp Đông là Hóa Cảnh Tông Sư, nên ông cũng biết địa vị của Diệp Đông không chỉ lớn ở Khế Lệ, thậm chí địa vị này của Diệp Đông cũng không chỉ là ở Lục Nam. Nên Diệp Đông cũng có rất nhiều việc để xử lý.

Đào Phong Hoa gọi điện thoại cho Diệp Đông, thực sự cũng có chút lo lắng, lo rằng Diệp Đông sẽ quá bận với công việc của mình.

Nghe được Diệp Đông đang đến đây, ông rất vui mừng.

“Được. Ông ngoại đợi con.”

Đào Phong Hoa cười sảng khoái.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK